TIÊU CHẢY

Chị: Em có quen ai ở BV Nhi Đồng 2 không?
Em: Chi vậy chị?
Chị: Chị đưa cháu nội đi khám, nó mới 8 tháng, bị tiêu chảy cấp.

Chi tiết quan trọng là: thằng nhỏ 8 tháng được tha từ Đak Nong xuống sài gòn (~200Km) bằng xe bus, trên con lộ đã bị xe bô xít cày nát, giữa trời đổ lửa như vầy.

Và em vỡ ra rằng báo chí chửi bộ trưởng Y tế cũng có cái oan.

Các bậc phụ huynh thời nay con sốt một tí, tiêu chảy 1 tí, bị mụn sữa 1 tí, dị ứng 1 tí là xách con đi bệnh viện rồi, lấy gì nó không quá tải? Đấy là nhà cách BV 200km.

Vô BV để chui gầm giường chờ truyền nước biển.
Chưa hết, hôm qua nó khá hơn 1 tí, bà nội ra cổng BV mua cháo thịt cho cháu và hôm nay nó tiêu chảy như vòi nước.

Nó ngưng chảy, hôm nay mẹ của thằng nhỏ cho nó uống sữa bò, tiếp tục bị tiêu chảy nặng hơn. Tội nghiệp thằng nhỏ!

Do họ quá thiếu kiến thức nền về việc sơ cấp cứu tại gia và chữa bệnh vặt cho trẻ hay yêu con quá mà mất hết lý trí?
Con trẻ được yêu thương chăm sóc kiểu này mà mình thấy tội nghiệp cho trẻ và cho cả cha mẹ ông bà nó nữa.

Yêu nhau như thế bằng 10 phụ nhau.
Osho nói “trẻ con phải thuộc về cộng đồng, ko thuộc về ông cha bà mẹ nào cả” có cái lý của ổng!

Tiêu chảy quan trọng nhất là bù nước, không được uống thuốc cho cầm lại mà phải cho nó đi hết những cái nó không dung nạp qua đường tiêu hóa.

Cho uống nước điện giải (bán đầy tiệm thuốc tây), không thì nước trà gạo cho chút muối hầm, nước cà rốt ép, lớn thì trà cà rốt. Tuyệt đối không cho ăn đạm động vật, không uống sữa.

Ăn cháo trắng hầm với cà rốt với chút muối hầm hoặc tương.