NỖI NIỀM BAO BÌ

Hôm nay ngồi thống kê lại lượng dầu phộng, nước mắm, nước tương, dầu dừa, mật ong tụi em bán ra nhiều đến đơn vị cả hàng ngàn sản phẩm.
Vui là thế, mừng là thế nhưng sao vẫn thấy nặng nơi lồng ngực.
CBAC ạ, tụi em hoàn toàn không muốn việc bán hàng của XanhShop lại tạo ra nhiều rác cho xã hội, nên cái gì làm được để giảm rác Xanh nhất định muốn làm đến cùng.
Xanhshop mong rằng tất cả những bao bì mà Xanh đựng sản phẩm giao đến nhà cô bác anh chị, sẽ có một vòng đời thật dài, sẽ được dùng đi dùng lại thật lâu.

Vì vậy các mình hãy rị mọ cùng XanhShop được không.

Nỗi niềm bao bì
Chai nước mắm, nước tương hết chỉ cần súc nhẹ,
Chai dầu dừa, chai dầu phộng hết chỉ cần cho nước nóng ấm cùng ít dung dịch tẩy rửa súc nhẹ. Thuỷ tinh mình không nên tráng nước sôi nóng, việc quá nóng sẽ làm thuỷ tinh bị nứt vỡ.
Chai mật ong chắc nó vốn sẽ được mình làm sạch rất dễ.

Nếu những bao bì này mình không tái sử dụng ở nhà, hãy gửi trả lại cho XanhShop vào mỗi đợt Xanh giao hàng được không ạ.
Chúng ta cùng nhau không xả rác vào thùng mình nhé
Chúng ta cùng nhau biến tất cả mọi thứ thành vật dụng, và không tiêu dùng thêm bao bì mới nữa.
Hãy đưa cho XanhShop bao bì, hũ hộp mà gia đình mình không sử dụng, Xanh sẽ biến chúng thành vật dụng hữu ích.

Cảm ơn cả nhà.

 

HẠT CỎ PHIÊU LƯU KÍ

 

Hạt cỏ nhỏ tách mẹ rơi xuống đất, thế rồi mùa mưa tới hạt cỏ theo đất trôi trôi mãi, rồi rớt vào bùn tận đáy vuông nước. Hạt cỏ cứ nằm yên đấy ở trong bùn.
Một mùa mưa đi qua bùn càng ngày càng nhiều dưới đáy vuông, nên hết mùa mưa chị vét bùn, đắp vào miếng ruộng gần đấy.
Hạt cỏ theo bùn đi lên mặt đất. Hình như hạt cỏ thấy ấm ấm sáng sáng, à mặt trời, đúng là mặt trời rồi, hạt cỏ phải cố gắng vươn lên để thấy ánh mặt trời.
Thế là hạt cỏ nảy mầm. Chồi lá chưa bao giờ vươn lên mạnh mẽ hơn thế.
Ơ nhưng sao đã thoát ra khỏi lớp bùn đất rồi mà vẫn không thấy ánh mặt trời, cái gì chặn tầm nhìn của chồi cỏ thế này.
Chồi cỏ lại tiếp tục vươn lên.Hạt cỏ phiêu lưu kí

Và đó là lý do một ngọn cỏ tranh cứng đâm thẳng vào trái dưa hấu nhà chúng tôi.
Ruộng dưa hấu được bón lớp bùn dưới đáy vuông nước, lớp bùn ấy là phù sa trôi xuống nên tốt lắm, nhưng bên cạnh đó cũng chứa rất nhiều hạt cỏ, những cây cỏ lá cứng tí xíu thôi thì cái chồi đâm thủng trái dưa non là chuyện bình thường, và thế là có khi cả vườn dưa đều hư trái hết.
Đấy đừng ai nói mỏng manh như ngọn cỏ nhé, mấy bạn ấy xơi hẳn được trái dưa hấu chứ chẳng đùa đâu.
Thêm vào đó. vì chấp nhận chuyện bón phân chuồng ủ nên ruộng dưa còn nhiều cỏ hơn nữa, bởi bò dê chúng đều ăn cỏ dù có tiêu hoá cách mấy, hạt cỏ vẫn trường tồn 😀 . Nên sáng nào chị cũng phải đi canh dưa, thấy trái dưa nào mọc là đi kiếm cỏ khô lót trái, để ẻm không bị tấn công.

Trái dưa ấy ngon không chỉ bởi được chị trồng và chăm sóc hoàn toàn không hoá chất, mà còn phải hiểu hoàn cảnh sống của dưa để nâng niu em ấy đấy. Trồng cây gì, nuôi con gì cũng vậy đều cần rất nhiều sự quan tâm, săn sóc.

CHUYỆN CỦA LÒNG ĐỎ

Có một hôm chị hỏi: Ủa em ơi, sao lòng đỏ trứng gà đợt này hơi nhỏ, trứng đó là trứng gà công nghiệp sao em.

XanhShop nghĩ rằng khái niệm trứng gà có lòng đỏ nhỏ là trứng công nghiệp, dường như đã là khái niệm bất thành văn của người thành phố chúng ta.
Tuy nhiên để lòng đỏ trứng gà to hay nhỏ, nó phụ thuộc vào 2 yếu tố: chế độ dinh dưỡng và sức khỏe của gà đẻ.
1. Chế độ dinh dưỡng: Khi gà được cung cấp đầy đủ thức ăn, đa dạng và đầy đủ các nhóm chất cần thiết thì gà sẽ đẻ trứng cho lòng đỏ to hơn. Ngược lại, gà sẽ đẻ trứng nhỏ hơn, hoặc trứng gà có lòng đỏ nhỏ hơn, vì lòng đỏ cần rất nhiều dinh dưỡng và đa dạng nhóm chất để cấu thành hơn lòng trắng.
2. Sức khỏe gà mái: Nếu gà mái bị bệnh, bị stress do thời tiết nóng quá mức, môi trường sống chật chội… thì sức ăn của gà kém đi dẫn đến không đủ dinh dưỡng để gà đẻ trứng chất lượng, trứng gà theo đó hoặc sẽ nhỏ đi hoặc lòng đỏ nhỏ hơn.Lòng đỏ trứng

Vì lòng đỏ cần nhiều dinh dưỡng để cấu thành, nên khi dinh dưỡng không đủ hoặc sức khoẻ tâm lý lẫn thể chất gà không ổn, lòng đỏ sẽ bị ảnh hưởng đầu tiên.
Và chúng ta biết đấy, gà công nghiệp thường được nuôi chật chội không thoải mái, đồng thời chế độ ăn thiếu đa dạng về chất so với gà thả vườn. Chính vị vậy ta luôn thấy lòng đỏ của trứng công nghiệp ít hơn trứng thả vườn. Nhưng điều đó không có nghĩa lòng đỏ ít thì trứng gà ấy chắc chắn là trứng công nghiệp.

Còn về tình trạng trứng gà đợt này của Xanhshop tại sao mình thấy lòng đỏ ít đi. Bởi:
1. Hiện nay tình hình thời tiết tại trang trại không ổn định, nhiệt độ rất nóng nên gà khá kén ăn.
2. Thêm vào đó lâu lâu có mưa phùn, và với thời tiết nóng ẩn mưa phùn đột ngột như vậy, trại sẽ không thả gà ra vườn vì gà rất dễ bị ốm. Chính vì vậy gà được quây lại trong khu chuồng vẫn rất rộng rãi thoáng mát. Gà không được thả ra đi thoải mái, không được tự kiếm thức ăn nó cần và đa dạng chất.

Nếu thời tiết không ủng hộ, không thuận lợi chắc chắn chất lượng trứng sẽ bị ảnh hưởng.
Mình thấy đấy không chỉ cái cây ngọn cỏ, mà đến cả từng con vật cũng rất nhạy cảm với môi sinh, với thời tiết. Chúng ta cứ cùng nhau mỗi ngày tích luỹ kinh nghiệm để có nhiều nhận biết về thế giới xung quanh nhé.
Còn về thực phẩm, mình yên tâm rằng Xanhshop không bao giờ đi ngược lại cam kết chất lượng mình đã công bố.

CHIẾC BÁNH TRÁNG CONG

 

Cuối tuần rồi em đi thăm lại cô làm phở lứt, lân la đi theo mấy bạn quản lý chất lượng nhà cung cấp để về nhà biết câu chuyện mà kể huyên thuyên cho cả nhà nghe, chứ không lại cứ mang danh chém gió hoài. 😀
Xuống đó kiểu như nhìn đâu cũng thấy chuyện, đến cây đũa bếp cũng đẹp cũng kể được chuyện. Hay chỉ ngồi nhìn bà tráng bánh thôi, cũng đã thấy cả một bầu trời nghệ thuật, cả một ánh hào quang đầy tính văn hoá dân tộc ấy, kiểu như nhìn thấy được ngày xưa xa ông bà cụ kị của mình cũng đã từng đẹp như thế. Đẹp lắm.chiếc bánh tráng cong

Bài viết đầu tiên về seri phở lứt của em sẽ là cái hình ảnh ấn tượng nhất trong tâm trí em: giàn phơi bánh tráng trước khi cắt phở.
Mình ạ để làm được những sợi phở ngon như mình nhìn thấy, thì không phải tự nhiên có cái khuôn để làm ra sợi phở ấy đâu, mà đầu tiên là xay bột rồi tráng thành bánh tráng, công nghệ xay bột nước quá quen thuộc, còn tráng bánh tráng thì y như tráng bánh ướt vậy. Tráng xong để lên phên tre rồi mang ra giàn phơi nắng.
Dưới ánh nắng rực rỡ những chiếc bánh tráng cứ thế đỏ rực.
Và đẹp nhất là khi mình ngồi quan sát dàn phơi ấy, ta cứ thấy mép bánh cong từ từ, cong từ từ, nhẹ nhàng mà duyên cực. Nhìn các em ấy chuyển động từ từ mà như khiêu vũ trong nắng vậy.
Chắc cho người nông dân ngồi cả buổi sáng để nhìn nếp chuyển động ấy người nông dân vẫn thấy không đủ. Nhìn cái bánh thứ nhất cong dần rồi nhìn cái thứ 2, thứ 3…. đến cái thứ 10, sau đó bất ngờ quay lại nhìn cái thứ nhất thì em ấy đã mang một hình dáng rất khác. Đầy thú vị.

Để làm được sợi phở lứt rất kì công, mà ông bà ta vẫn thường có câu: của một đồng công một nén, vậy nên mình hãy thật yêu em ấy nhé, hãy quý trọng thực phẩm mình nhé.

GIÁ TRỊ THẬT

Cuối tuần rồi “con gà công nghiệp” nhà XanhShop được dắt đi thăm xưởng làm phở lứt. Đứng nhìn cụ làm phở cả buổi sáng con bé thốt lên: chao ôi mất bây nhiêu công, bấy nhiêu sự tỉ mẩn mà gói phở mình bán chỉ có 55,000đ thôi kìa. Nếu là em làm em sẽ không bao giờ bán giá đó, so với công sức, tâm sức cụ bỏ ra thì cái giá này quá sức vô lý.

Em cũng từng nhớ, có một chị gái sau khi tự trồng đậu xanh đậu đen, tự tay gieo hạt, chăm sóc rồi phơi phong, sàng sảy, mới ra được những hạt đậu đẹp đẽ sạch tinh, rồi chị bảo: mua của tụi bay thấy gói đậu có 1kg mà tới 100 ngàn, nhưng tự làm rồi mới thấy có trả giá bao nhiêu chị cũng không bán đậu chị tự làm, chị để nhà ăn hết.

Có thể cả nhà thấy em nói quá, quan trọng hoá những sản phẩm mình đang bán, hay nông sản. Nhưng mình sẽ vĩnh viễn không bao giờ hiểu được giá trị thật của mỗi một sản phẩm nếu mình không tự làm ra nó, hay được nhìn thấy nó làm ra sao với đôi mắt khiêm nhường, mình sẽ vĩnh viễn nghĩ giá trị của mỗi thứ thật sự được định bằng tiền, và hai thứ có mức tiền bằng nhau thì nó ngang bằng về giá trị.

Em đã từng hỏi mẹ rằng: tại sao một buồng chuối 1 năm mới có thu, một kí lô đậu phộng mất gần 4 tháng chăm sóc…. mà lại bán mọi thứ rẻ thế. Bà ấy đã trả lời như một chuyên gia kinh tế rằng: ngoài chuối mẹ bán thì nhà mình ăn chuối mệt nghỉ, ngoài đậu phộng mẹ bán thì nhà mình ăn đậu phộng mệt nghỉ. Những người nông dân như mẹ thời gian lao động kiếm tiền cũng là thời gian tự tạo nên thực phẩm để sống. Là một người nông nhân ngoài tiền mặt tạo được, mẹ còn có rất nhiều giá trị khác nữa để ổn định cuộc sống. Chi phí cuộc sống của các con được tính bằng tiền mặt, còn với mẹ nó có thể là chút tiền mặt, chút khoai đậu, chút heo gà, không khí để thở, chim hót rất hay, những ngày mưa nằm dài ở nhà …. Nhưng bên cạnh đó giá nông sản mẹ bán ra được ai đó định giá ngoài chợ, chứ mẹ có định giá được đâu, mà có biết định giá đâu, cứ thấy bán được là vui rồi, ở quê có phải tiêu đến tiền lắm đâu.

Và em một đứa học kinh tế, đi làm kinh tế ở thành phố rất to sẽ nói rằng: thời gian của mẹ, của nông dân sẽ là để tự mình tạo ra mọi vật chất cần cho sự sống ngoài tiền. Còn thời gian của đại đa số các ngành nghề hiện đại khác là để tạo ra nhiều thứ nhưng không liên quan lắm đến việc duy trì sự sống và quan trọng là đích đến luôn là tiền, rồi dùng tiền ấy để tìm mua mọi vật chất cần cho sự sống.

Rồi bỗng nhiên một hôm đọc đến trang cuối của quyển sách Sống không cần tiền, có đoạn rằng: Tôi nhận ra những tập đoàn lớn đưa ra được những giá hàng hoá thấp, nhờ bóc lột nhân công và hưởng lợi từ hình thái Kinh tế bậc thang. Cuối cùng, họ sẽ lột sạch từng nguồn tài nguyên thiên nhiên của trái đất này chăng ? Giá cả mà họ đưa ra có bao gồm chi phí phá huỷ mọi thứ mà chúng ta được thiên nhiên trao tặng không ? Nếu tính luôn cả số chi phí ấy, giá sản phẩm của họ làm ra sẽ là bao nhiêu ?

Chúng ta đang sống trong nhiều luồng tư tưởng, nhiều hệ giá trị, nhiều niềm tin khá khác nhau. Và chẳng có ai đúng cũng chẳng có ai sai. Nên việc cố gắng đưa giá trị của mọi thứ về một đơn vị đơn giản là tiền, để so sánh, nó rất khiên cưỡng. Giá trị thật của mọi thứ không bao giờ và không nên được định giá.

Và “con gà công nghiệp” bé nhỏ ơi, nếu bây giờ em chạy đến và nói với cụ bà bánh phở rằng: bà ơi bánh phở này bà làm quá sức kì công không thể bán rẻ như vậy được. Bà sẽ nói em: bà làm bánh phở bán vì:
1. Bà già rồi nhưng còn có thể lao động bà rất vui.
2. Món bánh phở này có nhiều người thích và cần lắm, mọi người cũng không có nhiều tiền nên mình cứ làm đúng tiền vốn bỏ ra thôi, cái công của bà thì bà muốn cho đi, càng nhiều người được ăn càng tốt. (câu này là em hỏi nhỏ và bà luôn trả lời: mình phải tích đức con ơi, nhiều người còn khổ lắm)
3. Bà tráng bánh phở vậy chứ lời lắm, nhà có đủ bánh phở ăn quanh năm, còn cho hàng xóm làng giếng cho khắp nơi luôn ấy. Ai đến thăm bà cũng có món để cho, luôn sẵn để cho. Bà không lỗ không thiệt.

Hãy thay đổi góc nhìn, ta sẽ hiểu được nhiều giá trị.

Giá trị thật

CỤC ĐƯỜNG VÀ TÚI GIẤY

CỤC ĐƯỜNG VÀ TÚI GIẤY

CBAC thân mến, từ lô đường thô dạng thẻ, XanhShopchính thức tự đóng gói đường thô vào túi giấy, bán đến đâu đóng đến đó. Bởi cảm thấy đường mía thô không nhất thiết phải đựng vào túi nilon, chúng không dễ hư hỏng nếu tiếp xúc với không khí, chúng cũng không cần ta quá nâng niu. Cục đường ấy có thể “lăn lóc” được.

Và để có thể đóng đường thô vào túi giấy, tụi em đã đối mặt với những khó khăn gì:

1. Bảo quản đường: mình cũng biết là mỗi năm tụi em chỉ nấu đường được 1 lần, rồi trữ lại bán nguyên năm, nên nếu để đường vào từng túi nilon nhỏ thì lưu kho rất dễ, không phải lo đường ướt do tiếp xúc với không khí, không phải lo kiến bu gián đậu.

2. Công đóng gói. Cái công để đóng đường vào túi giấy có khi nhiều gấp 2 lần so với đóng vào túi nilon đấy ạ, bọc đường vào giấy poluya hoặc lá chuối sau đó mới cho vào túi giấy kraft, rồi gấp mép rồi dán nhãn.

3. Rủi ro khi chuyên chở tới nhà các anh chị: nếu để đường vào túi nilon thì khi đi giao hàng, chú để cục đường ở đâu cũng được, để lẫn đường vào rau củ thế nào cũng được. Nhưng nay phải cẩn thận hơn, nhận túi hàng rồi mới xếp đường vào túi để tránh dính nước chừng nào hay chừng ấy.

Để đựng đường vào túi giấy với Xanhshop là rất nhiều rủi ro và công sức. Và cả nhà cũng sẽ có những khó khăn nhất định khi bảo quản đường tại nhà:

  1. Về nhà, mình tháo đường ra khỏi túi giấy, cho đường vào túi, hũ hộp kín. Hoặc nếu mình thấy ở nhà có rất nhiều bao nilon dư, vì em biết có nhiều chị thường không vứt đi mà giặt sạch rồi cất. Mình cũng có thể tận dụng bao nilon này để trữ đường nhé.
  2. Bảo quản ở nhiệt độ thường: trong quá trình bảo quản, mình thấy cục đường bị ướt, bị mềm ra, thì không sao hết, đỡ mất công phải bào nhỏ, cứ lấy muỗng xắn khi cần sử dụng.
    Còn mình muốn dùng đường khô ráo, chỉ việc cho cục đường ấy vào tủ mát, đường ướt sau độ 1h trong tủ lạnh sẽ khô lại ngay.Để ở nhiệt độ thường sẽ có một nguy cơ đó là kiến tấn công đường: ta nên chọn hộp đựng có nắp thật kín mình nhé. Hoặc nếu nắp ấy không kín, mình lót miếng vải ở miệng bình, rồi cứ thế xoay thật chặt.
    Và nếu đã như vậy kiến vẫn tấn công, hãy dùng cách của các cụ ngày xưa, lấy cái tô lớn, cho nước vào rồi để hũ đường vào tô, khi nào nước cạn nhớ châm nước vào, không con kiến nào biết bơi mình ạ. :D3. Bảo quản ở ngăn mát từ lạnh: nếu mình có cái tủ lạnh lớn, tất cả đường trữ ăn nguyên năm ta cho vào đấy, khỏi lo gì nữa hết. Nhưng bảo quản tủ mát đường sẽ cứng vô cùng, khó xắn nhỏ để dùng. Khi ấy mình chỉ cần lấy cục đường muốn dùng ra, để vào tô lớn qua 1 đêm sáng mai cục đường mềm ngay, làm gì cũng được.
    4. Và nay đã là cục đường thẻ nhỏ, nên mình sẽ không nhọc công bào đường nữa đâu, nên mình chịu cực một xíu khi bảo quản đường nhé.

Để nói không được với túi nilon, mỗi năm Xanhshop cố gắng giảm thiểu dần lượng nilon bao gói hàng hoá, và cố gắng động viên các mình cùng Xanhshop chịu cực một chút, bớt tiện một chút khi đi chợ.
Chúng ta đều có giải pháp với mọi thứ nếu chúng ta thật sự muốn.
Các anh chị lần này hãy chịu cực với đường thô cùng em nha.

 

Nói không với túi nilon

CHUYỆN CỤC ĐƯỜNG BÁT

chuyện cục đường bát

Hẳn là mình vẫn còn nhớ câu chuyện em kể về cục đường bát xứ Quảng, về việc tại sao cục đường nơi đây hình bát:

Người xứ Quảng dùng khuôn là chiếc bát lớn để đổ đường, chiếc bát này ngày xưa là có sẵn rồi vô tình thành khuôn đường bao đời. Trọng lượng đường thành phẩm sẽ khác nhau đôi chút. Nhưng người xứ Quảng họ lại không quan tâm. Họ bán đường theo tán, theo cục như đổ ra khuôn vậy luôn. Người bán lẫn người mua đều xởi lởi không màng rằng mình thiệt đi một vài gram, hay cố gắng lấy cho mình tán lớn hơn. Cứ chạy ra mua cục đường, người bán đưa sao lấy vậy, phóng khoáng vậy đấy. Đơn vị bán là bát không phải ki lô gam.
Xanhshop đã rất muốn giữ lại cái khuôn đường bát ấy, vì nó là cả một nét văn hoá rất đẹp, rất nhân văn. Chắc chắn cái cục đường ấy đã là tuổi thơ của nhiều thế hệ.

Tuy nhiên, hiện tại lò đường vấp phải một số khó khăn sau:

1. Để làm đường bát thì đòi hỏi người đứng nấu đường phải là đàn ông. Vì chỉ có đàn ông mới đủ sức khuấy chảo đường rất to, cầm được cái ca múc đường rất lớn đổ vào khuôn (đây là vấn đề kĩ thuật nấu đường nên rất khó giải thích cặn kẽ). Và như vậy quá lệ thuộc vào “nam lao động”. Trong khi, khắp làng xã xứ Quảng chỉ còn lại người già và phụ nữ là nhiều, đàn ông thanh niên đã bỏ quê ra phố hết rồi. Và vì thế, để duy trì lò đường cực rủi ro. Có nhiều hôm đúng mùa chú nấu đường ốm là coi như xong mùa mía mà không thu được chút đường nào.

2. Việc làm đường bát lớn khiến cho việc trữ hàng vất vả quá, tốn rất nhiều diện tích. Vì cục đường tròn méo tùm lum nên khó xếp ngay ngắn. Ngày xưa đổ đường ra là bán hết, còn bây giờ đường bát ít người dùng và cũng muốn trữ lại bán từ từ cho cô bác nên việc trữ đường bát quá nhều bất cập.

Đó là hai lý do quan trọng để Xanhshop không thể giữ được đường bát. Nhưng quan trọng nhất vẫn là lao động, nếu cố chấp giữ cục đường bát ấy có thể Xanhshop không có đường mía thô để bán, bởi người có đủ sức vóc và tay nghề nấu đường đang mất dần. Xưởng buộc phải đào tạo “nữ lao động” để cáng đáng lò đường. Và thế là cục đường thẻ nhỏ ra đời, cho vừa sức với phụ nữ.

Dẫu biết rằng, qua nhiều thế hệ, nhiều hoàn cảnh xã hội khác nhau, sẽ có những văn hoá dần mất đi và được thay thế bằng cái mới phù hợp hơn, nhưng thật sự Xanhshop rất buồn khi mình không giữ được cục đường bát.

3 LẦN/NGÀY

Hôm nay có người phụ nữ nói với tôi là bà thấy bị xúc phạm khi phải bỏ 2 đô-la để tham gia Chợ Nông Dân của chúng tôi.

Tôi giải thích với bà rằng chợ của chúng tôi không được nhà nước hỗ trợ gì cả. Chúng tôi có khoảng 30 người bán tham gia chợ và chúng tôi thu phí 25 đô mỗi người. Tức là mỗi tuần chúng tôi chỉ kiếm được 750 đô từ người bán hàng. Trong khi chi phí để tổ chức được chợ nông dân hàng tuần như vậy là 2500 đô.

Mọi xu kiếm được từ chợ này sẽ lại đầu tư vào trang trại để trả các chi phí. Chứ không thì ai cắt cỏ, ai phủ rơm, ai cho gia súc ăn, ai tỉa cây, ai chữa hàng rào, ai sửa máy cày. v.v.

Rồi tôi hỏi bà có đi làm không? Công việc có trả lương hay không có lương?
Bà rất tự hào nói rằng bà làm bác sĩ gây mê được 28 năm rồi và đương nhiên có lương chứ.
Bà rằng bà có học hành và xứng đáng được trả tiền cho dịch vụ của mình, và rằng “đâu cần học hành gì để rải rơm, cắt cỏ, nên ông chả có lí do gì để đòi 2 đô-la”.

Vấn đề chính là chỗ này đấy ‘nhận thức của mọi người về nghề nông’
Tôi thường nghe chính các nông dân và chủ trang trại tự gọi họ là các nông dân ‘dốt nát’ và tôi thật sự không hiểu ý họ là gì vì tôi biết cần có đầu óc, hiểu lẽ thường (common sense) và tri thức để có thể làm nông thành công.

Hôm nay thì tôi mới hiểu ra, họ hiểu là người ta thường coi nông dân là dốt nát. Bảo sao trong xã hội, nông dân càng ngày càng ít đi. Bởi công chúng thường không đánh giá đúng giá trị dịch vụ của họ và chẳng thèm quan tâm đến họ.

Sự mỉa mai trong lời nói của người phụ nữ nó trên là ‘bà ta đã để cuộc đời mình trong tay những kẻ mà bà coi là ngu dốt hơn bà’.
“Ông tôi từng nói rằng, cả đời ta cần đến bác sĩ, luật sư, cảnh sát, cha cố 1 lần; nhưng nông dân thì ngày nào cũng cần, 3 lần/ngày”

Lược dịch từ đây http://on.fb.me/1IWyqML

XÁCH GIỎ ĐI CHỢ CÙNG XANHSHOP

Giảm thiểu rác thải là mục tiêu của Xanh từ những ngày đầu thành lập.
Từng bước một, Xanh đã “xanh hóa” bao gói thực phẩm. Sử dụng túi giấy kraft, túi vải không dệt, lá chuối, lá dong để gói rau nhằm giảm thiểu gánh nặng cho môi trường.
Tuy nhiên, mỗi sáng Xanh đã vẫn phải sử dụng những túi nilon lớn để đựng thực phẩm riêng cho từng gia đình, đựng giỏ rau để đi giao.
Từ thứ ngày 29/7/2015, Xanh sẽ sử dụng Túi đi chợ (như trong hình) để giảm thiểu việc sử dụng túi nilon.

túi túi xếp
Có thể mang theo em ấy trong giỏ đi làm để khi cần có thể sử dụng ngay mà chả cần đến túi nilon. Túi này xếp gọn lại chỉ nặng 60gr, lớn hơn bao lì xì Tết 1 chút thôi.

Read more

TÂM THƯ

Xin chào XanhShop!
Xin tự giới thiệu tôi tên là X. Tôi năm nay 33 tuổi và đã lập gia đình. Tôi sinh ra và lớn lên tại Y. Tình cờ lướt mạng tôi biết XanhShop, đọc, tìm hiểu nhiều ngày tôi quyết định gửi “tâm thư” tới XanhShop. Xin được bày tỏ tấm lòng mà tôi đau đáu nhiều năm qua.

Tôi sinh ra và lớn lên tại vùng quê thuần nông nghèo. Xã tôi là xã làm nông nghiệp gần như 100%. Là một xã ven Biển nhưng chỉ có số ít người dân làm nghề đánh bắt và nuôi trồng thủy hải sản, mặc dù khu vực xã tôi tài nguyên Biển là vô cùng phong phú và chất lượng nhưng người dân vẫn sống chủ yếu bằng việc làm ruộng.

Ruộng đất canh tác quê tôi màu mỡ lắm. Mùa nào thức ấy quanh năm vụ đông vụ hè. Sản phẩm chính là Hành ,Tỏi, Đậu,Lạc, Lúa gạo, Thuốc Lào, các loại rau củ quả…vv…,,Có điều đặc biệt là sản phẩm nông nghiệp và hải sản quê tôi thi ngon vô cùng, không đâu sánh bằng. Những hương vị đó đã trở thành thương hiệu trong lòng mỗi người dân quê tôi và nhưng ai có dịp là khách đến quê tôi. Dù đã đi nhiều nơi, được thưởng thức cũng nhiều nhưng thật khó tìm được hương vị đó. Tôi nghĩ có lẽ là do thiên nhiên ưu đãi về đất và nước cộng với sự vất vả của nghề nông bao đời nay mà thành.

XanhShop thân mến.
Như đã nói ở trên, có một điều mà tôi luôn đau đáu trong lòng là biết làm gì đây khi mà các sản phẩm của quê tôi cứ được mùa là mất giá. Người nông dân một nắng hai sương vất vả mà cũng chỉ đủ ăn, không thể giàu lên vì đồng ruộng được. Được mùa thì dân vui nhưng rồi bị lái buôn ép giá, giá quá rẻ mà vẫn phải bán, không thì sẽ hỏng. Mỗi lần về quê tôi lại thấy thương và tiếc. Thương cho sự vất vả của người dân quê tôi và tiếc cho nguồn tài nguyên phong phú như vậy mà không được sử dụng hợp lý, khoa học.
Vì vậy tôi luôn ấp ủ trong lòng rằng sẽ phải làm một cái gì đó, một mô hình gì đó về sản xuất nông nghiệp để trong chuỗi từ sản xuất đến cung ứng và tiêu dùng thật hiệu quả. Để người dân quê tôi được đi lên làm giàu từ nông nghiệp, để mọi người được ăn những thực phẩm sạch,chất lượng.

Thật lạ rằng điều đó không biết từ bao giờ đã trở thành nỗi niềm trăn trở của tôi. Tôi đang loay hoay suy nghĩ không biết mình sẽ làm gì và bắt đầu từ đâu. Tôi cảm giác như đã tìm thấy một cái gì đó ở XanhShop.Tôi nghĩ quê tôi đang rất cần một mô hình như thế, một cách làm như thế.

Thưa chị giám đốc!
Nên chăng có một mô hình của chị ở quê tôi. Còn gì tuyệt hơn khi nay mai nó sẽ trở thành vùng nguyên liệu cung cấp cho các thành phố lớn như A, B.
Chị đã bao giờ nghĩ nên có một chi nhánh nữa ở Y không nhỉ?
Tôi nghĩ với mô hình này ta sẽ thành công. Còn rất nhiều điều, nhiều vấn đề tôi muốn nói cùng chị về suy nghĩ của tôi nhưng nói sao cho hết tấm lòng mình.
Có lẽ khi được hỏi tôi sẽ trả lời rõ ràng và chi tiết cụ thể hơn.
Tâm thư này tôi rất mong chị sẽ đọc và sớm suy nghĩ về nó. Tôi cũng mong sớm nhận được phản hồi từ chị.
Chúc chị và XanhShop – trường an phát.

Xanh nhận được bức thư này từ tháng 9 năm 2014.
Bấy nay vẫn nhớ, đã phản hồi cho anh là đã nhận được thư nhưng chưa nói được gì thêm vì chưa có gì để nói.
Nước xa không cứu được lửa gần. Và chỉ một XanhShop thôi thì không thể giải quyết được tất cả các vấn đề về thực phẩm mà mọi người trông đợi vì nó to lớn thế kia còn XanhShop thì bé tẹo, viết tắt thành XS = extra small (siêu nhỏ)

Hôm nay 1 quân Xanh đã nói “hồi trước em không muốn về quê, nhưng sau khi đọc Cuộc Cách Mạng Một Cọng Rơm, em đã suy nghĩ và em sẽ về quê chị ạ”.

Cô gái ấy là người cùng quê với anh.
Có thể khi cô ấy về sẽ không làm chính xác những gì cô ấy đã và đang làm ở Xanh, sự lựa chọn hoàn toàn ở cô ấy. Nhưng chắc hẳn Lối sống và tinh thần Xanh – thuận tự nhiên sẽ được mang theo và lan tỏa ở quê anh.
Nếu anh chưa bắt đầu các dự tính của mình, hãy chờ và ủng hộ cô ấy nhé!

HÂM

Một ngôi làng chỉ cách Yangoon 1 chuyến phà, hiện vẫn xài nước mưa từ những cái đầm sen như vầy ở trong làng.
Có người sẽ thấy đó là sự lạc hậu, còn mình thì thèm chết đi được.
Rừng già còn đang bao phủ 50% đất nước Myanmar và cái việc xài được nước từ những cái đầm này là 1 bằng chứng hiển hiện là nó chưa bị ô nhiễm.

Lúc mình bắt đầu lội ruộng làm lúa Huyết Rồng, em gái mình bảo “Hai có bị hâm không? Lương Hai nhiêu đó, Hai mua thực phẩm hữu cơ cho cả họ nhà này ăn chưa hết”
Mình “Ai bán cho mày ăn?”
Rồi nó cũng tha con nó mới 7 tháng, đang còn bú mẹ mà theo mình trên từng cây số.
Đến hôm Tết vừa rồi đưa trẻ con lên chùa chơi, sơ ý tí mà bọn nó xơi quýt mốc
thì mình càng thấm thía cái việc ‘chỉ lo nhà mình’ sẽ không giải quyết được vấn đề.

Lo cho nó ăn sạch ở nhà, ra đường thì sao?

Mà thực ra chúng ta đều sống ở ngoài đường nhiều hơn ở nhà.
Vậy hãy chung tay cùng XanhShop.com sử dụng, nuôi trồng sản phẩm KHÔNG HÓA CHẤT, không chỉ vì có đồ sạch ăn ở nhà mà quan trọng hơn là một cách sống mới
KHÔNG ĐỔ HÓA CHẤT XUỐNG ĐẤT, XUỐNG NƯỚC NỮA.
Vì trước sau gì nó cũng sẽ vô chén cơm của chúng ta.

Link Facebook 

VƯỜN HOANG – CỎ MỌC

“Thế giới này thành một nơi đầy nguy hiểm không phải bởi những kẻ làm điều xấu mà bởi những kẻ chỉ nhìn hoài mà chả làm gì sất” Albert Einstein
“The world is a dangerous place, not because of those who do evil, but because of those who look on and do nothing.”

Đứng góc độ người làm vườn, muốn cỏ không mọc thì phải trồng cây. Vườn hoang ắt cỏ mọc!
Vậy nếu bạn là một hạt cải và muốn cỏ không mọc thì hãy quăng mình xuống đất và nảy mầm đi bạn.
Hạt cải ngồi nhìn và chê trách mấy cây cỏ không khiến cỏ chết.
Nhảy xuống giành đất, giành nắng, giành gió với nó, vượt lên nó đi bạn!

ĐÚNG vs SAI

Nhân đọc cái tin khách du lịch bị lừa vào vườn dâu Đà Lạt, mình nhớ lại hồi mình làm lúa ở gần biên giới CPC, các bác nông dân nói với mình
Bác: dân ở đây nó khôn lắm cô Hằng
Mình: khôn sao ạ?
Bác: lúa nó ăn nó để riêng 1 khoảnh, ko có xịt thuốc.

Đấy, như vậy được gọi là khôn!
Mình thấy như vậy là vừa ngu vừa ác.
Ngu vì thằng trồng rau, trồng dưa cũng làm y vậy mà hổng lẽ chỉ ăn cái mình trồng được? Vô hình chung đầu độc lẫn nhau.
Ác vì biết là sai vẫn làm, biết độc vẫn làm.

2 chuyện dâu Tây DL và lúa miền Tây có vẻ ko liên quan nhưng có điểm chung ở chỗ: làm chuyện xấu với thiên hạ vì lí do ‘kiếm sống’ và vì ‘gia đình’.
Mình nghĩ đó chính là lý do thiên hạ đại loạn như bây giờ vì điều căn bản mỗi người cần phân biệt là phân biệt ‘đúng và sai’.

Việc gì sai thì làm với ai cũng sai chứ không phải vì họ không phải là người thân với mình thì ‘việc sai’ thành ‘việc đúng’.

Con mình đẻ ra, cả đời nó, nó phải sống với thiên hạ nhiều hơn với mình.

Mình muốn nó được đối xử thế nào bởi người lạ?

CHÂN THÀNH

Mình qua Myanmar ở 1 cái khách sạn mà nhìn từ ngoài vào là thấy nản bởi dòm nó cũ kĩ quá. Internet như rùa bò ngửa. Chỉ làm được mỗi 1 việc là check mail. Chứ làm gì khác nó cứ quay hoài. FB thì quên đi.
Quyết định đi tìm khách sạn khác. Nhưng sau khi đi thêm 1 vòng các khách sạn khác hấp dẫn hơn vẫn quyết định ở lại nơi này vì:

1. Cũ kỹ nhưng phòng rộng, thoáng (sau khi đòi đổi phòng mới thì tự ngộ ra ^^)
2. Rất gần với cuộc sống địa phương. Đi mấy bước qua tay phải là khu street food, qua tay trái là tới bờ sông, còn cái xưởng đóng tàu của Anh hồi xưa, nhìn cũng giông giống Ba Son ở SG.
Nhưng lý do chính là lý do thứ 3 này
3. Slogan của các bác “we’ll serve you sincerely”
Và các bác làm đúng như vậy!

  • Trong team lần này đi có bác Muslim theo Đạo Hồi và ăn chay nên yêu cầu ăn sáng lúc 3h30 sáng vậy mà được phục vụ buffet hẳn hoi, mà chỉ có mình bác thôi. 
  • Thức ăn Myanmar thì dầu mỡ kinh người. Hỏi nhân viên chỗ nào ăn không dầu mỡ, mấy bạn nói “không có dầu mỡ, không phải đồ Myanmar”. Các bác xài bột ngọt kinh hoàng làm mình nhức đầu cả tuần. Vào quán gọi rau luộc chúng dek bán, lắc đầu quầy quậy, chỉ có rau xào thôi mà xào như người Hoa tức là tắm trong dầu mỡ. Đành bò về khách sạn, yêu cầu 1 đĩa rau luộc thập cẩm, không MSG (bột ngọt) đc đáp ứng trong vòng 5 nốt nhạc. Đúng cái số bán rau^^.

Toàn thể nhân viên khách sạn có một tinh thần rất rất “sincerely”.

Đi một ngày đàng, học 1 sàng khôn; để thấy người và để hiểu mình.
Rõ rằng là “ko phải anh nói hay, mà anh chân thành thì mới giữ được khách”.
Xanh luôn tâm niệm điều này.

Chân thành cảm ơn sự đồng hành của CBAC.

Link Facebook 

TIN

2 đơn hàng em đã đặt chỗ tôi
Vài cuộc điện thoại ngắn nhờ tôi tư vấn về thực phẩm
1 câu chuyện về hành trình Xanh của tôi em được nghe từ bạn tôi
Chưa một lần gặp mặt.
Đối với em, tôi là một người lạ.
Ngày post cái clip ‘Hành Trình Tìm Về Tự Nhiên‘ lên em gọi điện nói “hôm nay em mới biết mặt chị”


Nói chuyện 1 lúc, cúp điện thoại rồi em gọi lại hỏi.
“Em có chuyện này muốn hỏi chị. Chị có thiếu tiền không, em có khoảng 20 triệu em cho chị vay nhé!”

Cám ơn em đã cho chị thấy lòng Tin trong mỗi con người tuy có nhàu nát, rách góc, nhưng nó vẫn hiện hữu.

Và Tiền là 1 trong các loại Vốn, nhưng không phải VỐN QUAN TRỌNG NHẤT như người ta vẫn nghĩ.

CON ĐƯỜNG BỚT XA

Hôm nay XanhShop được tròn 1 năm tuổi. Sinh nhật đúng ngày Giáng sinh 25/12/2012.
1 năm Xanh mang giải pháp thực phẩm lành sạch đến tận bàn ăn nhà CBAC.

Chỉ 1 năm tuổi nhưng thời gian thai nghén thì hơi lâu.

  • 10 năm học nghề các bác tư bản từ ‘quản lý nhân sự’, ‘quản lý chất lượng’ đến ‘quản lí chuỗi cung ứng’.
  • Những chuyến vác ba lô đi bụi Âu Á Phi.
  • Những chương trình từ thiện và phát triển cộng đồng.
  • 4 năm trải nghiệm chuỗi cung ứng nông sản không hóa chất, từ làm phân compost, trồng lúa, chế biến sau thu hoạch đến phân phối.

Thử sai nhiều lần mới định vị được XanhShop.

Chân thành cám ơn tất cả các Bạn Đồng Hành của Xanh trên hành trình thực hiện sứ mệnh “Thực phẩm lành sạch cho mọi nhà”.
* Cám ơn gia đình mình, cha mẹ, anh em, bà con dòng họ, bạn bè thân thiết. Biết nói sao cho đủ?
* Cám ơn CBAC những khách hàng của Xanh. Rất nhiều CBAC giờ thành bạn của mình. Sứ mệnh này sẽ không thực hiện được nếu thiếu sự đồng hành của CBAC.
* Cám ơn các nhà vườn – Chiến Hữu của Xanh. Buôn có bạn, bán có phường. Mình có Duyên lớn với cái phường này.
* Cám ơn những Guru mà Xanh đã gặp trên hành trình này. Những bài học các vị chia sẻ đã giúp định hình XanhShop ngày nay.
* Trên hết, cám ơn Xanh Team – những người đồng chí hướng, đồng cam cộng khổ, cùng vượt lên thách thức và cùng tiến lên phía trước mỗi ngày. Tự hào về các bạn vô cùng!

Xanh khởi nghiệp chỉ với 200 triệu VNĐ trong tài khoản (sau khi đã lo xong cho cha mẹ già 1 khoản dành dụm để lỡ mình có phiêu lưu mà mất hết xiền thì cha mẹ không bị gặp rủi ro về tài chính). Nhưng vốn liếng mình có là Sự Đồng Hành vô giá kể trên khiến cho mình luôn thấy mình thật Giàu Có!

Xin chân thành cảm ơn mọi người!
Hang Mai

Link Facebook

CÁI BÌNH NỨT

“Một ông lão mỗi ngày gánh 2 cái bình ra sông lấy nước.
1 cái bình hoàn hảo, về đến nhà nước luôn còn đầy.
Cái bình kia bị nứt nên khi về nhà chỉ còn nửa bình nước
Cái bình nứt nói với ông lão là nó rất áy náy vì đã ko làm tròn nhiệm vụ.
Ông lão cực khổ như vậy mà khi về đến nhà chỉ còn có nửa bình nước.
Ông lão trả lời ‘con chỉ thấy mất nửa bình nước mà ko thấy phía lề đường của con luôn có hoa nở, còn bên kia thì ko có ư?
Ta đã luôn cố ý để con ở 1 bên đường để con có thể tưới cho hoa bên đó mỗi ngày”

Kể câu chuyện này vì các bác bạn doanh nhân thành đạt của mình luôn nhăm nhe rủ mình về làm với các bác.

Các bác bảo mình bị điên và chờ mình hết điên
Có bác ít kiên nhẫn hơn thì mắng mình ‘em cứng đầu như 1 con lừa, đúng như ba em nói’
Túm quần lại, các bác đừng rủ em đi bán phần mềm, vật liệu xây dựng, xuất khẩu hàng dệt may, bán bất động sản, tổ chức sự kiện hay gì gì cả. 
Bản chất ham chơi, thích hái hoa bắt bướm nên em thích làm bình nứt thôi.
Cũng giống như các bác thích nhậu, hút thuốc hay cá độ đá banh vậy thôi!

THÔNG BÁO CHÍNH THỨC

Gần đây Xanh “được” một số bạn nhận là nhà cung cấp của Xanh hoặc được Xanh tư vấn chuyện này chuyện khác.

Xanh xin có đôi lời với CBAC như sau:

1. Về nhà cung cấp:
Nếu có ai nhận với CBAC là nhà cung cấp (NCC) của Xanh, CBAC vui lòng báo cho Xanh biết để kiểm chứng vì đã có hơn 1 trường hợp có người tự nhận là NCC của Xanh hoặc nghe anh A, chị B nói Xanh đang mua hàng từ anh C, chị D nhưng Xanh không biết A, B,C và D là ai cả.
90% nhà cung cấp rau trái của Xanh hiện nay đều là NCC độc quyền, chỉ bán hàng cho Xanh.

Các NCC đồ khô thì trên nhãn mác sản phẩm có ghi thông tin đầy đủ.

Nhiều người hỏi Xanh về công nghệ nuôi trồng.
Thực ra nó chả có gì mang tính “kỹ thuật tên lửa” (rocket science) hay bí mật công nghệ gì hết.

Tài sản lớn nhất của Xanh là được làm việc với những người Tử Tế và có Trí Tuệ.
Điểm đặc biệt ở mỗi sản phẩm, mỗi NCC chính là Con Người đứng sau cái business ấy.

Xanh sẽ lần lượt tổ chức cho các Bạn Đồng Hành của mình thăm viếng và gặp gỡ họ như tuần rồi ta đã thăm trại vịt của bác V

2. Về việc tư vấn
Xanh có mơ ước phát triển nhiều DN vừa và nhỏ trong lĩnh vực nông nghiệp vì tin rằng ngành nông nghiệp cần nhiều Thương nhân
Vì vậy, Xanh luôn dành thời gian cho các bạn khởi nghiệp trong ngành nông nghiệp Thuận Tự Nhiên nếu nhận thấy dự án của bạn thiết thực và kinh nghiệm của Xanh giúp ích được cho bạn.

Tuy nhiên, trong cả 2 trường hợp nêu trên: nhà cung cấp và tư vấn cho start-up, mọi thông tin sẽ do Xanh công bố và/hoặc xác nhận.

Các bạn cứ lấy nguồn từ Xanh là chính xác nhất

Cám ơn CBAC đã đồng hành và đồng cảm.

THÂN THỔ BẤT NHỊ

Từ ngày em mở cái shop con con đến nay,

Có vài bác liên hệ hỏi em có muốn bán thực phẩm chức năng không, có bán đồ organic nhập khẩu không để các bác bỏ hàng cho mà bán.

Có kẻ post thẳng FB mắng Xanh ngu thế? sao không bán đồ nhập?

Xanh Ngu

Có bạn đồng hành thật dễ thương còn lo lắng khi thấy có người quen của bạn bỏ Xanh sang nơi nhiều lựa chọn hơn vì Xanh ít món quá. Bạn sợ mình không sống được

Tuy Xanh biết còn thiếu nhiều món lắm mới đầy đặn bữa ăn của CBAC, nhìn list hàng teo tóp cũng rầu chớ, cuối tháng bù lỗ méo mặt, vẫn lấy ngắn nuôi dài, nhưng lỡ chọn đường này, thôi cứ rứa mà đi.

Xanh chỉ bán hàng made-in-vietnam và không bán thực phẩm chức năng vì căn bản thì thực phẩm nào chả có chức năng riêng. Mỗi em mỗi vẻ Âm-Dương, Hàn-Nhiệt. Cứ theo mùa mà gia giảm.

Phương châm “Thân thổ bất nhị” vẫn không thay đổi.

TẠI SAO ‘THÂN THỔ BẤT NHỊ’?

Ở Trung quốc, nó được diễn đạt bởi 4 từ: Shin (身 thân) Do (土Thổ) Fu (不Bất) Ji (二 Nhị)

Đất sản sinh ra cây cỏ; động vật ăn cỏ cây để tạo ra máu, tế bào, mô và các cơ quan nội tạng. Con người, cũng như mọi động vật, chính là sự chuyển hoá từ đất.

Trong tác phẩm ‘Con người, Cái không biết’, Alexis Carrel đã viết:

“Con người được tạo thành hoàn toàn từ cát bụi của thế gian. Bởi lý do này, mọi hoạt động thể chất và tinh thần của y đều chịu ảnh hưởng sâu sắc bởi điều kiện địa lý của miền đất nơi y sinh sống; bởi tính chất tự nhiên của các động vật và cây cỏ được y sử dụng làm thức ăn.”