GIEO_PHIÊN BẢN DÀNH CHO MOBILE

Download EBOOK_GIEO_MẦM_TRÊN_SA_MẠC_MOBILE

Các bạn thân mến,

Bản sách này là ebook Gieo mầm trên sa mạc có bản quyền, được đưa đến các bạn nhờ sự đóng góp của XanhShop.com và các cộng sự trong việc biên dịch và liên lạc mua bản quyền;

Chân thành cám ơn mọi người đã chung sức!

Chúng tôi mong muốn cuốn sách đến được với thật nhiều người Việt Nam, kể cả những người không có điều kiện mua sách, cũng không có điều kiện truy cập tới mạng internet và máy vi tính, nhất là các nông dân và những người ở vùng sâu vùng xa.

Vì thế, chúng tôi mong các bạn, sau khi đọc bản ebook này, nếu bạn thấy nó hữu ích và bạn có điều kiện tài chính, thì hãy ủng hộ bằng cách mua sách giấy để gửi tặng các đối tượng trên.

Sách có thể mua tại các điểm bán ở đây.

Cùng chúng tôi Đáp-Đền-Tiếp-Nối nhé!

 

GIEO_PHIÊN BẢN DÀNH CHO MÁY TÍNH

Download EBOOK_GIEO_MẦM_TRÊN_SA_MẠC

Các bạn thân mến,

Bản sách này là ebook Gieo mầm trên sa mạc có bản quyền, được đưa đến các bạn nhờ sự đóng góp của XanhShop.com và các cộng sự trong việc biên dịch và liên lạc mua bản quyền;

Chân thành cám ơn mọi người đã chung sức!

Chúng tôi mong muốn cuốn sách đến được với thật nhiều người Việt Nam, kể cả những người không có điều kiện mua sách, cũng không có điều kiện truy cập tới mạng internet và máy vi tính, nhất là các nông dân và những người ở vùng sâu vùng xa.

Vì thế, chúng tôi mong các bạn, sau khi đọc bản ebook này, nếu bạn thấy nó hữu ích và bạn có điều kiện tài chính, thì hãy ủng hộ bằng cách mua sách giấy để gửi tặng các đối tượng trên.

Sách có thể mua tại các điểm bán ở đây.

Cùng chúng tôi Đáp-Đền-Tiếp-Nối nhé!

 

VƯỜN RỪNG

Trong vài trăm năm trở lại đây, ngành nông nghiệp gần như chỉ tập trung nghiên cứu và khai thác cây ngắn ngày, đến mức dân số thế giới phần lớn là phụ thuộc vào chúng. Người ta đã quên rằng việc trồng cây ngắn ngày trên quy mô lớn là không bền vững, bởi vì để trồng chúng, ta phải tiêu tốn một lượng năng lượng khổng lồ.

Chúng ta cần phải chuyển sang trồng cây lâu năm, cho dù đó là những loại cây thân gỗ (trồng cây quả hạch thay cho ngũ cốc) hoặc cây nhỏ hơn như hành. Nói cách khác, chúng ta chuyển sang làm nông lâm kết hợp.

Chăm sóc cây lâu năm đỡ mất công hơn cây ngắn ngày, bởi vì bạn chỉ phải trồng một lần, sau đó thì chúng sẽ tự chăm sóc bản thân. Cây lâu năm chống chịu sâu hại, bệnh dịch, sự bất thường của thời tiết hằng năm tốt hơn cây ngắn ngày.

Sản phẩm của cây lâu năm thường có nhiều dinh dưỡng hơn bởi vì bộ rễ của chúng lớn hơn, có thể lấy nhiều dưỡng chất từ đất hơn.

Để hoạt động trồng trọt được bền vững, ta cũng cần phải thay đổi cách nghĩ. Nông nghiệp cứ quan niệm rằng mét vuông đất nào cũng phải cho ra nông sản – một lối nghĩ sai lầm và không bền vững.

Hệ thống trồng trọt chỉ thực sự bền vững khi có riêng một phần đất cho các loại cây mang chức năng “hệ thống” – loại cây giúp tăng cường sức khỏe và khả năng chống chịu của toàn thể (bất kể chúng có cho ra nông sản hay thực phẩm không). Thông thường, đó là những loại cây cố định đạm (không cần phải bón phân đạm cho đất) và cây kháng sâu hại, bệnh dịch bằng cách thu hút các loài ăn thịt sâu hại hoặc phát ra mùi hương đánh lạc hướng sâu hại.

Bền vững nhất là hệ thống tuần hoàn khép kín, không bổ sung chất dinh dưỡng từ bên ngoài, và hệ thống sẽ tự cấp dưỡng cho mình. Vườn rừng là một ví dụ.

Cái khó khi làm vườn rừng là bạn cần phải nhìn xa, xa đến mức nào thì còn tùy vào quy mô và loại cây trồng. Một số loại cây mất nhiều năm mới trưởng thành, nên bạn sẽ không thu hoạch được gì nhiều trong mấy năm đầu (đó là lý do người ta ít làm vườn kiểu này)

Trích từ cuốn sách “Sống không cần tiền, trang 206-207
Vườn rừng

 

SỐNG KHÔNG CẦN TIỀN

SỐNG KHÔNG CẦN TIỀN Ư

Chợ trưởng của nhà em thường có một đặc điểm rất hay đó là: hễ bà ấy đọc một cuốn sách, hay gặp một người mới, nghe một điều hay, thì dường như sẽ dành hết cả tuổi gìa để nói về những điều ấy. Nói rằng điều đó hay ra sao, góc nhìn của mình như thế nào, ý nghĩa ẩn chứa là gì …. kiểu như rồi sẽ bàn tán sôi nổi đến mấy ngày.
Mà trong trường hợp không có ai để bàn tán, bà ấy sẽ lôi tụi em ra để có người tung hứng. Và với quyển sách “Sống không cần tiền” cũng vậy. Chắc mất một buổi sáng để Chợ trưởng đọc hết tập 1 và kể từ giây phút ấy anh Mark luôn xuất hiện trong mọi phát ngôn (anh Mark là người nhân vật chính trong quyển sách). Anh Mark ạ, anh có fan cuồng ở Việt Nam đây nè, dù tuổi trung niên nhưng tình cảm cực lớn, cực nhiệt huyết nhé 😀
Để rồi cuối cùng bà ấy bảo: tụi em nên đọc bộ sách này, để thấy mình sẽ vỡ vạc ra được nhiều thứ. Để gặp một anh chàng dũng cảm và khiêm nhường, sống hết mình tin hết mình vào lẽ phải của chính mình, chứ chẳng giống cái tựa “bất cần đời kia”.
Bởi ngay từ đầu quyển sách Anh ấy đã nói rằng “Tôi nhận thấy suy nghĩ của mình không đúng đắn hơn của bất cứ ai, đơn thuần chỉ là một ý kiến khác để ném vào nồi lẩu thập cẩm của cuộc đời.”

Và cô gái bé nhỏ, cả đời sợ sách cũng đã đọc xong tập 1 rồi, để cô gái viết mấy dòng review cho thêm phần xôm tụ:

Quyển sách ấy với em chỉ đơn giản là viết về trải nghiệm của một con người, về thứ ông ấy tin là đúng. Ông ấy cho rằng đồng tiền bây giờ là vấn đề gây nên tất cả mọi sự bất ổn, mọi vấn đề của xã hội. Vậy nên ông đặt câu hỏi cho chính mình: nếu con người quay lại thời cổ đại, cái thời tiền chưa xuất hiện, mọi thứ chúng ta nhận được là tự mình sản xuất hoặc trao đổi thông qua mối quan hệ làng xóm bạn bè.
Và ông ấy muốn chứng minh rằng: Không tiền ông ấy hoàn toàn sống được, mà không chỉ có 1-2 ngày đâu. Ông dành 1 năm để làm thực nghiệm sống không tiền.
Và các bạn biết không, cuộc thực nghiệm của ông ấy thành công. Nếu mình không tin hãy đọc sách đi 😀

sống ko cần tiền

Nhưng em thích nhất quyển sách ấy ở đoạn này: “Hầu hết người ta cứ hô hào muốn có hoà bình, mà không thưc sự hiểu hoà bình là gì. Hoà bình sẽ không từ trên trời rơi xuống cho chúng ta. Nó là bức tranh ghép mà mỗi mảnh là những tương tác thường ngày của chúng ta với nhau và với hành tinh này. Về phần tôi, những mối tương tác cá nhân của tôi thường rất xa rời với ý nghĩa thực sự của hoà bình. Tôi than vãn mình bận rộn quá, phàn nàn khi thấy người ta mua những thứ mà tôi không đồng tình, và nhìn chung là thường hành động ít tích cực hơn mong đợi. Ban đầu, tôi sống không cần tiền là PHƯƠNG TIỆN để đến một cuộc sống hoà bình hơn, nhưng rồi nó đã trở thành MỤC ĐÍCH, giống như việc tiền bắt đầu là một phương tiện để giao dịch dễ dàng hơn, nhưng cuối cùng lại trở thành mục đích của con người.”

Sống không cần tiền là phương tiện để Mark đạt được cuộc sống anh ấy muốn, chứ không phải đó là mục đích mà anh ấy sống mỗi ngày.

Đọc đến đây tự nhiên giật mình, đúng rồi mình cũng như vậy, rõ ràng cố gắng bán thực phẩm không hoá chất, cố gắng nói không với nilon, cố gắng tiêu dùng có ý thức, cố gắng khuyêch trương nghề nông, vì đó là những phương tiện để mình đạt đến một cuộc sống thân thiện, hoà hảo với môi trường, với mọi người xung quanh. Cái đích cuối cùng cũng là để có hoà bình. Lối sống của mình chỉ là Phương tiện.

Nhưng hãy nhìn lại bản thân, mình cũng đã rất bực dọc rất phán xét khi nhìn thấy ai đó xách cả chục túi nilon khi đi chợ về, mình cũng đã không muốn nói chuyện hay có thể dùng từ “ghét” những ai phá sạch đồi núi để trồng rau…..mình đúng là luôn có thái độ tiêu cực với những hành động khác lẽ phải bản thân mình đã chọn, đây là hoà bình mình muốn gầy dựng sao, đây là lối sống đẹp mình muốn chứng minh ư. Mình đã lạc bước rồi,

Quay lại thôi. Mỗi chúng ta chỉ là đang chọn PHƯƠNG TIỆN để đạt được cuộc sống hoà bình theo lẽ phải của riêng mình. Vậy nên luôn ghi nhớ đâu là PHƯƠNG TIỆN đâu là MỤC ĐÍCH để răn bản thân mỗi ngày: không nhân danh lẽ phải hay lối sống của mình để lên án người khác – đó vĩnh viễn không phải là văn minh, là hoà bình.

———————

ĐỘC LẬP

độc lập

Khi người ta trình bày suy nghĩ về cách kiếm sống đúng đắn, tôi thường nghe họ mở đầu với câu: “Dĩ nhiên là tất cả chúng ta đều làm ra tiền” Chúng ta có lãi suất phải trả, hóa đơn phải thanh toán; xét cho cùng sống có cái giá của nó. Chúng ta đã quen coi việc phải chi trả chỉ để được sống là chuyện hiển nhiên. Mark chỉ ra rằng giả định trên là một ảo tưởng của loài người. Mặc dù chúng ta có những lý do rất ư là chính đáng mới chọn dùng tiền, nhưng có lẽ thật ra ta không cần đến nó.

Để phá tan ảo tưởng ấy, chúng ta cần thay đổi triệt để nhận thức, thói quen và những niềm tin cốt lỗi của mình. Chúng ta phải thay đổi cách thức tồn tại trên thế giới, thậm chí thay đổi nhận thức về bản thân. Cuộc sống tiền bạc là cuộc sống tách rời cộng đồng và thiên nhiên, đào sâu hố ngăn cách với những người xung quanh. Tiền bạc hứa hẹn với chúng ta rằng, khi kiếm đủ nhiều, chúng ta sẽ được độc lập. Chúng ta không phải phụ thuộc vào những người xung quanh nữa: “Tôi không cần họ giúp đỡ – Tôi có thể chi trả cho mọi thứ tôi cần”. Chúng ta sẽ không phải phụ thuộc vào thiên nhiên xung quanh: “Nếu nước bị ô nhiễm thì tôi có thể mua nước đóng chai (Nước đóng chai không ô nhiễm, quả nhiên là một sáng kiến kiếm tiền thông minh – câu này em tự thêm vào). Nếu đất đai độc hại thì tôi có thể mua thực phẩm hữu cơ từ phương xa. Trong trường hợp tệ hại nhất tôi vẫn có đủ tiền để dời đi nơi khác”.

Và đấy cũng là một ảo tưởng: Chúng ta không thể đạt đến sự độc lập đích thực thông qua đồng tiền. Tất cả những gì chúng ta có thể làm là chuyển sự phụ thuộc của chúng ta từ nơi này sang nơi khác; từ những con người và nơi chốn xung quanh sang đồng tiền và những tổ chức mà tiền cuốn chúng ta vào. Trên thực tế, loài người là sinh vật “kết nối”, phải phụ thuộc hoàn toàn vào các sinh vật khác để duy trì sự sống. Từ lâu nhân loại văn minh đã phủ nhận sự phụ thuộc ấy và mưu cầu quyền lực chế ngự thiên nhiên, muốn ưu việt hơn hẳn thiên nhiên. Tiền bạc là một phần ảo tưởng trong quyền lực ấy.

Giao dịch bằng tiền là kiểu quan hệ đóng, sẽ chấm dứt khi tiền được trả, trong khi quan hệ trao và nhận quà tặng lại là một mối quan hệ mở, vô thời hạn. Quà tặng tạo ra sự gắn bó và kết nối. Sống không cần tiền là để có được sự gắn bó và kết nối này, chứ không phải để có cảm giác mình được xá miễn khỏi những tội ác của xã hội công nghiệp.
Những lý do trên không hàm ý rằng Sống không cần tiền là cách duy nhất để đi vào tinh thần quà tặng. Suy cho cùng, bản thân tiền bạc cũng có thể cho đi như là một món quà. Tuy nhiên ……

Phần tiếp theo mình hãy đọc Sống không cần tiền để trải nghiệm những chia sẻ của Tác giả nhé.
Đoạn trích trên chỉ là đoạn ngắn trong Lời mở đầu của Tập 2, bộ sách Sống không cần tiền. Viết sắc sảo quá.
Thật cảm ơn các anh chị đã Việt hóa Bộ sách này rất rất hay, đã viết lại tác phẩm ấy bằng tiếng Việt với những câu từ rất đắt.

PS: Hình như Nhà Sách Phương Nam yêu của của tụi em có bán sách này đấy ạ.

FOOD FOREST – VƯỜN RỪNG

  1. Michael Pilarski http://bit.ly/1MI6azC – thảo luận ở đây http://on.fb.me/1I8VbMx
  2. Fazenda da TOCA (Agro-forestry ở Brazil)https://vimeo.com/119906026 thảo luận ở đây http://on.fb.me/1QbtjvX, các clip khác theo phương pháp Gotsch ở đây https://vimeo.com/user12977649/videos

 

CHĂM SÓC ĐẤT

  1. SOIL AMENDMENT http://goo.gl/1f68Zw
  2. Cây phân xanh https://goo.gl/6o55jH3 Thảo luận https://goo.gl/wphBhD
  3. HUGELKUTUR http://bit.ly/1FljrW4 – thảo luận ở đây http://on.fb.me/1AEkpQL
  4. MULCHING – LỚP PHỦ http://on.fb.me/1GHUp7z
  5. BANANA MULCHING https://goo.gl/ItNUmx
  6. Gabe Brown: Keys To Building a Healthy Soil

XEN CANH – LUÂN CANH

  1. CANH TÁC KẾT HỢP LÚA VỊT http://bit.ly/1HoNBtI – thảo luận ở đây http://on.fb.me/1GiK6Gg
  2. Cà Rốt yêu Cà Chua (lược dịch từ Carrots love Tomatoes) http://bit.ly/1CY7ic6 – thảo luận ở đây http://on.fb.me/1y56rpQ
  3. Các cây rau kết hợp và đối kháng https://goo.gl/NTgH7O
  4. Cây phân xanh https://goo.gl/6o55jH3 Thảo luận https://goo.gl/wphBhD

Tiếng Anh:

  1. Luân canh (chỉ có tiếng Anh) https://goo.gl/GpJFau, tóm lược khái niệm bằng tiếng Việt ở đây https://goo.gl/5xc2Gl6.
  2. Luân canh vườn nhỏ http://goo.gl/NNS6VT

 

 

BẢO VỆ THỰC VẬT

ADDA – http://bit.ly/1G80B9C – thảo luận ở đây http://on.fb.me/1HoSgf1

OISAT http://bit.ly/1yAsdSF – thảo luận ở đây http://on.fb.me/1bMvmEu

BỆNH THỐI RỄ VÀ THÂN https://goo.gl/kKZXrr4.

DẤM GỖ https://goo.gl/xXZjPd

 

 

NHỮNG NGƯỜI THỰC HÀNH TIÊU BIỂU

1. AKINORI KIMURA http://on.fb.me/1ad8eOW

2. SAVE BHASKAR http://bit.ly/1Dn7kvX website: http://www.savesanghavi.com/

3. JON JANDAI http://www.punpunthailand.org/

4. HOÀNG HẢI VÂN – nhà báo – KÝ SỰ ORGANIC http://bit.ly/1NBRoay

 

 

 

RƠM_PHIÊN BẢN DÀNH CHO MÁY TÍNH

Download EBOOK_CUOC-CACH-MANG-MOT-CONG-ROM

Các bạn thân mến,

Bản sách này là ebook Cuộc cách mạng một cọng rơm có bản quyền, được đưa đến các bạn nhờ sự đóng góp của các bên sau đây:
1. XanhShop.com và các cộng sự trong việc biên dịch và liên lạc mua bản quyền;
2. Một số mạnh thường quân yêu cuốn sách muốn đưa tư tưởng của cụ Fukuoka tới cộng đồng đã ủng hộ về tài chính để trả tiền bản quyền cho bản ebook cùng phí chuyển tiền ra nước ngoài;
3. Phoenix Books.vn giúp tạo ebook với giá 0đ;

Chân thành cám ơn mọi người đã chung sức!

Chúng tôi mong muốn cuốn sách đến được với thật nhiều người Việt Nam, kể cả những người không có điều kiện mua sách, cũng không có điều kiện truy cập tới mạng internet và máy vi tính, nhất là các nông dân và những người ở vùng sâu vùng xa.

Vì thế, chúng tôi mong các bạn, sau khi đọc bản ebook này, nếu bạn thấy nó hữu ích và bạn có điều kiện tài chính, thì hãy ủng hộ bằng cách mua sách giấy để gửi tặng các đối tượng trên.

Sách có thể mua tại các điểm bán ở đây.

Cùng chúng tôi Đáp-Đền-Tiếp-Nối nhé!

 

RƠM_PHIÊN BẢN DÀNH CHO MOBILE

Download EBOOK_Mobile_CUOC-CACH-MANG-MOT-CONG-ROM

Các bạn thân mến,

Bản sách này là ebook Cuộc cách mạng một cọng rơm có bản quyền, được đưa đến các bạn nhờ sự đóng góp của các bên sau đây:
1. XanhShop.com và các cộng sự trong việc biên dịch và liên lạc mua bản quyền;
2. Một số mạnh thường quân yêu cuốn sách muốn đưa tư tưởng của cụ Fukuoka tới cộng đồng đã ủng hộ về tài chính để trả tiền bản quyền cho bản ebook cùng phí chuyển tiền ra nước ngoài;
3. Phoenix Books.vn giúp tạo ebook với giá 0đ;

Chân thành cám ơn mọi người đã chung sức!

Chúng tôi mong muốn cuốn sách đến được với thật nhiều người Việt Nam, kể cả những người không có điều kiện mua sách, cũng không có điều kiện truy cập tới mạng internet và máy vi tính, nhất là các nông dân và những người ở vùng sâu vùng xa.

Vì thế, chúng tôi mong các bạn, sau khi đọc bản ebook này, nếu bạn thấy nó hữu ích và bạn có điều kiện tài chính, thì hãy ủng hộ bằng cách mua sách giấy để gửi tặng các đối tượng trên.

Sách có thể mua tại các điểm bán ở đây.

Cùng chúng tôi Đáp-Đền-Tiếp-Nối nhé!

MUA SÁCH CUỘC-CÁCH-MẠNG-MỘT-CỌNG-RƠM Ở ĐÂU?

Đọc miễn phí ở đây, tiết kiệm giấy :p
HỆ THỐNG PHÂN PHỐI SÁCH: https://books.xanhshop.com/dai-ly/

Xanhshop: chỉ bán ONLINE

a. Nếu mình đặt sách cùng rau củ quả, thịt cá. Mình đặt tại đây https://xanhshop.com/
b. Nếu mình chỉ đặt mỗi sách. Mình đặt tại đâyhttps://books.xanhshop.com/

Bán sỉ:
Nếu các anh chị cần mua sách số lượng nhiều để tặng, hoặc các cửa hàng có nhu cầu lấy sách. Mình vui lòng đặt tại đây https://books.xanhshop.com/

Giá bìa là 90K

CUỘC CÁCH MẠNG MỘT CỌNG RƠM – Tái Bản lần 1

Cuốn sách này đến với tôi trong những ngày tháng khó khăn của cuộc đời, khi cả sức khỏe cơ thể và tinh thần đều giảm sút. Mỗi ngày, tôi uống hàng vốc thuốc, để chống lại những thứ bệnh tật do cả thói quen ăn uống và lối sống căng thẳng gây ra. Tôi nhìn vào chính mình và mọi thứ bằng đôi mắt nghi ngờ, cho rằng thế giới và chính mình sắp đến lúc tận diệt.

Và giờ đây, tôi có thể ở đây và nói với bạn rằng việc đọc cuốn sách này chính là một hạnh ngộ. Vì dù tôi có thể không bao giờ trở thành một người nông dân giỏi giang, nhưng tôi sẽ luôn là một người an bình và hạnh phúc.

Lúc này và mãi mãi về sau, tôi muốn nói về cuốn sách này như một tặng phẩm.

Dù tôi mang cuốn sách này tới tặng bạn, có thể bạn sẽ tự hỏi “Tại sao mình phải đọc một cuốn sách về làm nông trong khi toàn bộ phần đời còn lại của mình sẽ diễn ra tại thành phố?”. Thế nhưng, có lẽ đã tới lúc ta nhìn vào việc làm nông theo một con mắt khác, con mắt mà đáng lẽ tất cả chúng ta đã có từ khi còn thơ bé, và rồi bị những tiện nghi làm lu mờ đi.

Tôi đã sống cả một năm mà chỉ bước vào bếp vài ba lần. Bởi lẽ, chỉ cần bước ra đường, tạt ngang vào cửa hàng tiện lợi nào, tôi có thể mua được mọi thứ đồ ăn – tất cả đều được đóng gói kĩ càng, được đóng dấu đảm bảo vệ sinh. Đó là cách của người ta sống nhiều thập kỉ nay, và cũng sẽ là cách mà nhiều người trên thế giới sẽ sống trong nhiều thập kỉ tới. Con người đã quen với sự tiện lợi của mọi thứ tiện nghi mang lại. Chúng ta sống lệ thuộc vào tất cả sự tiện nghi đó mà không nhận ra.

Tôi nhận thấy nỗ lực phát triển của con người từ trước cho tới nay chỉ nhằm hai mục đích: Biến đổi tự nhiên theo ý mình và Ngăn cách mình khỏi tự nhiên. Điều ấy rõ ràng bước đầu mang lại ích lợi cho loài người, giúp chúng ta phân biệt mình ra khỏi các giống loài khác. Chúng ta là loài động vật đầu tiên không chỉ săn bắt hay hái lượm những thứ có sẵn, chúng ta nuôi trồng, sản xuất. Tuy nhiên, điều đáng tiếc của loài người là không bao giờ thấy đủ.

Sản xuất nông nghiệp là bước tiến văn minh đầu tiên của loài người, nhằm đáp ứng cho nhu cầu được đảm bảo sống sót qua những mùa khó săn bắt, không hái lượm. Tuy nhiên, cho đến nay, hàng năm, loài người lãng phí 1/3 lượng thức ăn chúng ta có được. Và để có được từng đó thức ăn mà lãng phí, những người sản xuất lương thực thực phẩm đã không ngừng bón phân, diệt trừ cỏ và sâu bọ, vận chuyển thực phẩm từ lục địa này sang lục địa khác và bảo quản chúng bằng các hóa chất nhân tạo. Thế rồi sau đó, chúng ta cuống quýt tìm cách chữa trị các căn bệnh do hóa chất gây ra. Con người đã tìm cách diệt vong chính mình theo cách đó.

Tôi tự nhận thấy mình chính là nạn nhân của bản thân vì cách sống, ăn uống và suy nghĩ tách rời tự nhiên như vậy. Và nếu mọi sự cứ diễn ra như thế, tôi sẽ đi xa khỏi chính mình, khỏi tự nhiên, và tôi sẽ mãi mãi tự hỏi: Mình phải làm gì đây?

Đúng vậy, chúng ta phải làm gì đây? Câu trả lời nằm trong chính cuốn sách này. Masanobu Fukuoka từng là một nhà nghiên cứu cây trồng và giống tôi, ông từng sống cuộc đời vô tâm, tiện nghi của những con người đô thị. Tuy nhiên, ông đã đi qua một quá trình tự vấn khắc nghiệt để rồi nhận ra tất cả những sự phi lý trong sản xuất nông nghiệp, trong lối sống và tư duy của người đối với tự nhiên. Hành trình cuộc đời ông, từ khi còn là một nhà nghiên cứu nông nghiệp tuyệt vọng cho đến lúc trở thành một lão nông hạnh phúc, được trình bày lại toàn bộ trong cuốn sách nhỏ này.

Fukuoka vừa là một nhà nghiên cứu, vừa là một người thực hành. Và chính thông qua việc thực hành đó, ông đã chứng minh được sự phi lý trong những nỗ lực của loài người. Ông đưa ra nguyên tắc “4 Không” trong sản xuất nông nghiệp, chỉ nhằm một mục đích duy nhất là giúp những người nghiên cứu và lao động nông nghiệp khác nhận ra rằng chúng ta không cần phải “đè đầu cưỡi cổ” tự nhiên. Tự nhiên đã là một chỉnh thể hài hòa, hoàn hảo, và may mắn thay, nó cho phép loài người là một phần trong chỉnh thể đó.

Nông nghiệp trong thế giới quan của Fukuoka không phải là một thứ ngành nghề phục vụ cho nhu cầu tiêu thụ của loài người. Trái lại, đó là cách giúp chúng ta hiểu tầm quan trọng của việc sống thuận tự nhiên, và giảm bớt đi những nhu cầu vốn chỉ đưa ta đến bệnh tật và đau khổ. Trồng cây là một cách thanh lọc và bồi đắp cho cá nhân, và chúng ta có thể làm điều đó một cách đơn giản, nhàn tản khi đã hiểu thế nào là thuận tự nhiên.

Thông qua chính việc sản xuất và sử dụng lương thực, lão nông này còn giúp chúng ta nhận ra được ý nghĩa của sự tồn tại trong thế giới. Khi tự coi mình là một phần của tự nhiên, chúng ta sẽ hiểu thế nào ngon, là đủ. Và điều đó không chỉ áp dụng cho riêng việc ăn uống để duy trì sự tồn tại, mà còn cho tất cả những phương diện khác trong cuộc sống. Tác giả chỉ cho ta một con đường đi đến hạnh phúc, và con đường đó không cần đến một nỗ lực khó khăn nào hay chiến thắng nào cả, đó là điều cốt lõi của việc “vô canh”.

Đối với riêng tôi, điều lớn lao nhất của cuốn sách này là sự khai sáng: Biết cách “không làm gì cả” chính là việc sống có ý nghĩa. Masanobu Fukuoka đã phải thử và thất bại rất nhiều để đi đến cái đích “Vô” của ông. Gấp cuốn sách lại, tôi “biết” đâu là điều tôi cần chọn bởi đây là một cuốn sách về sự “Biết”. Biết đủ, và biết như thế nào là đủ. Sự biết đó, đưa chúng ta trở về với vị trí của mình và an nhiên. Fukuoka đã trao tặng cho chúng ta điều đó, bằng toàn bộ cuộc đời ông.

Thế nên, tôi thấy mình thật may mắn làm sao đã được trải nghiệm món quà này, để tôi có thêm một lựa chọn để đi đến cái đích hạnh phúc của cá nhân mình. Và bạn cũng vậy, dù bạn ở đâu, bạn là ai, bạn đang làm trong lĩnh vực gì và trạng thái của bạn là như thế nào.

Phương Huyên – Dịch giả

MỤC ĐÍCH TỐI THƯỢNG CỦA VIỆC LÀM NÔNG

“Mục đích tối thượng của việc làm nông không phải là trồng cây, mà là sự tu dưỡng và hoàn thiện con người”

Tôi cứ ngỡ mình hiểu câu nói này. Vì xét ra về câu chữ, chữ nào tôi cũng biết.

Nhưng đến khi đọc bài viết này http://wapo.st/1Iy8irm trên Washington Post tôi mới nhận ra mình đã ngốc nghếch và cạn cợt mức nào

Fukuoka perfection

Đằng sau những bức tường cao vợi của nhà tù lớn nhất Maryland, một nhóm tù nhân đã biến sân nhà tù thành khu vườn trù phú với đủ món : dâu tây, bí đỏ, cà tím, rau xà lách, và ớt ngọt.

Mùa màng được trồng sau những song sắt. Những miếng đất đầy bụi trở thành những biểu tượng của sự tái sinh.
“Mấy anh chàng này có lẽ chưa thấy thứ gì sinh sôi nảy nở từ đất cả – cai tù Kathleen Green nói – điều này tác động mạnh đến họ”
Và họ sắp hàng để được ưu tiên làm vườn 10h/ngày với bụi đất và nóng nực.

Làm vườn đã từng là hoạt động chủ lực trong nhà tù. Nhưng từ những năm 70, nhiều vườn đã biến mất.
Công lý kiểu ‘nhốt chúng lại và vứt chìa khóa đi’ được thực thi.
Nhu cầu làm vườn trong nhà tù trở nên lớn mạnh do các nhà tù nhận thấy giá trị của việc làm vườn.

“Khi người ta phải săn sóc cho một ‘vật thể sống’, thì nội tâm họ chuyển đổi mạnh mẽ”

Một số nhà tù sử dụng chính thực phẩm trồng được cho bữa ăn của tù nhân, vừa tiết kiệm chi phí thực phẩm lại cả chi phí thuốc men vì nhiều tù nhân bị mắc bệnh tiểu đường và cao huyết áp.
Những nhà tù khác thì mang thực phẩm cho người nghèo, một cách rất hay để phục hồi công lý khi các tù nhân giúp đỡ những người sống trong cảnh nghèo khó giống với xuất thân của nhiều người trong bọn họ.
Labord nói “tôi cảm thấy mình vẫn còn làm được chuyện tử tế”. Năm nay anh 39 tuổi, chịu án chung thân vì tội giết người.
Khi còn là 1 cậu bé, anh đã từng giúp bà mình phát chẩn thực phẩm cho người nghèo ở nhà thờ.
“Tôi cảm thấy thật tuyệt. Bây giờ tôi lại được Cho Đi

Thống kê cho thấy những người tham gia làm vườn trong tù bị đi tù lại chỉ khoảng 10%, trong khi tỉ lệ chung của nước Mỹ là 60%.

Các chuyên gia cho rằng việc làm vườn giúp các phạm nhân mãn hạn tù tìm được việc làm và khi làm việc với thiên nhiên, tâm hồn họ tĩnh lặng hơn, giúp từ bỏ các hành vi tội phạm. Chương trình làm vườn trong tù còn bao gồm cả các bài học về hệ sinh thái, trí tuệ cảm xúc (emotional intelligence) và khả năng lãnh đạo. Cả một thế giới mới mở ra cho họ.

Các tù nhân ở Eastern Correctional còn nói là họ được coi chương trình làm vườn trên TV trong buồng giam của họ.
Edward Carroll, 43 tuổi, phạm tội chuyên chở ma túy nó rằng anh muốn học mọi thứ. Anh có 8 cuốn sách trong buồng giam, 6 cuốn dạy làm vườn và 2 cuốn kinh thánh.
Vườn của nhà tù Eastern Correctional khởi đầu từ miếng đất nhỏ xíu sau khi sĩ quan Gary Brown mang đến một ít hạt giống. Bây giờ nó đã rộng gần 1 acre, như là 1 phép lạ vì nền đất vừa cứng vừa khô. Hệ thống thủy lợi là mưa từ trên trời rơi xuống thôi. Họ đã cầu nguyện rất nhiều để xin mưa.

Các phạm nhân được ra tù đều nói rằng họ sẽ làm cái vườn ở bất cứ nơi nào họ sống.
Jones, phạm tội cướp xe hơi nói rằng ‘nhiều khi tôi tự hỏi liệu tôi có gặp rắc rối không nếu trước đó tôi đã làm vườn trồng rau. Lẽ ra tôi đã phải có cái vườn ở nơi tôi từng sống. Nó là một thú vui nhỏ và thật dễ chịu”
Vass thì nói vợ chưa cưới của cậu ghen tị với mảnh vườn của cậu. Cô ấy nói “Bao giờ anh ra, em muốn có 1 cái giống vậy”.
Cô ấy sẽ phải đợi vài năm.

XanhShop lược dịch từ http://wapo.st/1Iy8irm

ĐỪNG ĂN VỚI CÁI ĐẦU

10382730_683562038421945_4805970713380859461_n

 

Ta thường nghe nói ‘toàn dân được chăm sóc y tế’ như là một tiến bộ xã hội, là thành tựu của văn minh. Ít ai nghĩ đó là sự bất bình thường đáng buồn của nhân loại với tư cách là một loài sinh vật. Trong tự nhiên các loài sinh vật đều khỏe mạnh, không có loài sinh vật nào bệnh hoạn như loài người.

“Bệnh tật phát sinh khi người ta xa rời tự nhiên. Sự hiểm nghèo của căn bệnh tỷ lệ trực tiếp với mức độ chia cắt. Nếu người bệnh trở lại với môi trường lành mạnh, thường thì căn bệnh sẽ biến mất” Masanobu Fukuoka _ Cuộc Cách Mạng Một Cọng Rơm

Trong sự xa rời tự nhiên đó, có sự xa rời về ăn uống.
Con người dùng quá nhiều tri thức cho việc ăn uống, nhưng càng dùng tri thức bao nhiêu thì chúng ta càng ăn uống trái với tự nhiên bấy nhiêu. Các bậc làm cha mẹ được hướng dẫn bởi khoa học về dinh dưỡng, hậu quả là phần lớn các đứa trẻ coi việc ăn là một khổ ải. Để nhồi nhét thức ăn “bổ dưỡng” vào bụng, chúng phải được dỗ dành, được “mua chuộc”, bị đe dọa, trong khi việc ăn vốn là niềm khoái lạc của con người.

Những nông dân và ngư dân Nhật Bản, cả với người Việt chúng ta nữa, ngày xưa chẳng cần quan tâm đến những lập luận về thức ăn, họ trồng trọt, chăn nuôi, dựng nhà cửa hài hòa với thiên nhiên, thuận với bốn mùa, họ ăn những gì mà thiên nhiên ban cho họ hoặc họ làm ra và họ đã có một chế độ ăn tự nhiên hoàn hảo. Họ tự biết lúc nào thì nên ăn những gì. Theo ông Fukuoka, người nông dân chỉ ăn những thực phẩm hoang dại có thể thu hái tại chỗ hoặc tự trồng một cách tự nhiên thì tốt cho sức khỏe hơn là những thứ phải mất công tìm kiếm. Đối với các loại cá, cá ở đồng ruộng hoặc sông suối nước ngọt thì tốt cho cơ thể hơn là cá nước mặn; với cá biển thì cá nước nông gần bờ tốt hơn là cá xa bờ… Nói chung, những gì gần ta và dễ tìm kiếm là tốt nhất. Sự tốt lành bao giờ cũng nằm ở tầm tay, ở dưới chân chúng ta.

Xem bài đầy đủ của nhà báo Hoàng Hải Vân ở đâyhttp://bit.ly/1Cga51z

MÙA NÀO THỨC NẤY

thuận tự nhiên
“Nếu gọi đó là điều huyền bí, thì đúng là huyền bí thật, khi mà ngũ cốc mùa đông được thu hoạch vào mùa xuân lại hợp đến thế với sự chán ăn vào mùa hè, và vì thế trong mùa hè, các loại mì sợi vắt từ hạt đại mạch với đủ kích thước và hình dạng lại được chế biến thường xuyên.
Hạt thóc đã hấp thụ ánh nắng mặt trời suốt cả mùa hè và chín vào mùa thu. Điều này có nghĩa đây là loại thức ăn chủ đạo có thể tích trữ nhiều, nó giàu năng lượng, thích hợp cho những tháng mùa đông lạnh giá”#MasanobuFukuoka #cuoccachmangmotcongromThiên nhiên thật là kỳ thú và sự kỳ thú của việc sống thuận với thiên nhiên là ở chỗ nhiều sản vật chỉ có trong mùa này mà không có trong mùa khác, chúng đáp ứng khẩu vị và nhu cầu cơ thể thay đổi theo mùa của con người. Trong mỗi mùa, món này sẽ được thăng hoa khi kết hợp với món kia. Món sinh ra trong mùa hè chỉ ngon trong mùa hè, nếu bắt nó mọc vào mùa đông thì nó sẽ không còn ngon nữa.Một lần ông Fukuoka nghe một viên chức kỹ thuật Bộ Nông nghiệp kể rằng rau quả trồng tại các nhà kính (làm trái vụ) ăn chẳng có mùi vị gì, cà thì không có tí vitamine nào còn dưa chuột thì không có hương vị, ông ta đã nghiên cứu và phát hiện ra nguyên do: một lượng ánh nắng mặt trời nhất định không thể xuyên qua được lớp bao phủ bằng nhựa và lớp kính mà rau quả được trồng trong đó. Và cuộc nghiên cứu chuyển sang hệ thống chiếu sáng ở bên trong nhà kính, người ta nghĩ rằng rau quả sẽ có vitamine nếu giải quyết được hệ thống chiếu sáng. Ông Fukuoka bảo có một số nhà khoa học dành cả đời mình cho những nghiên cứu kiểu như vậy, trong khi vấn đề đơn giản là con người đâu có cần thiết phải ăn cà và dưa chuột trong mùa đông.
Nhà báo Hoàng Hải Vân. Coi bài đầy đủ ở đâyhttp://bit.ly/1xqIkfA

LÀM TRIẾT GIA CÁI ĐÃ ;)

« Chỉ từ một cọng rơm này thôi, một cuộc cách mạng có thể được khai mào »

Ông cụ nói vậy.

Masanobu-Fukuoka Farm_
Và Cọng Rơm ấy đã thay đổi cả tầm nhìn và cách tiếp cận của tôi trong mọi việc.
Đó là lí do tôi muốn chia sẻ cuốn sách với nhiều người Việt Nam hơn.
Ban đầu chỉ định làm ‘tài liệu lưu hành nội bộ’ cho các nhà cung cấp của Xanh.
Nhưng vì nó quá tuyệt, nên chúng tôi đã mua bản quyền để xuất bản.

Bản mềm của cuốn sách đã đến với tôi như thế nào tôi cũng không nhớ chính xác.
Nhưng nó vào thời điểm tôi đang làm Lúa Huyết Rồng ở biên giới Mộc Hóa, vất vả trong việc thuyết phục nông dân làm phân vi sinh và không sử dụng hóa chất nông nghiệp.
Lúc đọc đến chi tiết ‘rải tro trên ruộng làm rã lưới nhện’ tôi nhận ra mình đã làm mọi chuyện sai bét hết cả.

Những người làm nông sẽ thấy cuốn sách này thú vị.
Tuy nhiên nếu trông đợi nó là cuốn Sách Giáo Khoa về nông nghiệp vô canh thì bạn sẽ thất vọng.
Vì với ông cụ “rốt cuộc thì kỹ thuật trồng trọt không phải là yếu tố quan trọng nhất, mà chính là nhận thức của người nông dân”

Do đó thời lượng đáng kể của cuốn sách được dành cho phần ‘nhận thức’.

“Điều tôi muốn nói là nông nghiệp đã trở nên nghèo nàn và yếu đuối về Tinh Thần; bản thân nó đang chỉ dành mối quan tâm tới sự phát triển về vật chất mà thôi” – ông cụ nói.

Có người ta gọi ông cụ là Lão Nông, hay Nhà Tư Tưởng.
Với tôi, cụ là Nhà Hiền Triết.
Làm nông là Phương tiện để cụ thể hiện Triết Lý sống của mình.
Đúng như lời cụ nói

“Trước khi các nhà nghiên cứu trở thành nhà nghiên cứu, họ nên trở thành triết gia. Họ nên xem xét đâu là mục tiêu của con người, đâu là thứ mà nhân loại nên tạo ra.”
Và cụ thành Triết Gia rồi mới đi Làm Nông.

Vậy cho dù bạn làm bất cứ nghề gì đi nữa thì cuốn sách này sẽ vẫn hữu ích cho bạn, tôi tin chắc như vậy.

CÁCH MẠNG KIỂU FUKUOKA

Lại kể một chuyện khác, vẫn về cách mạng, hihi.

Gần đây tôi vinh dự được chị Hằng XanhShop tin tưởng nhờ làm bìa bản Việt ngữ cho cuốn sách Cuộc Cách Mạng Một-Cọng-Rơm. Đây là một đúc kết cả một cuộc đời làm nông của Masanobu Fukuoka, chứa đựng kinh nghiệm quý giá của ông về nông nghiệp thuận tự nhiên, và cả tầm nhìn minh triết của ông về việc cần thiết phải thay đổi tận gốc rễ cách mà thế giới hiện đại đang sống. Vì dốt nát và kiêu ngạo, loài người ngày càng sống xa khỏi tự nhiên, ngày càng tự tạo ra nhiều vấn đề hơn và càng quay cuồng bên trong chúng.

Mọi người có thể đọc một đoạn trích ngắn trong sách  ở đây Read more

MASANOBU FUKUOKA vs. ALBERT HOWARD

Wendell Berry – Lời nói đầu – Trích từ bản tiếng Anh ‘The one straw revolution’ 

Những độc giả cho rằng quyển sách này chỉ nói về nghề nông sẽ ngạc nhiên khi thấy nó viết về chế độ ăn uống, về sức khoẻ, giá trị văn hoá lẫn các giới hạn trong tri thức của con người. Những độc giả khác – đến với nó nhờ vào việc nghe nói về tính triết lý của sách, sẽ ngạc nhiên khi thấy nó đầy các bí quyết trồng lúa gạo, các loại ngũ cốc mùa đông, cam quít lẫn rau củ trong vườn tại một nông trại Nhật Bản.

Chính bởi vì những kỳ vọng mang tính thói quen như trên – rằng mọi người nên là chuyên gia về một thứ gì đó, còn sách thì chỉ nên có một chủ đề – mà chúng ta mới cần tới Cuộc cách mạng một cọng rơm. Quyển sách này có giá trị với chúng ta vì nó vừa thực tiễn vừa mang tính triết học.

Đây là quyển sách đầy cảm hứng, cần thiết cho ngành nông nghiệp bởi vì nó không chỉ nói về nông nghiệp.

Fukuoka1

 

Read more

KHÔNG-LÀM-GÌ-CẢ

Lời giới thiệu của ông Larry Korn – người biên tập cuốn The one straw revolution – bản dịch từ tiếng Nhật sang tiếng Anh.

Gần một ngôi làng nhỏ trên đảo Shikoku miền nam Nhật Bản, Masanobu Fukuoka đã phát triển một phương pháp nuôi trồng tự nhiên có thể giúp đảo ngược tiến trình thoái hoá của nông nghiệp hiện đại. Nuôi trồng tự nhiên đòi hỏi không có sự can thiệp của máy móc, hoá chất và làm cỏ rất ít. Ông Fukuoka không hề cày xới đất hay sử dụng phân ủ chuẩn bị từ trước. Ông ấy cũng không giữ nước trong ruộng lúa suốt mùa gieo trồng như cách nông dân đã làm suốt nhiều thế kỷ nay ở phương Đông lẫn trên toàn thế giới. Đất đai trên ruộng của ông chẳng hề được cày bừa suốt hơn hai mươi lăm năm, nhưng vẫn đem lại năng suất không thua kém những nông trại hiệu quả nhất trên đất Nhật Bản. Phương pháp nuôi trồng của ông cần ít lao động hơn mọi phương pháp khác. Nó không gây ô nhiễm, cũng không đòi hỏi việc sử dụng các nhiên liệu hoá thạch. Read more

CUỘC CÁCH MẠNG MỘT-CỌNG-RƠM – Lời Giới Thiệu

Có thể gọi ông Masanobu Fukuoka, tác giả cuốn sách, là người nông dân vĩ đại nhất hành tinh cũng không có gì là lạm dụng từ ngữ. Ông là người đạt đến cảnh giới vô vi trong nông nghiệp và là vị sư tổ của nông nghiệp tự nhiên.

Nhưng bạn không nên để tựa đề cuốn sách đánh lừa. “Cuộc cách mạng một-cọng-rơm,” nhưng chẳng có “cuộc cách mạng” nào ở đây cả. Cuốn sách chỉ là những ghi chép của một người làm nông khiêm nhường rón rén trước thiên nhiên vườn ruộng, như thể mỗi một từ được viết ra tác giả đều sợ làm tổn thương đất đai cây cỏ.

Bạn cũng sẽ thất vọng nếu có ý định tìm trong cuốn sách này những tri thức về nông nghiệp, dù là nông nghiệp hữu cơ hay nông nghiệp tự nhiên. Bởi vì đối với ông Fukuoka, tri thức là hữu hạn, còn thiên nhiên cây cối là vô cùng, cái hữu hạn không thể thâu tóm được cái vô cùng.

Cuốn sách cũng không nhằm góp phần làm đa dạng hoá kiến thức của bạn về thiên nhiên và cuộc sống. Bạn sẽ thấy tác giả của nó không hề có ý định như vậy.

Trong kho tàng sách vở của nhân loại, trừ cuốn Pháp bảo đàn kinh của Lục tổ thiền tông Huệ Năng, hiếm có cuốn sách nào như cuốn sách này, khi mà tác giả không hướng người đọc theo tư tưởng và quan niệm của người viết sách mà hướng người đọc vào chính bản thân họ trong mối quan hệ tương tác với môi trường sinh ra và nuôi dưỡng họ.

Viết về nông nghiệp nhưng ông Fukuoka không để người đọc dính mắc vào các kiến thức trồng trọt và chăn nuôi, cũng không dính mắc vào chính cuốn sách của ông. Người ta bảo phương pháp Fukuoka là Thiền trong nông nghiệp là vì vậy.

Đọc cuốn sách này và gấp nó lại, bạn sẽ không còn nghĩ ông Fukuoka đã viết những gì, nhưng bạn sẽ nhận ra vô số những điều mà trước đây do những tri thức học ở sách vở, trong trường lớp đã biến thành định kiến trong đầu bạn khiến cho bạn không nhận ra. Bạn sẽ nhìn cái cây không phải là giống thực vật vô tri được mô tả trong sách trồng trọt mà là cái cây có tâm hồn. Bạn sẽ thú vị nhớ lại, trong câu chuyện cổ tích Một người mẹ, nhà văn Andersen đã từng bảo mỗi một cái cây đều có một số phận, mỗi cái cây đều có một trái tim. Và bạn sẽ hiểu vì sao ông Fukuoka lại nói chỉ có những đứa trẻ mới nhìn được thiên nhiên như thiên nhiên vốn có.

Bạn sẽ hiểu vì sao trong những khu rừng tự nhiên cây cối vẫn phát triển xanh tốt cùng với thú hoang và côn trùng mà không cần ai chăm sóc, không cần đến thuốc thú y hay thuốc bảo vệ thực vật, trong khi chúng ta trồng trọt chăn nuôi lại phải cày xới đất đai và dùng không biết bao nhiêu là thứ thuốc men hoá chất. Muôn loài dựa vào nhau để sống, chúng nuôi dưỡng nhau, chế ước nhau và loại bỏ những gì cần loại bỏ để duy trì sự sống vĩnh hằng trên trái đất.

Con người dù tự cho mình là thứ gì đi chăng nữa thì trước hết cũng là một sinh vật, nếu tách rời khỏi sự tuần hoàn của thiên nhiên thì sẽ không tồn tại. Chúng ta vốn là như thế nhưng chúng ta không muốn nghĩ thế. Chúng ta nghĩ chúng ta đứng trên muôn loài, chúng ta phải chiếm hữu, chúng ta phải cải tạo, chúng ta phải bắt muôn loài phục vụ cho nhu cầu của chúng ta. Chúng ta được dạy dỗ để làm việc đó.

Gấp cuốn sách này lại, chúng ta sẽ nhận ra những tri thức mà lâu nay chúng ta được trang bị không phải để sống thuận với thiên nhiên mà để chống lại thiên nhiên. Những tri thức đó khiến cho đầu óc chúng ta bị mê chấp, chúng ta không nghĩ rằng tạo hoá chỉ cho phép mỗi loài được nhận phần dành cho chúng để duy trì một sự sống cân bằng, nếu lạm dụng lập tức sẽ bị trả giá. Bệnh tật chính là lời cảnh báo đầu tiên.

Gấp cuốn sách này lại, chúng ta sẽ nhìn thấy con đường hoàn nguyên của con người. Đó là sự buông bỏ tất cả những gì chống lại thiên nhiên và trái với thiên nhiên để quay về với thiên nhiên, để con người trở lại là một thành tố của thiên nhiên.

Sự hoàn nguyên bắt đầu từ việc ăn ở. Bạn sẽ nhận ra bệnh tật là phản ứng của cơ thể trước sự ăn ở trái với tự nhiên của con người. Chân lý giản đơn để thoát khỏi bệnh tật là chỉ thụ hưởng những gì mà tự nhiên ban tặng. Trải nghiệm của ông Fukuoka cho bạn thấy cái để phòng ngừa bệnh tật nằm ngay trong chính thức ăn, thuốc men và thức ăn là hai mặt của một sản vật. Rau quả trồng bằng kỹ thuật canh tác hiện đại có thể ăn được nhưng không có tác dụng phòng ngừa bệnh tật, dù là rau quả “sạch.” Còn rau quả mọc tự nhiên hoặc trồng trong một môi trường tiệm cận với tự nhiên thì vừa là thức ăn vừa là những vị thuốc.

Các nhà nông học coi cách làm nông nghiệp của ông Fukuoka là phương pháp canh tác tự nhiên. Cứ tạm cho là như vậy, dù bản chất của nó không phải là một phương pháp. Phương pháp của ông là không có phương pháp nào cả, là buông bỏ, là vô vi, là tiến tới không làm gì hết. Nhưng để buông bỏ, để không làm gì hết là điều không hề dễ. Đó là sự phá chấp mà Đức Phật đã phải dùng đến Kinh Kim Cang, hàm ý là phải dùng đến một thứ rắn chắc như kim cương mới có thể tiêu diệt được sự chấp mê trong đầu óc con người.

Các nhà Phật học coi phương pháp canh tác của ông Fukuoka là Thiền trong nông nghiệp, là sự ứng dụng Phật pháp trong nông nghiệp. Cũng cứ tạm coi như vậy, dù những ghi chép của ông Fukuoka không dính mắc với một “pháp” nào và bản thân Thiền vốn không dính mắc, dù là dính mắc với thiền, với chính sự yên tịnh.

Cho nên tốt nhất là đọc xong cuốn sách này, bạn hãy quên nó đi, khi ấy một đám mây mù như được vén lên và bạn sẽ nhìn thiên nhiên khác trước, bản thân mình cũng khác trước. Bạn sẽ thú vị thốt lên “À, thì ra là như vậy.” Nhưng nếu như bạn vẫn còn dính mắc với cuốn sách, dù là tin theo hay có ý định phản biện, đám mây mù kia sẽ lại phủ xuống.

Cuốn sách của ông Fukuoka được viết bằng tiếng Nhật. Bản dịch tiếng Việt này được dịch từ bản dịch tiếng Anh. Do dịch từ một bản dịch trung gian nên sự sơ sót là khó tránh khỏi, nhưng tôi nghĩ nhóm dịch thuật đã hết sức cố gắng và đã chuyển tải một cách căn bản nội dung lẫn những ẩn ngữ mà tác giả muốn gửi gắm.

Nhà báo Hoàng Hải Vân

Mọi góp ý về bản dịch xin vui lòng gửi về books@xanhshop.com

Và/hoặc đăng các ý kiến của bạn tại đây https://www.facebook.com/groups/cachmangrom/

KHÔNG LÀM THÌ SAO?

Masanobu-Fukuoka-3

“Cách người ta thường dùng để phát triển một phương pháp là đặt câu hỏi: ‘Thử LÀM cái này xem sao? Thử LÀM cái kia xem sao?’ và tạo ra một loạt các công nghệ mới. Đây chính là nông nghiệp hiện đại và nó chỉ khiến cho người nông dân ngày một bận rộn hơn.

Con đường của tôi hoàn toàn ngược lại. Tôi nhắm đến một cách trồng trọt nhẹ nhàng, tự nhiên khiến cho công việc trở nên dễ dàng hơn thay vì vất vả hơn. “Nếu chúng ta KHÔNG LÀM điều này thì sao? Nếu chúng ta KHÔNG LÀM điều kia thì sao?” – đấy là cách tôi nghĩ. Tôi rốt cuộc đã đi đến một kết luận rằng không cần phải cày xới, không cần phải bón phân, không cần phải dùng thuốc diệt côn trùng. Nếu bạn làm đúng, sẽ có rất ít những điều thực sự cần làm. Read more

THƯỢNG ĐẾ là THIÊN NHIÊN, và THIÊN NHIÊN là THƯỢNG ĐẾ

Lời ông Masanobu Fukuoka

Khi tôi trẻ, một chuỗi những sự kiện đã đưa tôi đi vào con đường làm nông nghiệp tự nhiên.
Tuy nhiên, vì được sinh ra vốn ngu ngốc, tôi tiếc là mình đã thất bại trong việc đi xa hết mức có thể trên con đường này như đáng ra phải vậy.
Mặt khác, kiểu canh tác tự nhiên mà tôi cổ vũ mới chỉ bắt đầu thôi và sẽ không bao giờ hoàn hảo được.
Tôi chưa bao giờ nghi ngờ cái tư tưởng căn bản đằng sau việc canh tác tự nhiên – triết lý xanh của nó. Cũng như tôi chưa từng gặp phải một chứng cớ nào mâu thuẫn với nó.

fukuoka 2

Read more

NÔNG NGHIỆP VÔ TÁC

fukuoka1

Mặc dù nền nông nghiệp công nghệ cao của Nhật Bản nuôi sống hàng triệu người với hiệu quả nhìn thấy rõ, nhưng Nhật Bản nằm trong số những nước sử dụng thuốc trừ sâu và thuốc diệt cỏ nhiều nhất thế giới. Masanobu Fukuoka cảnh báo rằng “với việc phá vỡ các tiến trình tự cân bằng của tự nhiên, người ta đang tạo ra những loại cây yếu đuối, phụ thuộc nhiều vào hóa chất và đang đầu độc đất, nước và không khí”.

Được đào tạo về bệnh học trên thực vật, ông đã là nhân viên kiểm soát thực vật cho Hải quan Yokohama. Trong quá trình đó, ông tự nghiên cứu và kết luận rằng “hiểu biết thấu triệt về thiên nhiên là nằm ngoài tầm với của trí khôn nhân loại”.

Năm hai mươi lăm tuổi, ông từ bỏ công việc và về quê sinh sống, ở đảo Shikoku nơi có vườn cam của cha ông. Ông bắt đầu sống theo sự thấu triệt mới của mình – làm một nông dân. Trong năm mươi năm trời, ông đã thực hành ‘nông nghiệp Vô Tác’

“Khi ta hiểu rõ thiên nhiên, thì sẽ thấy thực ra là có rất ít biện pháp canh tác là thực sự cần thiết”, ông nói.

Read more