MUA SÁCH CUỘC-CÁCH-MẠNG-MỘT-CỌNG-RƠM Ở ĐÂU?

Đọc miễn phí ở đây, tiết kiệm giấy :p
HỆ THỐNG PHÂN PHỐI SÁCH: https://books.xanhshop.com/dai-ly/

Xanhshop: chỉ bán ONLINE

a. Nếu mình đặt sách cùng rau củ quả, thịt cá. Mình đặt tại đây https://xanhshop.com/
b. Nếu mình chỉ đặt mỗi sách. Mình đặt tại đâyhttps://books.xanhshop.com/

Bán sỉ:
Nếu các anh chị cần mua sách số lượng nhiều để tặng, hoặc các cửa hàng có nhu cầu lấy sách. Mình vui lòng đặt tại đây https://books.xanhshop.com/

Giá bìa là 90K

CUỘC CÁCH MẠNG MỘT CỌNG RƠM – Tái Bản lần 1

Cuốn sách này đến với tôi trong những ngày tháng khó khăn của cuộc đời, khi cả sức khỏe cơ thể và tinh thần đều giảm sút. Mỗi ngày, tôi uống hàng vốc thuốc, để chống lại những thứ bệnh tật do cả thói quen ăn uống và lối sống căng thẳng gây ra. Tôi nhìn vào chính mình và mọi thứ bằng đôi mắt nghi ngờ, cho rằng thế giới và chính mình sắp đến lúc tận diệt.

Và giờ đây, tôi có thể ở đây và nói với bạn rằng việc đọc cuốn sách này chính là một hạnh ngộ. Vì dù tôi có thể không bao giờ trở thành một người nông dân giỏi giang, nhưng tôi sẽ luôn là một người an bình và hạnh phúc.

Lúc này và mãi mãi về sau, tôi muốn nói về cuốn sách này như một tặng phẩm.

Dù tôi mang cuốn sách này tới tặng bạn, có thể bạn sẽ tự hỏi “Tại sao mình phải đọc một cuốn sách về làm nông trong khi toàn bộ phần đời còn lại của mình sẽ diễn ra tại thành phố?”. Thế nhưng, có lẽ đã tới lúc ta nhìn vào việc làm nông theo một con mắt khác, con mắt mà đáng lẽ tất cả chúng ta đã có từ khi còn thơ bé, và rồi bị những tiện nghi làm lu mờ đi.

Tôi đã sống cả một năm mà chỉ bước vào bếp vài ba lần. Bởi lẽ, chỉ cần bước ra đường, tạt ngang vào cửa hàng tiện lợi nào, tôi có thể mua được mọi thứ đồ ăn – tất cả đều được đóng gói kĩ càng, được đóng dấu đảm bảo vệ sinh. Đó là cách của người ta sống nhiều thập kỉ nay, và cũng sẽ là cách mà nhiều người trên thế giới sẽ sống trong nhiều thập kỉ tới. Con người đã quen với sự tiện lợi của mọi thứ tiện nghi mang lại. Chúng ta sống lệ thuộc vào tất cả sự tiện nghi đó mà không nhận ra.

Tôi nhận thấy nỗ lực phát triển của con người từ trước cho tới nay chỉ nhằm hai mục đích: Biến đổi tự nhiên theo ý mình và Ngăn cách mình khỏi tự nhiên. Điều ấy rõ ràng bước đầu mang lại ích lợi cho loài người, giúp chúng ta phân biệt mình ra khỏi các giống loài khác. Chúng ta là loài động vật đầu tiên không chỉ săn bắt hay hái lượm những thứ có sẵn, chúng ta nuôi trồng, sản xuất. Tuy nhiên, điều đáng tiếc của loài người là không bao giờ thấy đủ.

Sản xuất nông nghiệp là bước tiến văn minh đầu tiên của loài người, nhằm đáp ứng cho nhu cầu được đảm bảo sống sót qua những mùa khó săn bắt, không hái lượm. Tuy nhiên, cho đến nay, hàng năm, loài người lãng phí 1/3 lượng thức ăn chúng ta có được. Và để có được từng đó thức ăn mà lãng phí, những người sản xuất lương thực thực phẩm đã không ngừng bón phân, diệt trừ cỏ và sâu bọ, vận chuyển thực phẩm từ lục địa này sang lục địa khác và bảo quản chúng bằng các hóa chất nhân tạo. Thế rồi sau đó, chúng ta cuống quýt tìm cách chữa trị các căn bệnh do hóa chất gây ra. Con người đã tìm cách diệt vong chính mình theo cách đó.

Tôi tự nhận thấy mình chính là nạn nhân của bản thân vì cách sống, ăn uống và suy nghĩ tách rời tự nhiên như vậy. Và nếu mọi sự cứ diễn ra như thế, tôi sẽ đi xa khỏi chính mình, khỏi tự nhiên, và tôi sẽ mãi mãi tự hỏi: Mình phải làm gì đây?

Đúng vậy, chúng ta phải làm gì đây? Câu trả lời nằm trong chính cuốn sách này. Masanobu Fukuoka từng là một nhà nghiên cứu cây trồng và giống tôi, ông từng sống cuộc đời vô tâm, tiện nghi của những con người đô thị. Tuy nhiên, ông đã đi qua một quá trình tự vấn khắc nghiệt để rồi nhận ra tất cả những sự phi lý trong sản xuất nông nghiệp, trong lối sống và tư duy của người đối với tự nhiên. Hành trình cuộc đời ông, từ khi còn là một nhà nghiên cứu nông nghiệp tuyệt vọng cho đến lúc trở thành một lão nông hạnh phúc, được trình bày lại toàn bộ trong cuốn sách nhỏ này.

Fukuoka vừa là một nhà nghiên cứu, vừa là một người thực hành. Và chính thông qua việc thực hành đó, ông đã chứng minh được sự phi lý trong những nỗ lực của loài người. Ông đưa ra nguyên tắc “4 Không” trong sản xuất nông nghiệp, chỉ nhằm một mục đích duy nhất là giúp những người nghiên cứu và lao động nông nghiệp khác nhận ra rằng chúng ta không cần phải “đè đầu cưỡi cổ” tự nhiên. Tự nhiên đã là một chỉnh thể hài hòa, hoàn hảo, và may mắn thay, nó cho phép loài người là một phần trong chỉnh thể đó.

Nông nghiệp trong thế giới quan của Fukuoka không phải là một thứ ngành nghề phục vụ cho nhu cầu tiêu thụ của loài người. Trái lại, đó là cách giúp chúng ta hiểu tầm quan trọng của việc sống thuận tự nhiên, và giảm bớt đi những nhu cầu vốn chỉ đưa ta đến bệnh tật và đau khổ. Trồng cây là một cách thanh lọc và bồi đắp cho cá nhân, và chúng ta có thể làm điều đó một cách đơn giản, nhàn tản khi đã hiểu thế nào là thuận tự nhiên.

Thông qua chính việc sản xuất và sử dụng lương thực, lão nông này còn giúp chúng ta nhận ra được ý nghĩa của sự tồn tại trong thế giới. Khi tự coi mình là một phần của tự nhiên, chúng ta sẽ hiểu thế nào ngon, là đủ. Và điều đó không chỉ áp dụng cho riêng việc ăn uống để duy trì sự tồn tại, mà còn cho tất cả những phương diện khác trong cuộc sống. Tác giả chỉ cho ta một con đường đi đến hạnh phúc, và con đường đó không cần đến một nỗ lực khó khăn nào hay chiến thắng nào cả, đó là điều cốt lõi của việc “vô canh”.

Đối với riêng tôi, điều lớn lao nhất của cuốn sách này là sự khai sáng: Biết cách “không làm gì cả” chính là việc sống có ý nghĩa. Masanobu Fukuoka đã phải thử và thất bại rất nhiều để đi đến cái đích “Vô” của ông. Gấp cuốn sách lại, tôi “biết” đâu là điều tôi cần chọn bởi đây là một cuốn sách về sự “Biết”. Biết đủ, và biết như thế nào là đủ. Sự biết đó, đưa chúng ta trở về với vị trí của mình và an nhiên. Fukuoka đã trao tặng cho chúng ta điều đó, bằng toàn bộ cuộc đời ông.

Thế nên, tôi thấy mình thật may mắn làm sao đã được trải nghiệm món quà này, để tôi có thêm một lựa chọn để đi đến cái đích hạnh phúc của cá nhân mình. Và bạn cũng vậy, dù bạn ở đâu, bạn là ai, bạn đang làm trong lĩnh vực gì và trạng thái của bạn là như thế nào.

Phương Huyên – Dịch giả

MỤC ĐÍCH TỐI THƯỢNG CỦA VIỆC LÀM NÔNG

“Mục đích tối thượng của việc làm nông không phải là trồng cây, mà là sự tu dưỡng và hoàn thiện con người”

Tôi cứ ngỡ mình hiểu câu nói này. Vì xét ra về câu chữ, chữ nào tôi cũng biết.

Nhưng đến khi đọc bài viết này http://wapo.st/1Iy8irm trên Washington Post tôi mới nhận ra mình đã ngốc nghếch và cạn cợt mức nào

Fukuoka perfection

Đằng sau những bức tường cao vợi của nhà tù lớn nhất Maryland, một nhóm tù nhân đã biến sân nhà tù thành khu vườn trù phú với đủ món : dâu tây, bí đỏ, cà tím, rau xà lách, và ớt ngọt.

Mùa màng được trồng sau những song sắt. Những miếng đất đầy bụi trở thành những biểu tượng của sự tái sinh.
“Mấy anh chàng này có lẽ chưa thấy thứ gì sinh sôi nảy nở từ đất cả – cai tù Kathleen Green nói – điều này tác động mạnh đến họ”
Và họ sắp hàng để được ưu tiên làm vườn 10h/ngày với bụi đất và nóng nực.

Làm vườn đã từng là hoạt động chủ lực trong nhà tù. Nhưng từ những năm 70, nhiều vườn đã biến mất.
Công lý kiểu ‘nhốt chúng lại và vứt chìa khóa đi’ được thực thi.
Nhu cầu làm vườn trong nhà tù trở nên lớn mạnh do các nhà tù nhận thấy giá trị của việc làm vườn.

“Khi người ta phải săn sóc cho một ‘vật thể sống’, thì nội tâm họ chuyển đổi mạnh mẽ”

Một số nhà tù sử dụng chính thực phẩm trồng được cho bữa ăn của tù nhân, vừa tiết kiệm chi phí thực phẩm lại cả chi phí thuốc men vì nhiều tù nhân bị mắc bệnh tiểu đường và cao huyết áp.
Những nhà tù khác thì mang thực phẩm cho người nghèo, một cách rất hay để phục hồi công lý khi các tù nhân giúp đỡ những người sống trong cảnh nghèo khó giống với xuất thân của nhiều người trong bọn họ.
Labord nói “tôi cảm thấy mình vẫn còn làm được chuyện tử tế”. Năm nay anh 39 tuổi, chịu án chung thân vì tội giết người.
Khi còn là 1 cậu bé, anh đã từng giúp bà mình phát chẩn thực phẩm cho người nghèo ở nhà thờ.
“Tôi cảm thấy thật tuyệt. Bây giờ tôi lại được Cho Đi

Thống kê cho thấy những người tham gia làm vườn trong tù bị đi tù lại chỉ khoảng 10%, trong khi tỉ lệ chung của nước Mỹ là 60%.

Các chuyên gia cho rằng việc làm vườn giúp các phạm nhân mãn hạn tù tìm được việc làm và khi làm việc với thiên nhiên, tâm hồn họ tĩnh lặng hơn, giúp từ bỏ các hành vi tội phạm. Chương trình làm vườn trong tù còn bao gồm cả các bài học về hệ sinh thái, trí tuệ cảm xúc (emotional intelligence) và khả năng lãnh đạo. Cả một thế giới mới mở ra cho họ.

Các tù nhân ở Eastern Correctional còn nói là họ được coi chương trình làm vườn trên TV trong buồng giam của họ.
Edward Carroll, 43 tuổi, phạm tội chuyên chở ma túy nó rằng anh muốn học mọi thứ. Anh có 8 cuốn sách trong buồng giam, 6 cuốn dạy làm vườn và 2 cuốn kinh thánh.
Vườn của nhà tù Eastern Correctional khởi đầu từ miếng đất nhỏ xíu sau khi sĩ quan Gary Brown mang đến một ít hạt giống. Bây giờ nó đã rộng gần 1 acre, như là 1 phép lạ vì nền đất vừa cứng vừa khô. Hệ thống thủy lợi là mưa từ trên trời rơi xuống thôi. Họ đã cầu nguyện rất nhiều để xin mưa.

Các phạm nhân được ra tù đều nói rằng họ sẽ làm cái vườn ở bất cứ nơi nào họ sống.
Jones, phạm tội cướp xe hơi nói rằng ‘nhiều khi tôi tự hỏi liệu tôi có gặp rắc rối không nếu trước đó tôi đã làm vườn trồng rau. Lẽ ra tôi đã phải có cái vườn ở nơi tôi từng sống. Nó là một thú vui nhỏ và thật dễ chịu”
Vass thì nói vợ chưa cưới của cậu ghen tị với mảnh vườn của cậu. Cô ấy nói “Bao giờ anh ra, em muốn có 1 cái giống vậy”.
Cô ấy sẽ phải đợi vài năm.

XanhShop lược dịch từ http://wapo.st/1Iy8irm