ĐẠI HỌC CHÂN ĐẤT

Phần 1: Con Muốn Sống Và Làm Việc ở Làng Quê. Link facebook  https://goo.gl/TvvQ7V

Phần 2: Tiến Sĩ hay Kĩ Sư Không Có Tư Cách Đến Đây. Link facebook  https://goo.gl/cMnePG

Phần 3: Giáo Viên Là Học Viên Và Học Viên Chính Là Giáo Viên. Link facebook  https://goo.gl/6dYSbe

Phần 4: Các Kiến Trúc Sư Chân Đất. Link facebook  https://goo.gl/NRbZqR

Phần 5: Năng Lượng Mặt Trời Và Nước Mưa. Link facebook  https://goo.gl/GmzVpv

Phần 6: Lớp Học Ban Đêm. Link facebook  https://goo.gl/XAuc6w

Phần 7: Tôi Là Thủ Tướng Chính Phủ. Link facebook  https://goo.gl/J4FM5h

Phần 8: Các Cụ Bà. Link facebook  https://goo.gl/bhlFYi

Phần 9: Các Cụ Bà Kĩ Sư. Link facebook  https://goo.gl/M4XjZo

Phần 10: 150 Cụ Bà Kĩ Sư. Link facebook  https://goo.gl/ZlWw04

Phần 11 : Trở Về Như Một Con Hổ. Link facebook  https://goo.gl/15d5ol

Phần 1: Con Muốn Sống Và Làm Việc ở Làng Quê

Bạn đã bao giờ nghe đến Trường Đại Học Chân Đất chưa?

Trường được sáng lập bởi ông Roy Bunker, người đã được hưởng “nền giáo dục hợm hĩnh, đắt đỏ dành riêng cho người giàu” ở Ấn Độ. Tất cả đều được bày sẵn để ông trở thành nhà ngoại giao, giáo viên, bác sĩ. Ông từng là nhà vô địch bóng quần quốc gia của Ấn Độ trong 3 năm.

Đại Học Chân Đất 1

Năm 1965, lần đầu tiên trong đời, ông đã chứng kiến cái đói, cái chết, những người chết đói trong nạn đói Bihar ở miền Đông Bắc Ấn Độ. Và điều đó đã thay đổi cuộc đời ông.

Ông trở về nhà, nói với mẹ

– Con muốn sống và làm việc ở làng quê.

– Gì chứ? Cả thế giới đã bày ra trước mắt con, những công việc tốt nhất đang chờ con mà con lại muốn ra đi và làm việc tại một ngôi làng à? Ý mẹ là, có chuyện gì với con vậy?

– Không, con đã được giáo dục tốt, và nó khiến con băn khoăn. Và con muốn đáp lại theo cách của con.

– Con muốn làm gì ở cái làng đó? Không công việc, không tiền bạc, không an toàn, không tương lai.

– Con muốn sống và đào giếng trong 5 năm.

– Đào giếng trong 5 năm ư? Con đi học ở trường đắt nhất Ấn Độ, và giờ con muốn đào giếng trong 5 năm ư?

Bà lăn ra bất tỉnh rồi không nói chuyện với ông trong một thời gian dài, vì nghĩ rằng ông đã làm xấu mặt gia đình.

Từ đó tới nay, đã 50 năm ông dành cuộc đời mình, tình yêu của mình cho những người nghèo sống dưới 1 đôla 1 ngày.

Ông nói rằng “Đừng tìm những lời giải ở bên ngoài. Hãy tìm lời giải ở bên trong bạn. Và hãy lắng nghe những người có những giải pháp trước mặt bạn. Họ ở khắp nơi trên thế giới. Đừng lo lắng. Đừng nghe lời Ngân hàng Thế giới, hãy nghe lời những người thực làm. Họ có tất cả những giải pháp trên thế giới.”

Nguồn TEDx

(Còn tiếp)

Phần 2: Tiến Sĩ hay Kĩ Sư Không Có Tư Cách Đến Đây

Trong quá trình làm việc với người nghèo, ông phát hiện ra những kiến thức và kĩ năng lạ thường mà những người nghèo có.  Những kiến thức và kĩ năng chưa từng được đưa vào trường học chính thống, chưa bao giờ được gọi tên, được tôn trọng , hay vận dụng trong quy mô lớn.

Vậy là ông đã nghĩ đến chuyện xây dựng trường Chân Đất – trường dành riêng cho người nghèo. Tư duy của người nghèo là quan trọng và sẽ được phản ánh trong trường này.

Lần đầu tiên, khi ông về làng (nơi định xây trường), người ta hỏi ôngĐại Học Chân Đất 2

– Cậu trốn cảnh sát à?

– Không

– Cậu thi rớt à?

– Không

– Cậu không kiếm được việc công chức à?

– Không.

– Vậy cậu làm gì ở đây? Tại sao cậu lại ở đây? Hệ thống giáo dục ở Ấn Độ hướng cậu tìm đến Pari, New Delhi và Zurich mà; cậu đang làm cái gì ở cái làng này? Có chuyện gì mà cậu chưa nói cho chúng tôi không?

– Không, tôi thật sự muốn xây trường chỉ dành cho những người nghèo. Tư duy của người nghèo rất quan trọng cần được phản ánh ở trường học.

– Làm gì thì làm đi cho chúng tôi xem nào. Nói mà không làm thì cũng vô ích.

Với lại cậu làm ơn đừng đưa những ai có bằng cấp, trình độ vào trường của cậu nhé!

Thật là lời khuyên chí lí !

Vì vậy, nó là trường đại học duy nhất ở Ấn Độ, nơi mà nếu bạn có bằng tiến sĩ hay bằng giáo sư, bạn sẽ không có tư cách đến đây.

Bạn phải là người bị cho về vườn, bỏ việc hay bỏ học nửa chừng nếu muốn đến trường này.

Bạn phải lao động tay chân. Bạn phải có phẩm chất lao động tốt.

Bạn phải thể hiện rằng bạn có những kĩ năng có thể đóng góp cho cộng đồng và cung cấp dịch vụ cho cộng đồng.

Nguồn TEDx

(Còn tiếp)

Phần 3: Giáo Viên Là Học Viên Và Học Viên Chính Là Giáo Viên

Ở Đại Học Chân Đất, chúng tôi đã định nghĩa lại từ Chuyên Gia

Chuyên gia là ai ?Đại Học Chân Đất 3

Một chuyên gia là người biết kết hợp năng lực, sự tự tin và niềm tin với nhau.

Một thợ dò mạch nước là một chuyên gia.

Một bà đỡ truyền thống là một chuyên gia.

Một người thợ làm gốm là một chuyên gia.

Bạn có thể thấy những chuyên gia này ở bất kỳ ngôi làng xa xôi nào khắp thế giới.

Chúng tôi nghĩ những người này nên được giới thiệu trong giáo dục chính thống để cho người ta thấy những kiến thức và kĩ năng mà họ có được là rất có tính phổ quát (universal). Nó cần được sử dụng, cần được vận dụng, cần được thể hiện chothế giới ngoài kia biết rằng những kiến thức và kĩ năng này thậm chí còn rất phù hợp với thời nay.

Trường hoạt động theo phong cách sống và làm việc của Mahatma Gandhi. Bạn ăn trên sàn nhà, ngủ trên sàn, làm việc trên sàn. Không có giao ước, không có hợp đồng. Bạn có thể ở lại 20 năm, rồi ra đi ngày hôm sau. Nhưng không ai kiếm được hơn 100 đôla một tháng. Nếu bạn đến vì tiền thì đừng đến trường Chân Đất.

Nếu bạn đến để làm việc và để thử thách thì bạn sẽ đến trường Chân Đất.

Bất kể là bạn có ý tưởng gì, hãy đến đây và trải nghiệm.

Nếu như bạn thất bại cũng không có vấn đề gì. Dù bạn tơi tả, bạn đau khổ, bạn vẫn có thể làm lại.

Đó là ngôi trường duy nhất giáo viên là học viên và học viên chính là giáo viên. Đó còn là ngôi trường duy nhất không cấp giấy chứng nhận.

Bạn chỉ được công nhận bằng chính cộng đồng mà bạn đang phục vụ.

Bạn không cần một tờ giấy để treo lên tường để nói lên rằng bạn là một kĩ sư.

Nguồn TEDx

(Còn tiếp)

Phần 4: Các Kiến Trúc Sư Chân Đất

Trường Đại Học Chân Đất đầu tiên được xây vào năm 1986. Do 12 kiến trúc sư (KTS) Chân Đất, những người không biết đọc, không biết viết xây dựng với giá thành 1.50 đôla trên một bộ vuông. 150 người đã sống và làm việc tại đó. Họ đã đoạt giải Aga Khan về kiến trúc năm 2002.

Nhưng sau đó, người trao giải nghi ngờ rằng đã có một KTS  khác đằng sau nữa. Đúng, có KTS đã vẽ bản thiết kế nhưng những KTS Chân Đất mới thực sự là người xây nên ngôi trường đó. Trường Chân Đất đã trả lại giải thưởng 50,000 đôla vì cho rằng đơn vị trao giải đã bôi nhọ những KTS Chân Đất ở Tilonia.

Tôi đã hỏi một chuyên gia có uy thế và bằng cấp rằng “Ngài có thể xây cái gì nơi này?”

Ông ta nhìn khu đất một lúc rồi nói “Quên nó đi. Vô phương. Thậm chí còn không đáng. Không có nước, đất thì sỏi đá”.

Rồi tôi đi hỏi một ông lão trong làng “Tôi nên làm gì để phát triển ở vùng đất này?”

Ông ta nhìn tôi, im lặng, rồi nói “Cậu xây dựng cái này, xây dựng cái này, đặt cái này vào và nó sẽ hoạt động.” Đây là những gì được trông thấy hôm nay.

Khi trèo lên mái nhà, tất cả những người phụ nữ nói “Đàn ông tránh hết đi vì chúng tôi không muốn chia sẻ kỹ thuật này cho đàn ông. Cái này sẽ chống thấm cho mái nhà.”

Nó gồm đường thô, và một vài thứ gì đó mà tôi không biết. Nhưng thực sự nó chống thấm tốt. Từ năm 1986 đến giờ vẫn không dột. Cái kỹ thuật đó, những người phụ nữ đã không chia sẻ cho đàn ông.

Phần 5: Năng Lượng Mặt Trời Và Nước Mưa

Đại Học Chân Đất là ngôi trường duy nhất hoạt động hoàn toàn bằng năng lượng mặt trời. Những tấm bảng 45KW nằm trên mái nhà. Và mọi thứ sẽ hoạt động không cần có mặt trời trong 25 năm tới. Nếu mặt trời còn chiếu sáng, thì chúng tôi sẽ không có vấn đề gì với năng lượng cả. Nhưng cái hay là nó được lắp bởi một vị linh mục, vị linh mục theo đạo Hindu, người chỉ làm việc 8 năm cho trường tiểu học, chưa hề đến trường, chưa hề đến trường đại học. Ông biết nhiều về năng lượng mặt trời hơn bất kỳ ai mà tôi biết trên thế giới, cam đoan là như vậy.

Nếu bạn đến trường Chân Đất, thức ăn đều được nấu nhờ năng lượng mặt trời. 60 phần ăn, 2 lần mỗi ngày.  Những người tạo ra bếp nhật năng tinh vi – có dạng hình pa-ra-bôn lại là những người phụ nữ mù chữ.

Chúng tôi có một nha sĩ, bà ấy là một bà ngoại nha sĩ mù chữ. Bà ấy đã chăm sóc răng của 7000 trẻ em.

Vào năm 1986 chả có kỹ sư, kiến trúc sư nào nghĩ đến chuyện này, nhưng chúng tôi đã trữ nước mưa. Toàn bộ mái nhà đều được nối với lòng đất đến một bể chứa nước 400,000 lit, thế là không có giọt nước nào bị lãng phí. Nếu có 4 năm hạn hán, chúng tôi vẫn sẽ có nước sử dụng.

Nguồn TED

(Còn tiếp)

Phần 6: Lớp Học Ban Đêm

60% trẻ em không đến trường là vì chúng phải chăm sóc súc vật như cừu, dê, những việc vặt trong nhà. Vì thế chúng tôi đã mở lớp học ban đêm cho chúng. Hơn 75,000 trẻ em đi học ban đêm ở Tilonia.

Vì quyền lợi của trẻ em, không phải vì quyền lợi của giáo viên.

Nơi có tỉ lệ người mù chữ cao, chúng tôi đã sử dụng nghệ thuật múa rối. Những con rối là cách chúng tôi giao tiếp. Bạn có Jaokim Chacha, người đã 300 tuổi. Ông ta là một nhà phân tích tâm lý học. Là giáo viên của tôi. Là bác sĩ của tôi. Là luật sư của tôi. Là nhà quyên góp của tôi. Ông ấy quyên góp tiền, giải quyết những cuộc tranh luận của tôi. Ông ấy đã giải quyết những vấn đề của tôi trong làng.Nếu có xung đột trong làng, nếu việc tham gia lớp học không thuận lợi và nếu có bất đồng giữa giáo viên và phụ huynh, những con rối này kêu gọi các giáo viên và phụ huynh ra trước dân làng và nói “Bắt tay đi. Không được bỏ học đâu đấy” Những con rối này được làm từ những báo cáo của Ngân hàng thế giới.

Chúng tôi dạy những gì trong trường này?

Nền dân chủ, quyền công dân, đo đạc đất đai, những gì nên làm khi bị cảnh sát bắt, những gì nên làm khi gia súc bị bệnh.

Đó là những gì chúng tôi dạy ở lớp học ban đêm. Toàn bộ trường học được thắp sáng bằng năng lượng mặt trời.

Phần 7: Tôi Là Thủ Tướng Chính Phủ

Cứ 5 năm một lần, chúng tôi có một cuộc bầu cử.

Những đứa trẻ từ 6 đến 14 tuổi đều tham gia vào việc chọn ra một thủ tướng chính phủ. Vị thủ tướng chính phủ này 12 tuổi. Cô bé chăn 20 con dê vào buổi sáng, nhưng làm thủ tướng chính phủ vào buổi tối. Cô bé có một nội các riêng, một bộ trưởng về giáo dục, một bộ trưởng về năng lượng, một bộ trưởng về sức khỏe. Họ kiểm tra và giám sát 150 trường học dành cho 7000 đứa trẻ.

Cô bé đã nhận giải thưởng thiếu nhi thế giới cách đây 5 năm (năm 2011), và sau đó đi đến Thụy Điển.

Lần đầu tiên trong đời ra khỏi làng. Chưa bao giờ thấy Thụy Điển. Không ngạc nhiên với tất cả những gì đang xảy ra.

Nữ hoàng Thụy Điển hỏi tôi “Ông có thể hỏi sự tự tin của cô bé có từ đâu không? Cô bé chỉ mới 12 tuổi mà lại không kinh ngạc với bất cứ thứ gì.”

Và cô bé, người đứng bên trái nữ hoàng, hướng về phía tôi rồi nhìn thẳng vào mắt nữ hoàng và nói, “Làm ơn nói với cô ấy tôi là thủ tướng chính phủ.”

Nguồn TED

(Còn tiếp)

Phần 8: Các Cụ Bà

Như vậy, cách tiếp cận phi tập trung (decentralized) và không rắc rối (demystified), chúng tôi đã rải khắp Ấn Độ từ Ladakn tới Bhutan những ngôi làng tích điện từ mặt trời nhờ những người đã được đào tạo.

Chúng tôi đến Ladakh, nơi tuyết phủ, âm 40 độ C.

Tôi hỏi một phụ nữ “Bà thấy có những ích lợi gì từ năng lượng mặt trời?”

Bà ấy nghĩ một phút rồi nói “Đây là lần đầu tiên tôi thấy mặt chồng tôi vào mùa đông.”

Một bài học chúng tôi đã học được ở Ấn Độ là đàn ông rất khó đào tạo. Đàn ông rất năng động, rất tham vọng, thích dịch chuyển nên họ đều muốn có giấy chứng nhận. Vì họ muốn rời khỏi làng và đến một thành phố, tìm một công việc. Vì thế, chúng tôi đào tạo Các Cụ Bà.

Cách tốt nhất để kết nối với thế giới là gì?

Ti vi? Không.

Điện tín? Không.

Điện thoại? Không.

Mà là nói với 1 người phụ nữ.

Phần 9: Các Cụ Bà Kĩ Sư

Chúng tôi đến Afghanistan, chọn 3 người phụ nữ và nói “Chúng tôi muốn đưa bà đến Ấn Độ.”

Người ta bảo “Không thể được. Họ thậm chí còn không đi ra khỏi phòng, vậy mà ông muốn đưa họ đến Ấn Độ.”

Tôi trả lời, ” Vậy thì tôi sẽ nhượng bộ. Tôi sẽ đưa những ông chồng đi theo luôn.”

Vậy là tôi đã đưa cả những ông chồng đi theo.

Trong 6 tháng, chúng tôi đã làm thế nào để thay đổi những phụ nữ này?

Không chọn ngôn ngữ viết. Không chọn ngôn ngữ nói. Mà là ngôn ngữ ký hiệu. Thế là sau 6 tháng, họ trở thành những kỹ sư năng lượng mặt trời.

Những người phụ nữ này đã về làng và tích điện mặt trời cho làng, mở xưởng.

Ngôi làng đầu tiên được tích điện mặt trời ở Afghanistan nhờ 3 người phụ nữ này.

Một cụ bà đặc biệt, 55 tuổi đã giúp tôi tích điện mặt trời cho 200 ngôi nhà ở Afghanistan. Ba người phụ nữ này đã đào tạo cho 27 phụ nữ khác và tích điện mặt trời cho 100 ngôi làng ở Afghanistan.

Chúng tôi đến Châu Phi.

Tất cả phụ nữ từ 8 – 9 quốc gia ngồi ở một cái bàn trò chuyện với nhau. Không hiểu một lời nào vì họ đang nói những ngôn ngữ khác nhau.Tuy nhiên, ngôn ngữ hình thể thì rất tuyệt. Họ nói chuyện với nhau và trở thành những kỹ sư điện mặt trời.

Nguồn TEDx

(Còn tiếp)

Phần 10: 150 Cụ Bà Kĩ Sư

Tôi đến Sierra Leone.

Vị bộ trưởng lái xe vào giữa đêm, băng qua ngôi làng này, quay trở lại, tiến vào làng, nói “Ủa, chuyện này là sao?” Họ nói “Hai cụ bà này…”

“Cụ bà?” Vị bộ trưởng không thể tin những gì đang xảy ra. “Họ đã đi đâu?” “Đi Ấn Độ và trở về”.

Sau đó ông ta đi thẳng đến dinh tổng thống hỏi “Ngài có biết có một ngôi làng được tích điện mặt trời ở Sierra Leone này không?”

Tổng thống nói “Không”.

Một nửa nội các đã đi thăm những cụ bà vào ngày hôm sau.

Thế là ông ấy lệnh gọi tôi rồi hỏi “Ông có thể đào tạo cho tôi 150 cụ bà không?”

Tôi trả lời “Tôi không thể, thưa tổng thống. Nhưng họ. Những bà cụ sẽ làm.”

Do đó, ông ấy đã xây dựng Trường Chân Đất đầu tiên ở Sierre Leone. Và 150 cụ bà được đào tạo ở Sierre Leone.

Phần 11 : Trở Về Như Một Con Hổ

Ở Gambia, dân làng hội ý và nói

“Hãy đưa 2 cụ bà này đi đi.”

“Không, tôi muốn đưa cụ bà này đi.”

“Tại sao? Bà ấy không biết gì về ngôn ngữ. Ông không biết bà ấy đâu”.

“Tôi thích ngôn ngữ hình thể. Tôi thích cách bà ấy nói.”

“Ông chồng khó tính, không thể được đâu.”

Tôi gọi người chồng của bà ấy, ông ấy đến “Không thể được”.

“Sao lại không?”

“Người phụ nữ này trông mới đẹp làm sao!”

Tôi nói “Đúng vậy, bà ấy thật xinh đẹp”.

“Chuyện gì sẽ xảy ra nếu bà ấy bỏ đi với một gã Ấn Độ?”

Đó là nỗi sợ lớn nhất của ông ta.

Tôi nói “Bà ấy sẽ hạnh phúc. Bà ấy sẽ gọi cho ông qua di động.” Bà ấy ra đi như một cụ bà nhưng trở về như một con hổ. Bà ấy xuống khỏi máy bay và nói với toàn bộ đám đông như thể bà ấy là một cựu chiến binh vậy. Bà ấy điều khiển báo chí quốc gia, và bà ấy là một ngôi sao. Khi tôi trở lại sau 6 tháng. Tôi nói “Chồng bà đâu?” “À, đâu đó thôi. Không quan trọng.”  Một câu chuyện có hậu.

Nguồn TEDx – Clip: http://goo.gl/gzLwPS

Hết