TÂM THƯ

Xin chào XanhShop!
Xin tự giới thiệu tôi tên là X. Tôi năm nay 33 tuổi và đã lập gia đình. Tôi sinh ra và lớn lên tại Y. Tình cờ lướt mạng tôi biết XanhShop, đọc, tìm hiểu nhiều ngày tôi quyết định gửi “tâm thư” tới XanhShop. Xin được bày tỏ tấm lòng mà tôi đau đáu nhiều năm qua.

Tôi sinh ra và lớn lên tại vùng quê thuần nông nghèo. Xã tôi là xã làm nông nghiệp gần như 100%. Là một xã ven Biển nhưng chỉ có số ít người dân làm nghề đánh bắt và nuôi trồng thủy hải sản, mặc dù khu vực xã tôi tài nguyên Biển là vô cùng phong phú và chất lượng nhưng người dân vẫn sống chủ yếu bằng việc làm ruộng.

Ruộng đất canh tác quê tôi màu mỡ lắm. Mùa nào thức ấy quanh năm vụ đông vụ hè. Sản phẩm chính là Hành ,Tỏi, Đậu,Lạc, Lúa gạo, Thuốc Lào, các loại rau củ quả…vv…,,Có điều đặc biệt là sản phẩm nông nghiệp và hải sản quê tôi thi ngon vô cùng, không đâu sánh bằng. Những hương vị đó đã trở thành thương hiệu trong lòng mỗi người dân quê tôi và nhưng ai có dịp là khách đến quê tôi. Dù đã đi nhiều nơi, được thưởng thức cũng nhiều nhưng thật khó tìm được hương vị đó. Tôi nghĩ có lẽ là do thiên nhiên ưu đãi về đất và nước cộng với sự vất vả của nghề nông bao đời nay mà thành.

XanhShop thân mến.
Như đã nói ở trên, có một điều mà tôi luôn đau đáu trong lòng là biết làm gì đây khi mà các sản phẩm của quê tôi cứ được mùa là mất giá. Người nông dân một nắng hai sương vất vả mà cũng chỉ đủ ăn, không thể giàu lên vì đồng ruộng được. Được mùa thì dân vui nhưng rồi bị lái buôn ép giá, giá quá rẻ mà vẫn phải bán, không thì sẽ hỏng. Mỗi lần về quê tôi lại thấy thương và tiếc. Thương cho sự vất vả của người dân quê tôi và tiếc cho nguồn tài nguyên phong phú như vậy mà không được sử dụng hợp lý, khoa học.
Vì vậy tôi luôn ấp ủ trong lòng rằng sẽ phải làm một cái gì đó, một mô hình gì đó về sản xuất nông nghiệp để trong chuỗi từ sản xuất đến cung ứng và tiêu dùng thật hiệu quả. Để người dân quê tôi được đi lên làm giàu từ nông nghiệp, để mọi người được ăn những thực phẩm sạch,chất lượng.

Thật lạ rằng điều đó không biết từ bao giờ đã trở thành nỗi niềm trăn trở của tôi. Tôi đang loay hoay suy nghĩ không biết mình sẽ làm gì và bắt đầu từ đâu. Tôi cảm giác như đã tìm thấy một cái gì đó ở XanhShop.Tôi nghĩ quê tôi đang rất cần một mô hình như thế, một cách làm như thế.

Thưa chị giám đốc!
Nên chăng có một mô hình của chị ở quê tôi. Còn gì tuyệt hơn khi nay mai nó sẽ trở thành vùng nguyên liệu cung cấp cho các thành phố lớn như A, B.
Chị đã bao giờ nghĩ nên có một chi nhánh nữa ở Y không nhỉ?
Tôi nghĩ với mô hình này ta sẽ thành công. Còn rất nhiều điều, nhiều vấn đề tôi muốn nói cùng chị về suy nghĩ của tôi nhưng nói sao cho hết tấm lòng mình.
Có lẽ khi được hỏi tôi sẽ trả lời rõ ràng và chi tiết cụ thể hơn.
Tâm thư này tôi rất mong chị sẽ đọc và sớm suy nghĩ về nó. Tôi cũng mong sớm nhận được phản hồi từ chị.
Chúc chị và XanhShop – trường an phát.

Xanh nhận được bức thư này từ tháng 9 năm 2014.
Bấy nay vẫn nhớ, đã phản hồi cho anh là đã nhận được thư nhưng chưa nói được gì thêm vì chưa có gì để nói.
Nước xa không cứu được lửa gần. Và chỉ một XanhShop thôi thì không thể giải quyết được tất cả các vấn đề về thực phẩm mà mọi người trông đợi vì nó to lớn thế kia còn XanhShop thì bé tẹo, viết tắt thành XS = extra small (siêu nhỏ)

Hôm nay 1 quân Xanh đã nói “hồi trước em không muốn về quê, nhưng sau khi đọc Cuộc Cách Mạng Một Cọng Rơm, em đã suy nghĩ và em sẽ về quê chị ạ”.

Cô gái ấy là người cùng quê với anh.
Có thể khi cô ấy về sẽ không làm chính xác những gì cô ấy đã và đang làm ở Xanh, sự lựa chọn hoàn toàn ở cô ấy. Nhưng chắc hẳn Lối sống và tinh thần Xanh – thuận tự nhiên sẽ được mang theo và lan tỏa ở quê anh.
Nếu anh chưa bắt đầu các dự tính của mình, hãy chờ và ủng hộ cô ấy nhé!