SỐNG KHÔNG CẦN TIỀN

SỐNG KHÔNG CẦN TIỀN Ư

Chợ trưởng của nhà em thường có một đặc điểm rất hay đó là: hễ bà ấy đọc một cuốn sách, hay gặp một người mới, nghe một điều hay, thì dường như sẽ dành hết cả tuổi gìa để nói về những điều ấy. Nói rằng điều đó hay ra sao, góc nhìn của mình như thế nào, ý nghĩa ẩn chứa là gì …. kiểu như rồi sẽ bàn tán sôi nổi đến mấy ngày.
Mà trong trường hợp không có ai để bàn tán, bà ấy sẽ lôi tụi em ra để có người tung hứng. Và với quyển sách “Sống không cần tiền” cũng vậy. Chắc mất một buổi sáng để Chợ trưởng đọc hết tập 1 và kể từ giây phút ấy anh Mark luôn xuất hiện trong mọi phát ngôn (anh Mark là người nhân vật chính trong quyển sách). Anh Mark ạ, anh có fan cuồng ở Việt Nam đây nè, dù tuổi trung niên nhưng tình cảm cực lớn, cực nhiệt huyết nhé 😀
Để rồi cuối cùng bà ấy bảo: tụi em nên đọc bộ sách này, để thấy mình sẽ vỡ vạc ra được nhiều thứ. Để gặp một anh chàng dũng cảm và khiêm nhường, sống hết mình tin hết mình vào lẽ phải của chính mình, chứ chẳng giống cái tựa “bất cần đời kia”.
Bởi ngay từ đầu quyển sách Anh ấy đã nói rằng “Tôi nhận thấy suy nghĩ của mình không đúng đắn hơn của bất cứ ai, đơn thuần chỉ là một ý kiến khác để ném vào nồi lẩu thập cẩm của cuộc đời.”

Và cô gái bé nhỏ, cả đời sợ sách cũng đã đọc xong tập 1 rồi, để cô gái viết mấy dòng review cho thêm phần xôm tụ:

Quyển sách ấy với em chỉ đơn giản là viết về trải nghiệm của một con người, về thứ ông ấy tin là đúng. Ông ấy cho rằng đồng tiền bây giờ là vấn đề gây nên tất cả mọi sự bất ổn, mọi vấn đề của xã hội. Vậy nên ông đặt câu hỏi cho chính mình: nếu con người quay lại thời cổ đại, cái thời tiền chưa xuất hiện, mọi thứ chúng ta nhận được là tự mình sản xuất hoặc trao đổi thông qua mối quan hệ làng xóm bạn bè.
Và ông ấy muốn chứng minh rằng: Không tiền ông ấy hoàn toàn sống được, mà không chỉ có 1-2 ngày đâu. Ông dành 1 năm để làm thực nghiệm sống không tiền.
Và các bạn biết không, cuộc thực nghiệm của ông ấy thành công. Nếu mình không tin hãy đọc sách đi 😀

sống ko cần tiền

Nhưng em thích nhất quyển sách ấy ở đoạn này: “Hầu hết người ta cứ hô hào muốn có hoà bình, mà không thưc sự hiểu hoà bình là gì. Hoà bình sẽ không từ trên trời rơi xuống cho chúng ta. Nó là bức tranh ghép mà mỗi mảnh là những tương tác thường ngày của chúng ta với nhau và với hành tinh này. Về phần tôi, những mối tương tác cá nhân của tôi thường rất xa rời với ý nghĩa thực sự của hoà bình. Tôi than vãn mình bận rộn quá, phàn nàn khi thấy người ta mua những thứ mà tôi không đồng tình, và nhìn chung là thường hành động ít tích cực hơn mong đợi. Ban đầu, tôi sống không cần tiền là PHƯƠNG TIỆN để đến một cuộc sống hoà bình hơn, nhưng rồi nó đã trở thành MỤC ĐÍCH, giống như việc tiền bắt đầu là một phương tiện để giao dịch dễ dàng hơn, nhưng cuối cùng lại trở thành mục đích của con người.”

Sống không cần tiền là phương tiện để Mark đạt được cuộc sống anh ấy muốn, chứ không phải đó là mục đích mà anh ấy sống mỗi ngày.

Đọc đến đây tự nhiên giật mình, đúng rồi mình cũng như vậy, rõ ràng cố gắng bán thực phẩm không hoá chất, cố gắng nói không với nilon, cố gắng tiêu dùng có ý thức, cố gắng khuyêch trương nghề nông, vì đó là những phương tiện để mình đạt đến một cuộc sống thân thiện, hoà hảo với môi trường, với mọi người xung quanh. Cái đích cuối cùng cũng là để có hoà bình. Lối sống của mình chỉ là Phương tiện.

Nhưng hãy nhìn lại bản thân, mình cũng đã rất bực dọc rất phán xét khi nhìn thấy ai đó xách cả chục túi nilon khi đi chợ về, mình cũng đã không muốn nói chuyện hay có thể dùng từ “ghét” những ai phá sạch đồi núi để trồng rau…..mình đúng là luôn có thái độ tiêu cực với những hành động khác lẽ phải bản thân mình đã chọn, đây là hoà bình mình muốn gầy dựng sao, đây là lối sống đẹp mình muốn chứng minh ư. Mình đã lạc bước rồi,

Quay lại thôi. Mỗi chúng ta chỉ là đang chọn PHƯƠNG TIỆN để đạt được cuộc sống hoà bình theo lẽ phải của riêng mình. Vậy nên luôn ghi nhớ đâu là PHƯƠNG TIỆN đâu là MỤC ĐÍCH để răn bản thân mỗi ngày: không nhân danh lẽ phải hay lối sống của mình để lên án người khác – đó vĩnh viễn không phải là văn minh, là hoà bình.

———————

ĐỘC LẬP

độc lập

Khi người ta trình bày suy nghĩ về cách kiếm sống đúng đắn, tôi thường nghe họ mở đầu với câu: “Dĩ nhiên là tất cả chúng ta đều làm ra tiền” Chúng ta có lãi suất phải trả, hóa đơn phải thanh toán; xét cho cùng sống có cái giá của nó. Chúng ta đã quen coi việc phải chi trả chỉ để được sống là chuyện hiển nhiên. Mark chỉ ra rằng giả định trên là một ảo tưởng của loài người. Mặc dù chúng ta có những lý do rất ư là chính đáng mới chọn dùng tiền, nhưng có lẽ thật ra ta không cần đến nó.

Để phá tan ảo tưởng ấy, chúng ta cần thay đổi triệt để nhận thức, thói quen và những niềm tin cốt lỗi của mình. Chúng ta phải thay đổi cách thức tồn tại trên thế giới, thậm chí thay đổi nhận thức về bản thân. Cuộc sống tiền bạc là cuộc sống tách rời cộng đồng và thiên nhiên, đào sâu hố ngăn cách với những người xung quanh. Tiền bạc hứa hẹn với chúng ta rằng, khi kiếm đủ nhiều, chúng ta sẽ được độc lập. Chúng ta không phải phụ thuộc vào những người xung quanh nữa: “Tôi không cần họ giúp đỡ – Tôi có thể chi trả cho mọi thứ tôi cần”. Chúng ta sẽ không phải phụ thuộc vào thiên nhiên xung quanh: “Nếu nước bị ô nhiễm thì tôi có thể mua nước đóng chai (Nước đóng chai không ô nhiễm, quả nhiên là một sáng kiến kiếm tiền thông minh – câu này em tự thêm vào). Nếu đất đai độc hại thì tôi có thể mua thực phẩm hữu cơ từ phương xa. Trong trường hợp tệ hại nhất tôi vẫn có đủ tiền để dời đi nơi khác”.

Và đấy cũng là một ảo tưởng: Chúng ta không thể đạt đến sự độc lập đích thực thông qua đồng tiền. Tất cả những gì chúng ta có thể làm là chuyển sự phụ thuộc của chúng ta từ nơi này sang nơi khác; từ những con người và nơi chốn xung quanh sang đồng tiền và những tổ chức mà tiền cuốn chúng ta vào. Trên thực tế, loài người là sinh vật “kết nối”, phải phụ thuộc hoàn toàn vào các sinh vật khác để duy trì sự sống. Từ lâu nhân loại văn minh đã phủ nhận sự phụ thuộc ấy và mưu cầu quyền lực chế ngự thiên nhiên, muốn ưu việt hơn hẳn thiên nhiên. Tiền bạc là một phần ảo tưởng trong quyền lực ấy.

Giao dịch bằng tiền là kiểu quan hệ đóng, sẽ chấm dứt khi tiền được trả, trong khi quan hệ trao và nhận quà tặng lại là một mối quan hệ mở, vô thời hạn. Quà tặng tạo ra sự gắn bó và kết nối. Sống không cần tiền là để có được sự gắn bó và kết nối này, chứ không phải để có cảm giác mình được xá miễn khỏi những tội ác của xã hội công nghiệp.
Những lý do trên không hàm ý rằng Sống không cần tiền là cách duy nhất để đi vào tinh thần quà tặng. Suy cho cùng, bản thân tiền bạc cũng có thể cho đi như là một món quà. Tuy nhiên ……

Phần tiếp theo mình hãy đọc Sống không cần tiền để trải nghiệm những chia sẻ của Tác giả nhé.
Đoạn trích trên chỉ là đoạn ngắn trong Lời mở đầu của Tập 2, bộ sách Sống không cần tiền. Viết sắc sảo quá.
Thật cảm ơn các anh chị đã Việt hóa Bộ sách này rất rất hay, đã viết lại tác phẩm ấy bằng tiếng Việt với những câu từ rất đắt.

PS: Hình như Nhà Sách Phương Nam yêu của của tụi em có bán sách này đấy ạ.