TIN RỒI THẤY hay THẤY RỒI TIN

Tin rồi thấy hay Thấy rồi tin

Chuyến đi thăm các trang trại lần này câu hỏi tôi nhận được nhiều nhất là “Ở Việt Nam, có vườn nào như/gần như vườn ông Fukuoka nhất không?”

Tôi nghĩ “y chang” như vườn cụ thì hẳn là không có bởi NGUYÊN LÝ CHỈ CÓ MỘT MÀU, nhưng ỨNG DỤNG vào mỗi khu vườn sẽ MUÔN MÀU. Không có khu vườn nào là giống khu vườn nào. Bởi ngoài yếu tố khí hậu, thổ nhưỡng, nó còn mang tầm nhìn, cốt cách, hồn vía của người làm vườn.
Tuy nhiên, nếu có duyên, chắc bạn sẽ gặp những con người sống gần gũi với tự nhiên, nương tựa vào tự nhiên ở những vùng sâu, vùng xa cùng khu vườn/khu rừng của họ như từ xưa đến nay vẫn thế.

Với những người thành thị quay về nông thôn hay những nông dân/con cháu nông dân muốn quay về canh tác tự nhiên thì đa phần đang ở chặng đầu hành trình tìm về. Đường về còn xa lắm!

Để có khu vườn như trong ảnh, cụ mất vài chục năm. Đấy là chưa kể khi được tiếp quản khu vườn để làm nó theo cách cụ tin là đúng, vườn đã có cây lâu năm chứ không trống, trọc và nghèo kiệt, ô nhiễm hóa chất … như đa phần các bạn bây giờ.

Tôi nghĩ, giai đoạn này là gian đoạn của những người TIN RỒI THẤY chứ không phải người THẤY RỒI mới TIN.
Phải làm, rồi mới có!


Hình: Vườn cụ #MasanobuFukuoka do Thành Đào sưu tầm.

 

VỊ SÔ CÔ LA TRUYỀN THỐNG

Sự thật là trước khi bán sô cô la XanhShop có một định kiến trong đầu rằng: sô cô la vị gốc rất chua và đắng, đắng có thể được xử lý bằng cách dùng đường, nhưng cái hậu vị chua lè thì khó mà có thể lẫn vào đâu được. Em đã thử rất nhiều loại sô cô la, và hầu như cái vị chua nổi lên rất rõ, ăn xong viên sô cô la có một hậu vị khá khó chịu nếu không quen. Quen rồi thì sẽ ghiền.

Đến khi gặp chị Sô cô la nhà em, ăn viên sô cô la ấy, nhìn lại thành phần chỉ ca cao và đường, mà còn là đường cát vàng nhé – cái loại đường còn nguyên vị chua và mùi mật mía. Ấy thế mà viên sô cô la chua rất nhẹ, đắng rất nhẹ, hậu vị chỉ còn lại sự thơm nồng nàn giống như phấn hoa trong miệng vậy. Thú vị lắm.
Em đã mang thắc mắc ấy hỏi chị, chị giải thích rất cặn kẽ vì sao chị có thể tạo ra viên sô cô la thanh vị đến vậy, sự bùi béo lại nổi rõ đến vậy. Chị muốn trả lại cho thanh sô cô la truyền thống một cái vị chuẩn và cái nhìn đúng đắn hơn về vị sô cô la từ người tiêu dùng.
Em hỏi nhiều đến độ có hôm chị gắt luôn mà, bảo tụi em tới học nghề luôn đi nào, tự mình làm sẽ thấy mọi lời chị nói chính xác ra sao, và thấy nhiều khi vị của đại đa số quần chúng không phải là vị chuẩn đâu.

Và để Xanhshop có những thanh Sô cô la ngon nhường ấy, là sự tỉ mẩn từ rất nhiều khâu:

1. Thổ nhưỡng, khí hậu: Việt Nam 10 năm trở lại đây chứng minh cho Thế Giới rằng, hạt ca cao được trồng trên đất Việt Nam có chất lượng ngon hơn hẳn nhiều quốc gia.

2. Quá trình thu hái trái ca cao: Quá trình thu hoạch trái phải đảm bảo là trái đủ chín. Nếu hái ép, trái chưa chín đủ sẽ làm cho sô cô la có vị chua Vị socola truyền thốnghơn.
3. Cách lên men hạt ca cao: ca cao được lên men cùng với lượng vừa phải cơm trái ca cao, thường là loại đi 1/2 lượng cơm này, để việc lên men hạt được đều hơn. Lên men bằng những thùng gỗ nhỏ, mỗi thùng có lượng hạt vừa đủ, mỗi ngày đều khuấy đảo để các hạt lên men đồng đều. Và lên men liên tục như vậy trong 4-6 ngày tuỳ nhiệt độ môi trường.
Lên men thủ công, số lượng nhỏ.

4. Quá trình phơi: Sau khi lên men đạt chuẩn, hạt ca cao sẽ được phơi nắng nhẹ và gió. Tránh tối đa tiếp xúc với nắng gắt (giai đoạn nắng gắt từ 12-15h thì không được phơi) vì như vậy làm sô cô la sẽ bị đắng và chua. Phơi nắng nhẹ nên 1 mẻ phơi lại mất từ 4-5 ngày.

5. Trước khi nướng hạt ca cao, xưởng lại một lần nữa nhặt bỏ những hạt lép hoặc hạt không đạt chuẩn lên men theo đánh gía kinh nghiệm cá nhân.

 

6. Quá trình nghiền: nghiền hạt ca cao và đường vàng liên tục trong 48h (thường các nhà máy cắt giảm chỉ còn 2-3h) khâu nghiền này sẽ giúp cấu trúc sô cô la được mịn/nhũ hóa, tan đều trong miệng mà không cần dùng đến bơ/ bơ ca cao hay chất nhũ hóa. Mặt khác, điểm đặc biệt lưu ý là quá trình nghiền liên tục trong nhiều giờ này cần được mở nắp để cho các chất tạo vị đắng/ chua được bay hơi, đây cũng là công đoạn quyết định lên việc giảm độ chua của sản phẩm đến mức tối đa. ”

Nên CBAC ạ, để làm ra được thanh sô cô la ấy chẳng phải dễ dàng. Nói viên sô cô la ngon thôi với em chưa bao giờ là đủ, với em nó như một nghề truyền thống quá công phu. Nhiều khi cầm thanh sô cô la lên em tự hỏi mình: chúng ta có nhất thiết phải kì công đến vậy vì một món ăn.
Hồi nào câu trả lời của em là không, chắc tụi em sẽ nghỉ bán.
Bây giờ em vẫn thấy cái nghề ấy quá đẹp, quá đáng kính trọng.

SỨC MẠNH CỦA ĐÔI BÀN TAY

Khi Chợ trường trở về sau chuyến đi thăm một vài bạn nông dân với quyết tâm làm vườn theo đúng lối tôn trọng đất đai, cây cối, chim muông.
Chợ trưởng bảo: có con bé kia hay lắm, lúc nhắn tin với chị thì thấy gân guốc, bất cần dữ lắm, nhưng khi đến nơi thấy con bé tí xíu, đứng giữa mảnh đất của mình rất kiên định, rất vững chãi. Nhìn bé như cái cọng trà ấy, mà dắt chị đi thăm khắp vườn chè, nói không ngơi nghỉ, mắt không thôi sáng bừng.
Trong mắt con bé như thể chưa từng có bất kì khó khăn nào trong suốt mấy năm trời, gắng giữ mảnh vườn chè cổ thụ chống lại:
1. Sự thiếu tin tưởng, phản đối (rất rất phản đối) của gia đình.
2. Sự dị nghị của mọi người xung quanh.
3. Sự vất vả, cực nhọc khi thân gái cáng đáng hết cả đồi chè với quyết tâm nói không với hoá chất. Có khi đầu phơi ngoài nắng nhiều hơn trong nhà, có khi sáng ra chỉ chực khóc khi cả vườn chè sâu ăn sạch trơn, và có nhiều khi mong manh như một cô gái. 🙂
Nhưng con bé ấy đứng trên mảnh đất ấy, nhỏ bé thôi mà hực lửa.
Giống như cây rừng, một khi cắm rễ chắc chắn sẽ bám đất đến cùng

Với đôi bàn tay mình, cô gái ấy đã giữ được cho vườn chè nhiều tuổi ấy đã 3 năm nay không hề sử dụng hoá chất.sức mạnh của đôi bàn tay
Với đôi bàn tay của mình cô tự thay thế mọi máy móc, chế phẩm hiện đại, tự mình làm từ việc chăm sóc cái cây đến sao từng mẻ trà.
Với đôi bàn tay ấy cô sẽ chứng minh rằng: đôi tay biết, hiểu lao động là đôi tay tuyệt vời nhất, và tuyệt vời hơn bất kì trí thông minh nhân tạo nào.

Và mình ạ, sự thật là cả một vườn chè lớn, thì những đọt non hay lá để làm được tách trà như ta xưa nay hay uống khá là ít, sản lượng chẳng đáng là bao. Và cô gái cũng không muốn can thiệp để làm trái với “luật của cây chè” . Chính vì vậy hiện tại Xanhshop chỉ có trà bancha thôi, tức lá chè phơi khô ấy ạ, còn nguyên cái bản lá to đùng. Vậy nên mình cứ uống thử trà bancha xem sao nhé https://xanhshop.com/danh-muc/thuc-pham-che-bien/

PS: Hình này là của cô gái ấy

SỐNG KHÔNG CẦN TIỀN

SỐNG KHÔNG CẦN TIỀN Ư

Chợ trưởng của nhà em thường có một đặc điểm rất hay đó là: hễ bà ấy đọc một cuốn sách, hay gặp một người mới, nghe một điều hay, thì dường như sẽ dành hết cả tuổi gìa để nói về những điều ấy. Nói rằng điều đó hay ra sao, góc nhìn của mình như thế nào, ý nghĩa ẩn chứa là gì …. kiểu như rồi sẽ bàn tán sôi nổi đến mấy ngày.
Mà trong trường hợp không có ai để bàn tán, bà ấy sẽ lôi tụi em ra để có người tung hứng. Và với quyển sách “Sống không cần tiền” cũng vậy. Chắc mất một buổi sáng để Chợ trưởng đọc hết tập 1 và kể từ giây phút ấy anh Mark luôn xuất hiện trong mọi phát ngôn (anh Mark là người nhân vật chính trong quyển sách). Anh Mark ạ, anh có fan cuồng ở Việt Nam đây nè, dù tuổi trung niên nhưng tình cảm cực lớn, cực nhiệt huyết nhé 😀
Để rồi cuối cùng bà ấy bảo: tụi em nên đọc bộ sách này, để thấy mình sẽ vỡ vạc ra được nhiều thứ. Để gặp một anh chàng dũng cảm và khiêm nhường, sống hết mình tin hết mình vào lẽ phải của chính mình, chứ chẳng giống cái tựa “bất cần đời kia”.
Bởi ngay từ đầu quyển sách Anh ấy đã nói rằng “Tôi nhận thấy suy nghĩ của mình không đúng đắn hơn của bất cứ ai, đơn thuần chỉ là một ý kiến khác để ném vào nồi lẩu thập cẩm của cuộc đời.”

Và cô gái bé nhỏ, cả đời sợ sách cũng đã đọc xong tập 1 rồi, để cô gái viết mấy dòng review cho thêm phần xôm tụ:

Quyển sách ấy với em chỉ đơn giản là viết về trải nghiệm của một con người, về thứ ông ấy tin là đúng. Ông ấy cho rằng đồng tiền bây giờ là vấn đề gây nên tất cả mọi sự bất ổn, mọi vấn đề của xã hội. Vậy nên ông đặt câu hỏi cho chính mình: nếu con người quay lại thời cổ đại, cái thời tiền chưa xuất hiện, mọi thứ chúng ta nhận được là tự mình sản xuất hoặc trao đổi thông qua mối quan hệ làng xóm bạn bè.
Và ông ấy muốn chứng minh rằng: Không tiền ông ấy hoàn toàn sống được, mà không chỉ có 1-2 ngày đâu. Ông dành 1 năm để làm thực nghiệm sống không tiền.
Và các bạn biết không, cuộc thực nghiệm của ông ấy thành công. Nếu mình không tin hãy đọc sách đi 😀

sống ko cần tiền

Nhưng em thích nhất quyển sách ấy ở đoạn này: “Hầu hết người ta cứ hô hào muốn có hoà bình, mà không thưc sự hiểu hoà bình là gì. Hoà bình sẽ không từ trên trời rơi xuống cho chúng ta. Nó là bức tranh ghép mà mỗi mảnh là những tương tác thường ngày của chúng ta với nhau và với hành tinh này. Về phần tôi, những mối tương tác cá nhân của tôi thường rất xa rời với ý nghĩa thực sự của hoà bình. Tôi than vãn mình bận rộn quá, phàn nàn khi thấy người ta mua những thứ mà tôi không đồng tình, và nhìn chung là thường hành động ít tích cực hơn mong đợi. Ban đầu, tôi sống không cần tiền là PHƯƠNG TIỆN để đến một cuộc sống hoà bình hơn, nhưng rồi nó đã trở thành MỤC ĐÍCH, giống như việc tiền bắt đầu là một phương tiện để giao dịch dễ dàng hơn, nhưng cuối cùng lại trở thành mục đích của con người.”

Sống không cần tiền là phương tiện để Mark đạt được cuộc sống anh ấy muốn, chứ không phải đó là mục đích mà anh ấy sống mỗi ngày.

Đọc đến đây tự nhiên giật mình, đúng rồi mình cũng như vậy, rõ ràng cố gắng bán thực phẩm không hoá chất, cố gắng nói không với nilon, cố gắng tiêu dùng có ý thức, cố gắng khuyêch trương nghề nông, vì đó là những phương tiện để mình đạt đến một cuộc sống thân thiện, hoà hảo với môi trường, với mọi người xung quanh. Cái đích cuối cùng cũng là để có hoà bình. Lối sống của mình chỉ là Phương tiện.

Nhưng hãy nhìn lại bản thân, mình cũng đã rất bực dọc rất phán xét khi nhìn thấy ai đó xách cả chục túi nilon khi đi chợ về, mình cũng đã không muốn nói chuyện hay có thể dùng từ “ghét” những ai phá sạch đồi núi để trồng rau…..mình đúng là luôn có thái độ tiêu cực với những hành động khác lẽ phải bản thân mình đã chọn, đây là hoà bình mình muốn gầy dựng sao, đây là lối sống đẹp mình muốn chứng minh ư. Mình đã lạc bước rồi,

Quay lại thôi. Mỗi chúng ta chỉ là đang chọn PHƯƠNG TIỆN để đạt được cuộc sống hoà bình theo lẽ phải của riêng mình. Vậy nên luôn ghi nhớ đâu là PHƯƠNG TIỆN đâu là MỤC ĐÍCH để răn bản thân mỗi ngày: không nhân danh lẽ phải hay lối sống của mình để lên án người khác – đó vĩnh viễn không phải là văn minh, là hoà bình.

———————

ĐỘC LẬP

độc lập

Khi người ta trình bày suy nghĩ về cách kiếm sống đúng đắn, tôi thường nghe họ mở đầu với câu: “Dĩ nhiên là tất cả chúng ta đều làm ra tiền” Chúng ta có lãi suất phải trả, hóa đơn phải thanh toán; xét cho cùng sống có cái giá của nó. Chúng ta đã quen coi việc phải chi trả chỉ để được sống là chuyện hiển nhiên. Mark chỉ ra rằng giả định trên là một ảo tưởng của loài người. Mặc dù chúng ta có những lý do rất ư là chính đáng mới chọn dùng tiền, nhưng có lẽ thật ra ta không cần đến nó.

Để phá tan ảo tưởng ấy, chúng ta cần thay đổi triệt để nhận thức, thói quen và những niềm tin cốt lỗi của mình. Chúng ta phải thay đổi cách thức tồn tại trên thế giới, thậm chí thay đổi nhận thức về bản thân. Cuộc sống tiền bạc là cuộc sống tách rời cộng đồng và thiên nhiên, đào sâu hố ngăn cách với những người xung quanh. Tiền bạc hứa hẹn với chúng ta rằng, khi kiếm đủ nhiều, chúng ta sẽ được độc lập. Chúng ta không phải phụ thuộc vào những người xung quanh nữa: “Tôi không cần họ giúp đỡ – Tôi có thể chi trả cho mọi thứ tôi cần”. Chúng ta sẽ không phải phụ thuộc vào thiên nhiên xung quanh: “Nếu nước bị ô nhiễm thì tôi có thể mua nước đóng chai (Nước đóng chai không ô nhiễm, quả nhiên là một sáng kiến kiếm tiền thông minh – câu này em tự thêm vào). Nếu đất đai độc hại thì tôi có thể mua thực phẩm hữu cơ từ phương xa. Trong trường hợp tệ hại nhất tôi vẫn có đủ tiền để dời đi nơi khác”.

Và đấy cũng là một ảo tưởng: Chúng ta không thể đạt đến sự độc lập đích thực thông qua đồng tiền. Tất cả những gì chúng ta có thể làm là chuyển sự phụ thuộc của chúng ta từ nơi này sang nơi khác; từ những con người và nơi chốn xung quanh sang đồng tiền và những tổ chức mà tiền cuốn chúng ta vào. Trên thực tế, loài người là sinh vật “kết nối”, phải phụ thuộc hoàn toàn vào các sinh vật khác để duy trì sự sống. Từ lâu nhân loại văn minh đã phủ nhận sự phụ thuộc ấy và mưu cầu quyền lực chế ngự thiên nhiên, muốn ưu việt hơn hẳn thiên nhiên. Tiền bạc là một phần ảo tưởng trong quyền lực ấy.

Giao dịch bằng tiền là kiểu quan hệ đóng, sẽ chấm dứt khi tiền được trả, trong khi quan hệ trao và nhận quà tặng lại là một mối quan hệ mở, vô thời hạn. Quà tặng tạo ra sự gắn bó và kết nối. Sống không cần tiền là để có được sự gắn bó và kết nối này, chứ không phải để có cảm giác mình được xá miễn khỏi những tội ác của xã hội công nghiệp.
Những lý do trên không hàm ý rằng Sống không cần tiền là cách duy nhất để đi vào tinh thần quà tặng. Suy cho cùng, bản thân tiền bạc cũng có thể cho đi như là một món quà. Tuy nhiên ……

Phần tiếp theo mình hãy đọc Sống không cần tiền để trải nghiệm những chia sẻ của Tác giả nhé.
Đoạn trích trên chỉ là đoạn ngắn trong Lời mở đầu của Tập 2, bộ sách Sống không cần tiền. Viết sắc sảo quá.
Thật cảm ơn các anh chị đã Việt hóa Bộ sách này rất rất hay, đã viết lại tác phẩm ấy bằng tiếng Việt với những câu từ rất đắt.

PS: Hình như Nhà Sách Phương Nam yêu của của tụi em có bán sách này đấy ạ.

RAU HÉO

“Nói về mặt sinh học, trái cây trong trạng thái hơi héo đang giữ cho quá trình hô hấp và tiêu hao năng lượng ở mức thấp nhất có thể. Cũng giống như một người trong trạng thái thiền: sự trao đổi chất, hô hấp và tiêu hao ca-lo của anh ta ở mức cực kỳ thấp. Ngay cả khi anh ta nhịn ăn, năng lượng trong cơ thể vẫn sẽ được bảo tồn. Tương tự như vậy, khi trái quýt nhăn nheo, khi trái cây héo, khi rau rũ xuống, chúng đang trong trạng thái bảo tồn giá trị dinh dưỡng của mình trong khoảng thời gian lâu nhất có thể.
Thật sai lầm khi cố duy trì vẻ tươi ngon đơn thuần bên ngoài, như khi người bán hàng liên tục vẩy nước lên rau quả. Mặc dù rau củ giữ được vẻ tươi mới, nhưng hương vị và giá trị dinh dưỡng của nó sẽ giảm đi nhanh chóng.”
Masanobu Fukuoka – trích từ Cuộc Cách Mạng Một-Cọng-Rơm

Rau héo
Sài Gòn chỉ có 3 mùa: Nóng, Nóng hơn và Nóng nhất (hot, hotter and hottest). 😀
Tháng 3-4 là cao điểm Nóng.
Vậy nên rau ăn lá nhà em đi 1 vòng Sài Gòn đến nhà CBAC là chắc chắn có nhiều em rũ xuống vì mất nước.
Thậm chí có hôm kiểm rau, đầu bàn rau tươi, kiểm lựa xong xuống cuối bàn đóng gói rau đã héo rồi.
Thật lòng mà nói, việc vảy nước lên rau để nhìn nó tươi không có gì khó khăn hết.
Nhưng Xanh muốn bán rau “khô”.
Bán rau khô thì nhà vườn cũng như người bán không có lợi về mặt trọng lượng. Càng ngậm nhiều nước thì càng ít hao hụt.
Tuy nhiên, nó làm giảm độ bền của rau, mau hư, thối và nhất là mất dinh dưỡng.
XanhShop thì muốn CBAC để được rau vài ngày trong tủ lạnh mà đến lúc ăn vẫn ngon. Nên thường thu hoạch rau xong, trong trường hợp bất khả kháng rau mới được rửa lại, còn lại đa số rau để khô từ vườn.
Vì vậy, nếu thấy rau héo mình cứ gói cẩn thận cất tủ lạnh, khi cần dùng, nhà mình chỉ cần nhúng (đừng ngâm lâu nếu không ăn liền) mấy ẻm vô nước, rồi vớt lên để ráo, 1 lúc sau là tươi lại như bình thường. Và lại nấu nướng như rau chưa bao giờ héo.

Cảm ơn các BĐH đã lên bờ xuống ruộng cùng Xanh

ĐỜI LUÔN SẴN KẺ MỘNG MƠ

Nguồn hình và trích dẫn bài viết https://bit.ly/2Hr1mPx
Những kẻ mơ mộng ấy muốn rằng ngày sẽ có thêm nhiều người mơ mộng, để trồng thêm dù chỉ một cái cây, và nhiều cây sẽ thành một khu rừng.
Xem thêm: https://cuoituan.tuoitre.vn/tin/20180305/trong-mot-cay/1427741.html

Ba Lan đang ở giữa mùa đông, khắp nơi cây cối đều trụi lá, trơ cành đen đúa, khẳng khiu, tưởng như đã chết khô héo, kể cả những cây thông vốn giỏi chịu lạnh cũng đổi sang màu xanh pha vàng úa hoặc xanh xám ghi. Để có chút màu xanh của cây cối, nhân dịp cuối tuần đi chợ nông dân, tôi mua ít củ hoa hyancyth (ở Việt Nam gọi là hoa tiên ông), hoa tulip và ít củ thủy tiên về trồng. Thoạt đầu, trông chúng chả khác gì mấy củ hành tây mua ngoài chợ, thế mà chỉ mấy ngày trong căn bếp ấm, được tưới nước đầy đủ, các loại hoa đã thi nhau bật tung nụ, làm rạng rỡ cả ngày đông tuyết trắng đơn sắc ngoài cửa sổ.

Tôi những tưởng cũng như ở Việt Nam, mỗi năm dân gọt thủy tiên bọn tôi vẫn bảo nhau, chán nhất là sau khi hoa tàn phải đem đi vứt những gì mình từng chăm chút nâng niu. May sao, bạn tôi bảo cứ đem hoa ra ngoài khu rừng bên cạnh trồng, nó sẽ sống và để cho người khác có cơ hội ngắm. Ngay sau cửa nhà tôi, bên cạnh đường cao tốc, là một vạt rừng. Gọi thế nhưng thực ra đó là vành đai xanh đệm giữa đường và khu dân cư, cây cối tự do mọc thành rừng. Nghĩ đến việc những cây hoa tôi trồng sẽ sống như hoa dại, để rồi lúc nào đó, người đi đường sẽ thấy những bông hoa nở, tôi nghĩ có khi sẽ đem thử ít hạt giống hoa mới mua, học theo cụ Masanobu Fukuoka – người khai sinh trường phái nông nghiệp tự nhiên – làm ít viên đất sét vãi ra rừng cho tự nhiên mọc xem sao.

Như đọc được ý nghĩ của tôi, bạn tôi nói tiếp, ở Warszawa, người ta có chương trình phát miễn phí hạt giống hoa cho những ai muốn trồng. Nếu ai đó đăng ký trồng 500m2 hoa vườn nhà hay kể cả đất hoang sẽ được phát nhiều loại hạt giống hoa đẹp, để giúp có nhiều hoa cho các loài ong, loài côn trùng phát triển. “Cậu tìm hiểu thử xem sao” – bạn tôi khuyên. Tôi không ngờ mới chỉ từ ý định trồng mấy củ hoa mà trong chốc lát lại thành chuyện trồng cả cánh đồng hoa thế. Liệu có phải là quá mộng mơ đối với một kẻ cả đời chưa từng làm nông như tôi không?

Những kẻ mộng mơ từ Đông sang Tây

Hẳn ban đầu, chàng thanh niên Jadav “Molai” Payeng cũng là một con người mơ mộng. Jadav sống trên hòn đảo Majuli trên bờ con sông Brahmaputra, Ấn Độ. Hòn đảo đầu thế kỷ 20 đủ lớn để 150.000 dân sinh sống nhưng sau đó bị hoang hóa và xói mòn, bao quanh hòn đảo là những dải cát khô cằn không sự sống. Năm 1979, Jadav chứng kiến cảnh hàng đàn rắn bị tấp vào bờ cát sau trận lụt lớn, chết khô vì không một bóng mát. Ông đã khóc cho những sinh vật vô tội này và quyết định phải trồng rừng để làm nơi trú ẩn cho các sinh vật trên hòn đảo.

Mọi người xung quanh hẳn đã coi Jadav như một kẻ mộng mơ không thực tế nên đã cười nhạo ông. Cơ quan kiểm lâm cũng khuyên Jadav rằng không có cây gì có thể sống trên những bờ cát nóng bỏng đó. Tuy vậy, con người mộng mơ đó không lấy làm phiền. Ông kiên nhẫn một mình trồng từng cái cây bằng những dụng cụ thô sơ dưới cái nóng thiêu đốt của mặt trời Ấn Độ.

Đời luôn sẵn kẻ mộng mơ
Kiên nhẫn trồng từng cây dưới cái nắng thiêu đốt. (Ảnh: India TV)

Để trồng những cái cây đầu tiên rất vất vả, Jadav trồng tre để giữ cát khỏi lở, trồng bông và trồng các cây khác tiếp theo. Jadav nói rằng khi trồng được vài cây thì những cái cây sẽ tiếp sức ông, hoa sẽ nở, quả sẽ đậu và cây con sẽ mọc. Không chỉ cây cối giúp ông mà những thứ khác cũng sẽ giúp. Gió sẽ biết phải mang hạt đi đâu, lũ chim, lũ bò cũng sẽ biết cách phát tán cây và kể cả dòng sông Brahmaputra cũng biết để bồi thêm phù sa và mang thêm hạt giống tới.

Cặm cụi một mình, vô danh, hằng ngày đi thuyền vượt sông, trồng cây một mình từ sáng sớm, sau 40 năm, Jadav “Molai” Payeng đã trồng được một khu rừng có diện tích 550ha và là nơi cư trú của hàng trăm loài động vật. Từ đàn voi 113 con đến hổ, tê giác, hươu hay những côn trùng nhỏ bé, tất cả đã tìm thấy một con thuyền Noah trong khu rừng của Jadav, giờ được gọi theo tên ông: rừng Molai.

Đời luôn sẵn kẻ mộng mơ
Khu rừng của Jadav “Molai”. Ảnh: npr.org

 

Có thể có người nói Jadav “Molai” là người cá biệt, có lẽ ông có sức mạnh kỳ lạ nào đó khiến ông có thể làm một công việc không tưởng, như dã tràng xe cát. Nhưng ông không phải là người duy nhất. Hai ông già Jia Wenqi và Jia Haixia cũng là những người đặc biệt. Jia Haixia là một người khiếm thị, còn bạn ông Jia Wenqi không có tay, hai người sống ở một ngôi làng nhỏ tên là Yeli, tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc. Ngôi làng hai ông ở cũng giống nhiều ngôi làng khác tại Trung Quốc, bị ảnh hưởng nặng nề bởi ô nhiễm công nghiệp. Chim chóc biến mất, cá tôm dưới sông không còn, núi trọc bóng cây cỏ, khói bụi mù mịt.

Khi Wenqi và Haixia quyết định trồng cây vào năm 2002, ban đầu họ chỉ định kiếm kế sinh nhai, bởi Wenqi bị mất tay do tai nạn từ khi 3 tuổi và Haixia thì bị mù năm 2000, họ chỉ trông chờ vào tiền trợ cấp tàn tật ít ỏi. Nhưng Wenqi nói: “Tôi sẽ là cặp mắt của anh, còn anh sẽ là đôi tay của tôi”. Hằng ngày, kẻ mù, người cụt tay, họ dắt díu cõng nhau lội qua con sông để đến hòn đảo rộng 3 mẫu, nơi họ trồng cây. Sau năm đầu tiên họ đã trồng được 800 cây, một công việc mà người khác sẽ mất rất nhiều mồ hôi và công sức, còn hai người tàn tật bọn họ phải trả bằng máu và nước mắt. Thế nhưng đến mùa xuân chỉ có 2 cây trong số 800 cây còn sống sót, bởi vì đất đai đã bị hoang hóa, bạc màu quá lâu, không đủ nước cho cây phát triển.

Wenqi và Haixia không bỏ cuộc. Công việc từ kế sinh nhai đã trở thành lẽ sống của họ. Họ muốn trồng khu rừng để góp phần làm sạch không khí cho ngôi làng họ sinh sống. Không còn tiền để mua cây giống, người cụt đẩy người mù trèo lên cây để chiết cành về trồng. Họ mò mẫm xoay xở làm mọi việc, từ đào hố, trồng từng cành cây, múc nước để tưới bằng đôi tay của người này và đôi mắt của người kia. Chứng kiến những cành cây nảy mầm là động lực cho họ. Sau 10 năm, họ đã làm được một việc không ai có thể tin được: trồng được 10.000 cây trên hòn đảo nhỏ. Hòn đảo giờ đây đã được trồng kín cây nhưng hai ông già không ngừng lại. Họ xin thêm 100ha đất trên núi để tiếp tục trồng cây.

Đời luôn sẵn kẻ mộng mơ
Đào hố, trồng cây, tưới nước bằng đôi mắt của người này và đôi chân của người kia.

“Điên rồ” cũng là từ mọi người gọi Antonio Vicente, một người Brazil muốn trồng lại rừng ở xứ rừng. Brazil nổi tiếng có đến 60% diện tích rừng Amazon, rừng nhiệt đới lớn nhất thế giới. Từ những năm 60 của thế kỷ trước, rừng Amazon bắt đầu bị thu hẹp bởi chính sách phát triển nông nghiệp của Brazil. Chính phủ khuyến khích đẩy mạnh chăn nuôi bò nên những chủ đồn điền tới chặt hạ rừng để trồng cỏ. Khi còn là đứa trẻ, Vicente đã chứng kiến cha ông chặt thuê cây rừng cho những chủ trang trại. Ông cũng chứng kiến cùng với việc cây rừng bị đốn là những dòng suối biến mất, đất đai dần khô hạn. Không còn nước thì sẽ không còn sự sống, ông đã đi trước thời đại để nhận ra tầm quan trọng của rừng với nguồn nước, nhưng lúc đó nhận thức này đi ngược chính sách của chính phủ, không ai muốn nghe lời ông nói.

Vicente đi đến thành phố để kiếm tiền mua mảnh đất rộng 30ha của riêng ông, nơi ông có thể tự do làm điều điên rồ ông muốn: trồng lại rừng. Tất cả bạn bè, hàng xóm đều cười nhạo ông, họ nói rừng có hàng đống, sao phải trồng lại, rằng ông sẽ không có tiền nếu không đốn cây để có diện tích trồng cỏ nuôi bò. Nhưng Vicente vẫn lẳng lặng làm điều mình tin: ông bắt đầu công việc trồng rừng 40 năm trước với vài con lừa, đôi tay cùng những công cụ thô sơ. Công việc trồng rừng lúc đầu đơn giản như sở thích lúc thời gian rảnh, dần dần trở thành lẽ sống của Vicente. Ông làm ngày đêm ở trong rừng, làm bạn với thú hoang, bẻ chuối để ăn. Khu rừng lớn dần, nguồn nước và sự sống quay trở lại. Sau 40 năm, trong khu rừng 30ha của ông có tới 8 ngọn thác và là khu rừng nhiệt đới nơi sinh sống của các động vật hoang dã. Chính phủ Brazil giờ đây đã nhìn nhận ra hiệu quả công việc điên rồ của Vicente và lấy đó làm hình mẫu để phát động phong trào trồng lại rừng.

 

Đời luôn sẵn kẻ mộng mơ
Antonio Vincent đã tạo nên cả một khu rừng nhiệt đới từ đám đất sỏi mà ông mua năm 1973. (Ảnh: www.birgun.net)

Từ Đông sang Tây, còn nhiều con người điên rồ, mơ mộng như vậy nữa. Tôi có thể kể đến cặp vợ chồng già Tubbat và Tosontsagaan đã mất 15 năm để biến sa mạc thành ốc đảo. Công việc của họ là bản trường ca chiến đấu với sa mạc, họ dùng xe máy chở nước để trồng loài cây saxual trên sa mạc, sa mạc biến công sức họ thành cát bụi bởi gió, cát và nắng nóng. Cây chết, họ lại tiếp tục trồng cây mới, làm hàng rào ngăn cát, xe máy hỏng thì đổi xe mới, không lùi bước. Sau 15 năm, hỏng 7 chiếc xe máy, họ đã trồng được 50.000 cây. Cây saxual chính là những cái bơm nước sinh học, có cây saxual, cỏ mọc lại, sự sống hồi sinh trên sa mạc.

Tôi cũng có thể kể đến ông già 78 tuổi Wang Tianchang cùng người con trai Wang Yinji đã trồng cây trong suốt 30 năm để tạo nên một ốc đảo rộng 500ha ở sa mạc Tenger, đông bắc Trung Quốc. Ốc đảo cây ấy đã góp phần bảo vệ làng của họ khỏi sự tấn công của sa mạc. Tôi có thể kể đến kẻ điên rồ Yacouba Sawadogo, người đã bị cười nhạo khi muốn trồng rừng ở nơi tất cả các tổ chức, nhà khoa học đã phải bó tay: vùng sa mạc Sahara ở Burkina Farso. Yacouba đã làm được một việc thần kỳ, học hỏi từ công nghệ trồng cây cổ truyền Zai, ông dùng xẻng đào hố bẫy nước trong mùa khô, phủ phân vi sinh và trồng cây vào hố. Hố bẫy nước đã làm cây phát triển và sinh trưởng. Sau 20 năm, Yacouba Sawadogo trồng được 20ha rừng và được mệnh danh “Người chặn đứng sa mạc”. Và tôi còn có thể kể đến nhiều cái tên khác…

Đời luôn sẵn kẻ mộng mơ
Yacouba Sawadogo, người đã bị cười nhạo khi muốn trồng rừng ở nơi mà tất cả các tổ chức, nhà khoa học đã phải bó tay: vùng sa mạc Sahara ở Burkina Farso. Ảnh: upgraders.org

Khu rừng bắt đầu 
từ một cái cây

Những kẻ mơ mộng đó họ đã làm nên những kỳ tích mà hầu hết chúng ta không thể làm nổi. Nhưng ngay cả những chiến công của họ cũng là rất nhỏ bé nếu đem so với những gì con người đã gây ra cho thiên nhiên. Chính vì thế, Jadav “Molai” cũng như những người khác đều nói rằng họ muốn việc làm của họ sẽ thay đổi nhận thức của mọi người xung quanh về môi trường. Những kẻ mơ mộng ấy muốn rằng ngày sẽ có thêm nhiều người mơ mộng, để trồng thêm dù chỉ một cái cây, và nhiều cây sẽ thành một khu rừng.

Hôm trước tôi chạy bộ quanh hồ bỗng thấy trên một thân cây có gắn một khúc gỗ nho nhỏ, thoạt nhìn như chỗ đựng thức ăn cho lũ chim vào mùa đông. Nhìn kỹ thì là một khúc gỗ có khoan nhiều lỗ nhỏ. Hóa ra đấy là chiến dịch của thành phố Warszawa kêu gọi mọi người làm nhà cho bọ rùa vào mùa đông. Bọ rùa vốn là loài thiên địch có lợi nên người ta muốn phát triển bọ rùa bằng cách gắn những khúc gỗ lên cây và khoan lỗ, theo bản năng bọ rùa sẽ tới làm tổ và đẻ trứng.

Con đường vạn dặm nào cũng bắt đầu từ những bước đi đầu tiên. Trồng một cái cây, làm tổ cho bọ rùa, hay trồng hoa cho lũ ong… biết đâu một ngày nào đó sẽ có một khu rừng mọc lên?

TRỒNG MỘT CÂY

Nguồn: https://cuoituan.tuoitre.vn/tin/20180305/trong-mot-cay/1427741.html
Năm 1977, học giả Kirkpatrick Sale đã hỏi kinh tế gia người Đức E.F. Schumacher: “Dựa vào những hiểu biết sâu sắc về kinh tế, xã hội của mình, ông có thể đưa ra lời khuyên nào có tính hoàn toàn chính trị không?”. Schumacher trả lời: “Hãy trồng một cây!”.
Trồng một cây? Đó lại là một lời khuyên chính trị hay sao? Và đó là câu chuyện ở phương Tây nửa sau thế kỷ 20. Nhưng ở Việt Nam, nửa đầu thế kỷ 19, “trồng một cây” đã là một quyết định chính trị rồi. Theo sách Quốc sử di biên, năm 1831, vua Minh Mạng đã ban chiếu có đoạn: “Chiếu sai các thành trấn, thành phủ và đường quan đều trồng cây mít, cách 5 thước trồng một cây. Đê sông lớn, đê sông nhỏ đều trồng cây liễu; các vườn tược bỏ hoang đều phải trồng đay gai”.Đến đầu thế kỷ 21 này, khi rừng tự nhiên mất đi với tốc độ chóng mặt, lũ lụt năm sau gây hậu quả nặng nề hơn năm trước, không chuyện gì chính trị và thời sự hơn là việc “trồng một cây”. Và không gì hay hơn để bắt đầu bằng việc nghe những người trồng cây kể chuyện của họ.Xem thêm: https://cuoituan.tuoitre.vn/tin/van-de-su-kien/chuyen-de/20180305/doi-luon-san-ke-mong-mo/1427740.html

TRỒNG MỘT CÂY
Bờ kè An Nhiên trước lũ. (Ảnh: trang trại An Nhiên cung cấp)

 

Chuyện của Vũ Mỹ Hạnh (cử nhân ĐH Ngoại thương): Trồng cây để giữ đất!

Thôn Triêm Tây, xã Điện Phương, thị xã Điện Bàn (Quảng Nam) là một ngôi làng rất đẹp, chỉ cách trung tâm phố cổ Hội An khoảng 10 phút đi xe máy. Nhưng dân Triêm Tây những năm gần đây, mỗi mùa mưa lũ chỉ biết vội vã dọn cất đồ lên gác cao nhà mình, khi ngoảnh lại chỉ kịp thấy thêm một bụi tre ngã xuống, chìm dần trong mênh mông sông nước. Đất làng họ ngày càng thu hẹp vì sạt lở.

Sự bất lực dường như đã tới giới hạn, chính quyền và người dân lũ lượt vận động nhau dời đến nơi khác sinh sống. Bãi sông dần trở nên vắng lặng, ngay cả trong mùa gieo trồng sau lụt. Phần lớn dân làng đã chuyển hẳn sang làm nghề thợ hồ hoặc bán hàng bên phố. Đến hẹn lại lên, dòng Thu Bồn giận dữ lồng lộn vào mùa nước. Có những ngày, nước có thể dâng lên rất nhanh và cao, nhấn chìm nhiều mét đất bờ sông, tùy thích uốn nắn lại địa hình và cảnh quan đồng ruộng, thôn xóm.

Nhưng bởi đã chọn nơi đây là nhà, chúng tôi bắt đầu trồng cây giữ đất. Năm đầu tiên, hàng trăm cây dừa nước cùng mắm, vẹt đã trôi theo dòng nước lụt vào tháng 12-2016. Trải nghiệm mất mát đầu tiên ấy đã đem lại nhiều bài học. Khi quan sát những hình mẫu của tự nhiên, chúng tôi hiểu rằng cần thiết lập một hệ thống đa dạng hơn và có kết cấu chặt chẽ hơn. Thời điểm trồng cây cũng rất quan trọng, cần thực hiện ngay khi mùa lụt qua để hệ thống cây có đủ thời gian định hình và trụ vững trước mùa mưa tiếp theo.

Bờ kè chống sạt lở đất do lũ lụt ở trang trại An Nhiên của chúng tôi, về bản chất là một khu rừng đa loài và đa tầng, với ba vùng: vùng ngập mặn, vùng đất dốc (taluy) và vùng đất phía trong. Tương ứng mỗi vùng là các loại cây tiên phong, đều là cây bản địa lâu năm. Từ ngoài sông vào, ở vùng ngập mặn, chúng tôi trồng sậy nước (dân địa phương gọi là cỏ dùi), bần chua. Vùng đất dốc trồng cỏ búa, loại cỏ bản địa lâu năm mà thân có thể dài đến 2 mét, rễ dài gấp 2-3 lần thân. Vùng đất phía trong trồng phi lao, tre.

Tháng 3-2017, chúng tôi trồng xong cây và chờ đợi sự sát hạch của tự nhiên. Đầu tháng 11-2017, trận lụt khủng khiếp – hệ quả của bão Damrey và việc xả tràn các đập ở thượng nguồn tỉnh Quảng Nam – đưa dòng nước lên cao và nhanh gần đạt mức lụt lịch sử những năm 1964, 1999, 2007, chúng tôi nhìn bờ kè mới 8 tháng tuổi của mình trải qua kỳ “sát hạch” của cơn lũ. Ở vị trí xung yếu, đầu ngọn nước, bờ kè bị hư hại chút ít, hàng bần phía ngoài bị trôi và lấp trong bùn, nhưng những cây còn lại vẫn đứng vững, đám cỏ búa che chở cho đất còn nguyên và những loài cây tiên phong vẫn sống hiên ngang sau thảm họa, điều đã không thể có được với những bờ kè cứng bằng bêtông trước đây.

TRỒNG MỘT CÂY
Nhiều loài cây tiên phong vẫn sống hiên ngang sau lần sát hạch của cơn lũ. Hàng bần phía ngoài bị trôi và lấp trong bùn, nhưng từ đám cỏ búa thì đất vẫn được bảo vệ tốt. (Ảnh: Trang trại An Nhiên cung cấp)

Cảm hứng của bờ kè An Nhiên lan khắp làng, lan sang chính quyền địa phương, những người có chuyên môn và công chúng có quan tâm tới những sáng kiến như thế này. Giờ thì từ 205m kè ban đầu đã thành 800m bờ sông, chạy dài từ thôn Triêm Tây tới xã Cẩm Kim. Thành phố Hội An cũng sẽ trồng cây tạo bờ kè “mềm” như thế để giữ đất.

 

TRỒNG MỘT CÂY
Nguyên và khu rừng non trẻ của mình. Ảnh: Hằng Mai

 

Chuyện của Trần Nguyễn Nguyên (Kỹ sư CNTT, nông dân ở Happy Garden): Trồng rừng tạo sinh kế

Nhiều người phá rừng quá thì mình trồng rừng. Tôi nghĩ làm nông nghiệp mà không có thiên nhiên hoang dã thì không thể bền vững được nên tôi để 3/4 diện tích trồng cây lâm nghiệp, 1/4 trồng cây ăn trái. Tôi muốn tạo sinh kế dưới tán rừng. Ban đầu, tôi bắt đầu khu vườn trong tâm trí, với một nhóm anh em cùng thực tập thiền ở Singapore. Dường như khi thực tập thiền đến một mức độ nào đó, con người ta cảm thấy cần phải quay về kết nối với thiên nhiên, với đất mẹ. Thế là tôi rời Singapore, đi lang thang suốt 6 tháng để tìm ý tưởng cho tương lai, từ thiền viện đến trung tâm permaculture ở Thái Lan, rồi nông trại rau hữu cơ ở Buôn Ma Thuột, đi xe máy một vòng các tỉnh miền Tây, theo cả ghe buôn trái cây từ Sài Gòn về Bến Tre… Thế rồi khi đến Nam Cát Tiên, tôi biết rằng đây sẽ là nơi dừng chân của mình.

Những ngày đầu lập thân, lập vườn ở vùng đất mới thật hào hứng, tràn đầy niềm vui và hi vọng. Lúc đấy tôi là một chàng trai ôm ước mơ lãng mạn, muốn tạo dựng một không gian sống, nơi con người có thể sống chan hòa với thiên nhiên, biết chăm sóc và bảo vệ thiên nhiên. Đất mẹ bao dung sẽ cung cấp đầy đủ những nhu yếu phẩm căn bản cho con người. Nơi này sẽ là nơi gia đình, anh em bạn hữu có thể sống an vui, xây dựng tình yêu, cộng đồng, tình huynh đệ… Nhưng thực tế ập đến không khoan nhượng.

Tôi trải qua bao nhiêu cú sốc tinh thần khi nhận ra mình thiếu kiến thức về mùa màng, động thực vật, trồng trọt, xây dựng cơ bản…, thiếu cả tình thương khi anh em bạn hữu ở xa, gia đình hoài nghi, ít bạn bè ở Việt Nam, mất kết nối về mặt tinh thần với bạn cũ. Sự cô đơn trong giai đoạn này thật đáng sợ. Tôi cũng chưa xây dựng được mối quan hệ với cộng đồng mới, để hòa nhập được, người ta cần cả thời gian và khả năng thích nghi.

Thiền tập và sự hỗ trợ về tinh thần của cộng đồng làng Mai ở Sài Gòn đã giúp tôi có thể sống một mình, đứng dậy vững vàng hơn sau mỗi cơn sóng gió, duy trì kết nối với anh em bạn hữu từ xa. Xây dựng Happy Garden là giấc mơ của rất nhiều anh chị em, không phải chỉ của mình tôi. Thiền tập là người bạn bên cạnh tôi những thời khắc khó khăn nhất. Năm đầu tiên, tôi gặp phải một mùa khô vô cùng khắc nghiệt, cây rừng mới trồng chưa đủ cứng cáp, lứa thì chết non, lứa thì xơ xác. Cây ăn trái thì trồng 10 cây chỉ sống 1-2 cây. Tôi mắc phải biết bao sai lầm, ví như chuyện chặt hết điều và cà phê để trồng cây lâm nghiệp, thay vì cứ giữ những cây cũ và trồng thêm vào thôi, sẽ đỡ vất vả cho người và cho cây mới hơn nhiều lần.

Ông trời không phụ lòng người, qua mùa mưa thứ hai, vườn rừng đã trở nên cứng cáp, ít nhiều thành hình. Cây ăn trái lâu năm cũng dần thiết lập. Sau 3 năm sống với vườn, tôi đã dần hòa mình cùng năng lượng của tự nhiên, thành một với khu vườn và các sự sống quanh mình. Tôi đã có thể giao tiếp tốt hơn với cây cối, với cỏ hoa quanh nhà. Những con sóc, con chim dường như cũng không còn sợ mình nữa. Dần dà, tôi đã có thể hòa nhập, sống bình an, thanh thản với cộng đồng địa phương. Làm vườn với tôi là một hành trình tâm linh, tìm về với tự thân, với mẹ thiên nhiên.

TRỒNG MỘT CÂY
Một vạt rừng của Hà. Chỉ trồng thêm keo và thiên niên kiện, luồng và các loài khác tái sinh tự nhiên. (Ảnh: Hằng Mai)

 

Chuyện của Lê Xuân Hà 
(nông trại Hón Mũ): Miễn là cây thì đều được trân trọng
Tôi tốt nghiệp THPT năm 2008. Học đại học được gần 4 kỳ thì bỏ học. Rồi thi vào trường khác, cũng được gần 4 kỳ thì bỏ học. Sau đó thì phiêu bạt, làm rất nhiều công việc khác nhau. Đầu năm 2014, tôi về quê làm nông với ý định làm giàu. Tuy nhiên, không chấp nhận được phương pháp làm nông kiểu thâm dụng hóa chất bảo vệ thực vật nên tôi đã bỏ đất hoang và nghiên cứu về rau sạch. Sau khi tham quan một số vườn rau sạch thì vẫn thấy có vấn đề. Lúc đó cũng sắp nghĩ là bản thân mình hình như có vấn đề! Rồi tình cờ, tôi được một người bạn đưa tới dự buổi gặp mặt các độc giả cuốn sách Cuộc cách mạng một cọng rơm của Masanobu Fukuoka. Đọc xong cuốn sách ấy thì nhận ra rằng mình không có vấn đề gì cả. Sau đó, tôi trở về quê và bắt đầu Hón Mũ theo hướng thuận tự nhiên.

Ở Hón Mũ, cây được bàn tay con người trồng rất ít so với cây trời cho vì cây ở đây tự mọc. Mọi cây đều được cho là có “giá trị”, dù là cỏ dại, cây hoa màu hay những cây gỗ, cây lâu năm… Miễn là cây thì đều được trân trọng! Hón Mũ đang hướng tới việc tái tạo khu rừng đa loài tự nhiên từ đất rừng canh tác và tìm các thế mạnh của từng loại cây để chứng minh rằng rừng tự nhiên chứa đựng nhiều giá trị hơn rừng độc canh.

Trong việc tái lập rừng từ đồi trọc, tôi trồng cây keo tai tượng làm cây tiên phong vì keo là cây họ đậu, thích hợp cho việc nuôi đất. Tôi phủ kín đồi trọc bằng cây keo với mật độ dày, sau đó tỉa thưa để tạo điều kiện môi trường nhằm phục hồi và tái sinh các tầng ưu thế sinh thái, cây gỗ ưa bóng và các loại thảm thực vật dưới tán rừng. Tôi làm giàu rừng bằng cách trồng xen quế, màng tang và thiên niên kiện dưới tán keo, và để tự nhiên thêm vào các loài cây khác. “Để đưa một khu đất trống đồi trọc trở thành một khu rừng thì không dự tính được là sẽ mất bao lâu. Nhưng đất đã chứng minh cho chúng tôi rằng nó tự phục hồi rất nhanh. Và Hón Mũ sẽ chờ đợi”.

Ý tưởng sơ khai của tôi về Nông trại Hón Mũ chỉ là nơi phục vụ cho những nhu cầu về ăn, ở của bản thân mình và gia đình. Tuy nhiên, tôi quyết định tìm thêm những người bạn. Nông trại Hón Mũ bây giờ là của “chúng mình”. Đã là “chúng mình” mà tách biệt khỏi xã hội loài người thì sẽ là một trải nghiệm tồi, nên Hón Mũ hướng đến thành nơi của “chúng ta”.

Hón Mũ giờ đã trở thành khu làng chung, nơi mà Đinh Quang Sơn, một người bỏ công ty phần mềm của mình để trở thành nông dân, tự tay xây ngôi nhà cho gia đình, tự tay biến mảnh đất cằn cỗi thành khu vườn tốt lành. Sơn nói: “Nơi đây tốt cho trẻ con, mà cái gì tốt cho trẻ con thì cũng tốt cho cả người lớn”. Anh mua một đồi keo 3 năm tuổi cạnh nhà và cùng cả nông trại, họ sẽ từng bước chuyển đổi toàn bộ diện tích đồi keo hiện tại thành rừng cây đa loài, đa tầng tán.

TRỒNG MỘT CÂY
Khu rừng với ba lớp cây tiên phong (Ảnh: Trang trại An Nhiên cung cấp)

 

LỜI KẾT

Câu chuyện trên đây của bốn con người đến từ ba nơi khác nhau: từ vùng núi Thanh Hóa đến vùng cửa sông Thu Bồn đổ ra biển đến vùng đệm rừng Nam Cát Tiên. Họ xuất thân khác nhau, nền tảng kiến thức khác nhau, duyên cớ đưa họ đến việc “trồng một cây” cũng khác nhau, nhưng họ đều đi trồng cây và hiểu rõ tầm quan trọng của việc thiết-lập-một-môi-trường-sống-lành-mạnh phải bắt đầu từ việc “trồng một cây”.

Trở lại với ông Sale, người đã vô cùng sửng sốt và chán ngán khi nghe lời khuyên chính trị của Schumacher “trồng một cây”. Từ chỗ không tin vào tính chất nhỏ bé về quy mô và sự cô lập của hành động trồng một cây, ông đã đi đến chỗ nhận ra cái khôn ngoan sáng suốt của việc “trồng một cây”. Dù bạn quan tâm đến vấn đề lớn như biến đổi khí hậu, hay xóa đói giảm nghèo, hoặc đơn giản chỉ là muốn có một sân chơi cho trẻ em… thì “trồng một cây” luôn là một giải pháp thích hợp, rẻ tiền, và hiệu quả. Cây cối quyết định sự sống còn của mọi sự sống phụ thuộc vào oxy trên trái đất. Và “trồng một cây” là việc ai cũng làm được.

Luôn cần có “cây tiên phong”. Khi những loài tiên phong có thể bám trụ, chúng sẽ định hình nền tảng cho một ngôi nhà chung, cung cấp những điều kiện thuận lợi hơn cho những loài được gọi đến sau đó; một hệ sinh thái ổn định và no ấm dần thành hình. Và luôn cần có “người tiên phong” – những người nghĩ khác, làm khác, dám bắt đầu dù không chắc chắn kết quả sẽ ra sao và mất bao lâu. Trong số họ, có những người thành công, cũng có những người thất bại. Nhưng điểm chung của tất cả những con người đó là sự an nhiên đến kỳ lạ, không hề than vãn hay tự mãn về “kết quả”. Các câu chuyện của Hạnh, của Nguyên, của Hà, của Sơn trên đây hẳn đã minh chứng “có một cây là có rừng”. Cứ có cây tiên phong, sẽ có rừng! Cứ có người tiên phong, sẽ có làng! Những ngôi làng của những người trồng rừng và giữ rừng. Chúng ta có quyền hi vọng như vậy chứ.

Và sự thành công, sự lan tỏa của những ngôi làng, cánh rừng ấy tùy thuộc vào việc ta có chung tay với họ hay không. Bạn có thể tham gia “trực tiếp” vào việc trồng cây hay tham gia “gián tiếp” với nhiều cách thức khác nhau. Nếu bạn hay di chuyển, có điều kiện đi đó đi đây, bạn có thể thu gom, mang về hạt giống và gửi tặng những người đang trồng cây. Và kể cả bạn không có vật chất gì để cho tặng, hãy ủng hộ họ bằng “sự hiện diện” của mình.

Khi bắt đầu “trồng một cây”, người ta sẽ nhận ra rằng mối liên hệ giữa người với người cũng cần thay đổi. Bởi “một cái cây chẳng thể mọc lên một mình” và một con người chẳng thể sống một mình. Nhưng luôn phải bắt đầu từ đâu đấy, bởi ai đấy.

  • VŨ MỸ HẠNH – TRẦN NGUYỄN NGUYÊN – LÊ XUÂN HÀ – ĐINH QUANG SƠN – HẰNG MAI
  • 05.03.2018
  • GẠO NGON LÀ GÌ

    Có lần cô gái nhỏ tâm sự với chú nông dân thế này:
    Chú ơi con nói nè: theo chú thế nào là gạo ngon?

    Chú: gạo mình trồng là ngon thôi con. Con cứ thử tự trồng lúa gạo để ăn, đến cuối mùa con có đủ gạo là lúc ấy tự khắc thấy gạo ngon.
    Gạo mình trồng 1 mùa đủ ăn mấy tháng chờ đến vụ mới là gạo ngon 1, gạo mình trồng không những đủ ăn mà còn dư bán ấy gạo ngon đặc biệt, gạo mình trồng đủ ăn, dư bán mà lại được giá cao ấy là gạo ngon xuất sắc không gì ngon bằng.

    Ha ha, nhưng con hỏi trên khía cạnh “khai báo sự thật”, chú thấy gạo như nào mới ngon, loại bỏ mọi yếu tố tinh thần.

    Chú luôn thấy gạo mình ngon, mình trồng nên cây lúa hạt gạo, nên ăn cơm kiểu gì cũng thấy ngon. Nhưng nếu mi đã hỏi vậy thì với chú gạo khi ăn con nhai kĩ con thấy cái vị ngọt của cơm gạo, con luôn thấy vị ngọt đọng nơi cuống họng mỗi khi nuốt miếng cơm. Gạo ra mùi gạo mùi cám, nhai miếng cơm nào là thấy mùi cám gạo bay lên mũi thơm ngọt.
    Nhiều khi tau cũng không hiểu người thành phố tụi bay ăn cái gạo chi mà chẳng có vị chi cả, mùi thì thơm đấy nhưng không phải mùi cám gạo quen thuộc, ngửi mùi không thấy ngọt. Bữa cơm thì ăn toàn rau không thì ăn thịt thà cá tôm, chẳng thấy ăn cơm nhiều, mà cơm dở vậy, vị nhạt nhẽo vậy mà vẫn ăn được. Mà cũng đúng tụi bay có ăn cơm đâu, Chú ở nhà quê ăn cơm là chủ yếu nên cơm mà không có vị ngọt, nhai không đã chú ăn không được. Nhai cơm của thành phố tụi bây xong cứ như chưa ăn gì, cứ thấy người nó thiếu thiếu chi đó.

    Đấy là định nghĩa gạo ngon của chú nông dân trồng gạo.
    Mình hãy nhai cơm nhà Xanhshop thật chậm và cảm nhận vị ngọt của gạo, của hương thơm ngọt của cám gạo – cái hương ấy mới chính là hương gạo mình nhé. Hãy trả lại sự trong sạch đẹp đẽ cho hương cám gạo.
    Gạo ngon là gì

    NƯỚC MẮM HÔI

    Mẹ bảo: mẹ mới đi về quê có 2 tuần, ăn nước mắm bên ngoài 2 tuần mà giờ về nhà mình ngửi thấy mùi mắm cá dãnh của bây hôi quá đi. Lúc ở nhà ăn riết quen thấy bình thường, mới bỏ mấy bữa về thấy mùi nồng nặc, nhiều hôm khó chịu luôn ấy. Thế con bán vậy có bị người ta la không ?

    Có chứ mẹ, nhiều tuổi như mẹ, ăn mắm tự ủ nhiều như mẹ, mà ăn mắm bên ngoài riết quen, giờ ăn lại mắm ủ còn không chịu được mùi, nữa là các anh chị ở thành phố, bé đến lớn có khi anh/chị còn chưa được ngửi mùi mắm truyền thống là gì ấy chứ.

    Mẹ: Vậy hả, chắc áp lực lắm, sao bây chọn bán chi mấy món không ai thích vậy. Nhưng có bây thì may ra giữ lại được mấy cái món nghề truyền thống. Nhưng mẹ không yên tâm tí nào, bán chi mấy món mà bị la nhiều hơn cơm bữa.

    Đâu, có chi đâu mà áp lực, các con của mẹ thích làm việc ấy mà. Phải làm những việc không ai làm, mai mốt về già con mới có chuyện hay kể cho con cháu nghe chứ, mới thấy tự hào về quãng đời trẻ trai oanh liệt chứ.
    Nói vậy thôi, mẹ đừng lo, con tin những việc mình làm là đúng, và chỉ đơn giản làm theo sở thích của bản thân. Lúc nào con thấy lẽ phải ấy không còn đúng nữa, không còn cần thiết nữa, làm việc không còn vui nữa, thì con dừng lại.
    Nhưng quan trọng nhất vẫn là, con mãi mãi thấy mùi mắm cá dãnh hay tất cả các thể loại mắm đều rất thơm, thơm không biết để đâu cho hết. Con phải bảo vệ mùi mắm “liễu yếu đào tơ” ấy.

    Nước mắm hôi
    Mình ạ, nước mắm cá dãnh thơm mắm vô đối, được ủ từ mắm cá dãnh và muối và chỉ thế thôi, à có cho thêm mè đen rang để tạo mùi thơm cho mắm.

    Mắm cá dãnh là món truyền thống của bà con Phước Hải – Bà Rịa, Xanhshop cùng cô cá phát triển món mắm vài năm nay, bởi thấy làng mắm dần mất hút, hi vọng giữ được làng nghề, giữ được món truyền thống ấy.

    Hi vọng mỗi làng biển mọi người đều giữ được hũ mắm tự ủ. Và hi vọng chúng ta ở mỗi miền quê sẽ đến tận làng chài hỏi mua mắm tự ủ, để ngư dân có động lực gầy lại những hũ mắm.

    ĐỊA PHƯƠNG

    Có một chị hỏi XanhShop rằng: tại sao tụi em không bán loại đậu nành của bà con dân tộc ở Tây Nguyên, chị thấy trên ấy người ta cũng còn tự trồng tự để giống nhiều. Tránh được GMO mà các em không phải lấy đậu từ quá xa.

    Em thích cách các anh chị hỏi em như thế này này. Nó chứng tỏ nhà mình cũng thấm nhuần tư tưởng bán hàng địa phương càng gần nơi mình sống càng tốt, tránh sự lãng phí vô lí khi vận chuyển quá xa. Lại còn dành thời gian góp ý cho tụi em nữa chứ.

    Cả nhà ạ, hiện tại đậu nành của XanhShop lấy tận Chương Mỹ, Hà Tây. Từ một hợp tác xã trong dự án PAMCI (giống VN non GMO, canh tác theo hướng ko hóa chất, dự án được Jica của Nhật tài trợ và được phòng thí nghiệm Môi trường Nông nghiệp thuộc Đại học Tokyo cùng Đại học Nông nghiệp Hà Nội chung tay thực hiện)
    XanhShop hiện chưa có giải pháp thay thế bởi câu chuyện trồng được đậu nành truyền thống là không khó, tuy nhiên câu chuyện sau chế biến lại là câu chuyện khó nhất.
    Tất cả nông dân của chúng ta không biết làm nên mẻ đậu sạch tinh tươm ko sạn ko bụi rác, hay ko hạt hư hạt lép, độ khô đồng đều đạt chuẩn để bảo quản không mọt, hay đóng gói sao cho coi được, làm cái nhãn sản phẩm sao cho dễ hiểu và đầy đủ thông tin, và các giấy tờ pháp lý để hàng hóa lưu thông đúng luật, hay một kế hoạch sản xuất cụ thể để người bán như Xanhshop biết khi nào mình có hàng bán.
    Và ở thời điểm này XanhShop phải tập trung lực cho những sản phẩm khác tất yếu hơn, cần thiết hơn nên chưa thể phát triển đậu nành ở gần Sài Gòn của chúng ta được.
    Chắc ở một tương lai gần, hoặc có một bạn trẻ tâm huyết với hạt đậu nành này hãy làm rồi cho XanhShop hưởng ké nhé.

    Chứ hiện tại Xanhshop đang lực bất tòng tâm, phải ưu tiên cho những món ưu tiên hơn rồi ạ.

    LÀM VƯỜN MÀ KHÔNG MẮC NỢ

    “Từ đầu tháng 1 đến giờ mình cũng đến gần chục farm của các bạn Rơm, thấy có điều này: đa phần các bạn Rơm là ít tiền, có tinh thần làm nông theo sách …
    Và đúng là vì đọc sách thôi, cảm hứng nổi lên là lập tức bỏ việc về vườn liền, nhiều bạn vướng nợ nần lắm.

    Mình đã từng kinh doanh, làm chủ 1 cty 7 năm, học được nhiều bài học mà 1 nhân viên đơn thuần không có dịp học. Mình hiểu về vườn là gần như tự mình làm chủ, gần như là chủ 1 cty nhỏ xíu về nông nghiệp rồi, rất nhiều thứ mà chỉ có đam mê thôi sẽ là không đủ

    Các bạn Rơm rất có lòng làm điều tốt, nhưng đa số rất ít tiền mà lại tham sở hữu đất rộng, tham nhiều, tham rẻ, cứ lao vô sở hữu vài ha, rồi ôm không đặng mà buông thì không nỡ, rồi nhiều hệ lụy khác thôi.

    Mình chỉ ước là các bạn hãy đi học từ thực tế và bắt đầu với những quy mô rất nhỏ để giảm thiểu tổn hại. Ở nước ngoài có nhiều mô hình micro farm, 1 gia đình 4 người có thể sống rất ổn với chỉ 500 – 1000m2”

    Hôm nay nhận được tin nhắn này từ 1 chị bạn, mình post lên đây để các bạn tham khảo.

    Mình cũng nhớ đến những bạn làm vườn mà không mắc nợ ai cả, như Kiệt – Công, vợ chồng Trâm, Thuỷ Tiên v.v kể không hết.

    Cá nhân mình khởi nghiệp đến nay là năm thứ 10, thành công lớn nhất là không vay nợ ai cả.

    Vòng quay Tiền nhanh hơn vòng quay của Tự Nhiên nhiều lắm.

    Mong các bạn Nhẹ Nợ để đi được đường xa.

    làm vườn ko mắc nợ

    ĐÔI CHUYỆN NGHỀ RAU

    Khi bắt đầu nghiệp bán rau này, em vốn dĩ đã có lượng kiến thức nhất định về rau củ, bởi từ bé đã đi làm vườn cùng ba mẹ, bởi em sống ở vùng quê nên càng không lạ gì chuyện nhìn cây củ cải lớn lên ra sao, hoa nó thế nào, củ nó trồi lên mặt đất ra sao thậm chí con sâu hình thù như thế nào khi mới đẻ hay chuẩn bị làm kén để hoá bướm.
    Với kiến thức ấy em bắt đầu bán hàng cho các anh chị ở thành phố lớn, có khi cả cuộc đời chúng ta chưa bao giờ thấy cây rau cải mọc lên từ đất ra sao, và thế rồi sự biết của mình về rau củ về tự nhiên rất lệch lạc, và khác xa những gì em biết.

    Để em kể nhé:
    1. Có chị hỏi em: tại sao cà chua đang màu hồng hồng để vài ngày nó màu đỏ. Trái cà chua khi đã già hay mọi trái đã già thì dù đã hái xuống khỏi thân, chúng đều có khả năng tự chín. Mà khi chín sắc tố sẽ thay đổi đúng như bản chất của nó. Nên trái cà chua già hái xuống cỡ 2-3 ngày nó sẽ đỏ rực mà chẳng cần hoá chất chi.
    2. Tại sao lại có trái chuối hình thù dị dạng (trái chuối sinh đôi hoặc sinh ba)
    Thật ra hiện tượng 2 trái chuối dính liền vào nhau là một hiện tượng rất thường thấy, hầu như buồng chuối nào cũng có. Và mọi loại cây trái đều có hiện tượng này. Nếu mình có một vườn trái mình tha hồ quan sát.
    3. Tại sao cái bắp trắng lại có đôi hạt đen, các bạn đã làm gì với nó, nó có độc hại không. Thật ra bắp nếp có rất nhiều màu: trắng sữa, vàng nhạt, tím, hơi hồng ….và khi trồng bắp người nông dân thường không tách bạch từng loại, nên chúng giao phấn lẫn nhau và thế là cái bắp nếp trắng có đôi hạt vàng, đôi hạt tím.

    4. Tại sao rau cải xanh lại đắng lại cay đến vậy.
    Thực ra vị cải xanh thuần khá cay theo kiểu cay đắng luôn ấy, có khi ăn sống vị cay ấy xộc hẳn lên mũi. Mù tạt có loại được làm từ lá cải xanh đấy ạ.

    5. Tại sao bí lại bị đắng. Chị lỡ ăn rồi có nguy hiểm đến tính mạng hay không.
    Thực ra trái bí xanh rất hay bị đắng, nguyên cái họ bầu bí mướp đều vậy, vì bị côn trùng cắn, một mùa bí xanh quê em ăn 10 bữa thì 5 bữa là có vị hơi đắng rồi.

    Và nhiều trường hợp khác nữa, mà em kể không sao hết được.

    Tuy nhiên với sự biết của em về rau củ so với vườn với nông dân thì vẫn là như chưa biết gì. Với nông dân thì:

    1. Bắp cải, cải thảo ta nên ăn bắp có lẫn màu xanh, tức cái lá có màu xanh diệp lục ấy chứ không phải màu trắng như ta thường thấy. Vì rau này có màu xanh tức có ánh nắng mặt trời nó tốt cho cây tốt cho cả cơ thể mình. Đồng thời để cải thảo lớn và bắp màu trắng, lá cuốn vào nhau thật chặt, cái cây phải neo trên đất rất lâu, tốn nhiều năng lượng và có hại cho đất.

    2. Trái xoài chỉ cần qua một cơn mưa đầu mùa nhỏ, một chút sương muối thì sẽ úng ngay khi chín, chứ chẳng cần sâu hay bị con chi đốt, hay là chế độ dinh dưỡng đất có vấn đề, hay ai thêm hóa chất chi làm xoài úng từ trong ra ngoài.

    3. Mùa khô bầu , bí cứ bị xốp, chẳng phải vườn lười chăm mà căn bản đất luôn thiếu nước nên rất lẽ thường cái trái chúng cũng khô xác theo. Nhưng chẳng ai nhìn bên ngoài mà đoán được trái có khô xác hay không, nên nhiều khi mình về xẻ trái thấy thế âu là một rủi ro vườn không cố ý.

    4. Trái bơ chẳng phải cứ thế hái xuống rồi chuyển đi là nó chín. Hái xuống rồi phải để nó nằm ở đất vài giờ đồng hồ, sau đó mới đóng thùng gửi đi, nếu không bơ rất khó chín, và dễ bị đắng khi gửi đi xa. Nên bơ đắng hoặc không chín, nhiều khi chẳng phải trái non mà còn rất nhiều nguyên nhân khác.

    Ôi và rất nhiều sự việc khác nữa. Những sự việc mà em chưa hề hay biết, phải đợi đến khi nông dân báo em mới vỡ lẽ.
    Em kể ra để muốn nói với mình rằng, chúng ta càng xa đất đai, tự nhiên bao nhiêu ta càng mất hết tri thức về sự sống về tự nhiên bấy nhiêu.
    Và thế là ta biến mình thành người lạ với môi sinh và mọi thực phẩm quanh mình.
    Em luôn tự hỏi, nếu thế hệ nông dân là ba mẹ em bây giờ không còn nữa, thì ai là thế hệ kế cận để thừa hưởng, duy trì tri thức về tự nhiên, về thực tế của họ đây.
    Nguồn tri thức của họ không cái google nào có thể sánh được. Mà quan trọng nhất là trải nghiệm thực tế, chúng ta phải có trải nghiệm thực tế để biến tri thức ấy thành của mình.
    Nên chăng tuổi trẻ ơi quay về với đất đai.

    Và các anh chị hãy có cái nhìn cảm thông cũng như rộng lượng hơn cho những cửa hàng thực phẩm nhé. Nhiều khi họ chẳng cố tình làm một bó rau héo, một củ khoai sùng, một trái bưởi chai …. Chúng ta rộng lượng với nhau, cho nhau cơ hội để hoàn thiện mình nha.

    NUÔI TÔM GIỮ RỪNG

    Trước đây, diện tích rừng ngập mặn của Cà Mau bị sụt giảm nghiêm trọng do nông dân phá rừng nuôi tôm. Mà có thể chẳng mỗi Cà Mau, khắp các tỉnh miền Tây nhiều nơi đang để lại dấu tích “đau thương” của nuôi tôm công nghiệp: rừng bị chặt, ruộng bị đào xới, đất bị hoang hoá chai cứng và dường như “chết”. Ngày ấy, có một Tổ chức của Thuỵ Sỹ, họ muốn nhập khẩu tôm Việt Nam, nhưng điều kiện của họ đó là: tôm phải là tôm sinh thái, tôm được phát triển một cách bền vững, và đó là cách những hộ nuôi tôm sinh thái, nuôi tôm quảng canh dưới tán rừng ngập mặn đang gắn bó với Xanhshop, ra đời cách đây 10 năm.

    Gọi là nuôi nhưng thực ra nông dân chỉ bỏ con giống vào đầm tôm nằm dưới tán rừng, để cho tôm tự phát triển, ăn sinh vật phù du, mùn bã hữu cơ, khoảng 3-4 tháng sau là có tôm trưởng thành.
    Vì sao nhà em ủng hộ hình thức nuôi tôm sinh thái?

    Đó là vì muốn tôm phát triển thì độ che phủ của rừng phải lớn hơn một nửa diện tích đầm tôm, nông dân phải tìm cách bảo vệ rừng, trồng thêm rừng để duy trì nguồn lợi từ thiên nhiên. Mật độ che phủ của rừng càng cao, nguồn thức ăn tự nhiên càng phong phú, đa dạng thì tôm lại càng mau lớn và khỏe mạnh mà không cần bất cứ thức ăn, hoá chất công nghiệp nào.

    Nhà em quan niệm, “sạch” thôi là chưa bao giờ là đủ, mà còn phải bền vững, phải có lợi cho rừng, cho đất, cho nước, vì tất cả chúng ta đều đang sống nhờ vào thiên nhiên. Và tôm sú sinh thái đã 5 năm nay luôn là niềm tự hào bậc nhất của Xanhshop.

    nuôi tôm giữ rừng

    Ổ KHÓA VÀ CÁNH CỬA

    Đây là bài viết về “trải nghiệm” lụm lặt ve chai của bà chợ trưởng nhà XanhShop ạ:

    Lần đầu tiên trong đời mình đi mua đồ ve chai kiểu “mua mớ”, tức là chủ nhà sẽ nói “tất cả những gì bằng gỗ, giá X đồng”

    Sau khi bán những thứ có thể bán, chủ nhà sẽ cho đội quân ve chai vào nhặt những gì mà đội quân ấy thấy còn xài được.

    Trải nghiệm hôm đó với tôi cực kỳ thú vị:

    1. trên cùng 1 cái nền nhà ấy, có những con người tập trung vào những thứ rất khác nhau. người chỉ tìm đồ gỗ, người tìm kim loại. cộng sinh chứ không cạnh tranh.

    2. lúc chị ve chai vung búa phang cái khoá cửa trên cửa mình mua, mình nói chị “chị dùng tô-vít tháo khoá đi, em ko cần cái khoá ấy, chị có thể lấy, nhưng dùng búa sẽ hư cả cái cửa”.

    Sau vụ ấy, mình thấy các quyết định phá rừng xây biệt thự, làm nông hay xây sân golf … nó dễ hiểu hơn hẳn.

    Hẳn là khi làm điều ấy, họ có góc nhìn của chị ve chai, quá focus vào ổ khoá, mà không thấy cả cái cửa.

    Door Knob and Skeleton Key                                                                                                                    Hình: internet

     

    CUỘC SỐNG ĐẸP NHƯ NÓ VỐN LÀ

    Cô gạo nhà em trong buổi gặp đầu năm đã kể cho em nghe một câu chuyện dễ thương thế này:

    Ngày 30 Tết cô về Sài Gòn, tất bật lo đủ công đủ chuyện, trưa 30 tết mà vẫn còn lang thang các ngóc ngách, bỗng dưng chiếc xe máy yêu quý được sắm cách đây chắc 30 năm bị thủng lốp.
    Thế là thân già dắt xe đi tìm thợ sửa, may mà cái xe nhỏ xíu.
    Nhưng được cái xe cổ, nên dắt vào tiệm nào người ta cũng lắc đầu, chịu không sửa được. Từ tiệm lớn tới tiệm nhỏ ai cũng lắc đầu hết: không có phụ tùng để tháo lắp xe, không đồ thay thế …. Nói chung chiếc xe quá cổ để họ có thể sửa được, hay để họ bỏ công trong ngày cuối năm bận rộn.

    Chao ôi trưa 30 tết, trời nắng chang chang và dắt chiếc xe hư đi khật khưỡng, và đôi chút “vô vọng” cứu được chiếc xe.
    Rồi bỗng có một chú lớn tuổi, ở cái tiệm nhỏ xíu, và chú đồng ý sửa.
    Mừng như bắt được gạo nặng đòng.

    Ông cụ rị mọ tới lui đến 2 tiếng đồng hồ.
    Cô ngồi quan sát chắc mẩm keo này cái xe chắc ngốn kha khá tiền, vì mãi mới có người sửa được, đã thế cái xe còn rất khó để tháo lắp phụ tùng nữa kia.
    Tay sờ vào túi, cầm tờ 500k cuối cùng đầy lo lắng.
    Đến khi hỏi ông cụ: bao nhiêu vậy ông ơi.
    20k cô ạ. Nhẹ tênh.

    Cô gạo nói: con có tin được không, hơn 2 tiếng đồng hồ vào chiều 30 Tết mà ông chỉ lấy đúng 20k, như một vết vá bình thường khác. Cô không tin được vào tai mình mà.
    Những tưởng rằng thân già phải dắt bộ về nhà, những tưởng rằng ra đường chẳng biết nhờ cậy ai, chẳng ai trông cậy được, vậy mà ông cụ ấy đã làm cho chiều cuối năm của cô tự nhiên đẹp đến lạ, dễ thương đến lạ, tình người đến lạ. Chúng ta vẫn cứ phải luôn giữ vững lòng tin vào cái thiện và tính người con ạ.
    Cuộc sống đẹp như nó vốn là.

    cuộc sốngđẹp như nó vốn là

    ĐƯỢC LỢI

    Để hôm nay em kể cả nhà nghe một câu chuyện mà em không biết nên vui hay nên buồn khi nghe.
    Một ngày nào đó, có bạn inbox giới thiệu hàng hóa cho XanhShop, bạn giới thiệu hình ảnh, giới thiệu vườn, và cuối cùng kèm 1 câu:
    Đây là vườn của nhà mình, trồng đúng loại trái mọi người đang thích nên XanhShop vừa có món ngon bán, vừa được giá tốt nên chắc chắn XanhShop được lợi, lợi nhuận sẽ rất cao.

    Và ngay khi thấy cái chữ “XanhShop được lợi” em đã ngỡ ngàng lắm. Cái tích tắc ấy, dường như từ này làm tổn thương đến chính em vậy. Giống như một gáo nước rất lạnh dội lên người giữa trời mùa đông.

    Nhưng qua khỏi cái tích tắc “bàng hoàng” ấy, em tự nói với mình rằng: ô hay XanhShop là một cái tiệm bán rau mà, là một tiệm kinh doanh mà, thì chuyện kiếm lợi nhuận đâu có gì là lạ, chuyện người khác đưa ra cái miếng mồi ngon nhất là lợi nhuận cho một đơn vị kinh doanh, khi chào hàng cũng không lạ luôn. Rất dễ hiểu, không có gì đáng trách.
    Nhưng lạ là ở chỗ, mục tiêu tiên quyết để XanhShop trở thành một con buôn không phải là để được lợi về mình, lợi nhuận bằng tiền chưa bao giờ là mục đích đầu tiên hay cuối cùng của Xanhshop. Lợi nhuận tiền là yếu tố sau cùng sau khi xét đến:

    1. Người cung cấp hàng hóa là ai, họ có cái đầu và đôi tay tốt chứ.
    2. Giá trị sống mà họ chọn là gì. Hay có thể gọi là niềm tin, hoặc lý tưởng sống. Phải là một người tồn tại với hệ thống giá trị niềm tin khớp với XanhShop: thiên nhiên là thượng đế.
    3. Vườn, xưởng, sản phẩm…. hay gọi tắt là hình thức kinh doanh ấy bền vững chứ, phù hợp với giá trị sống của họ chứ, và nó thật sự cần thiết cho xã hội. Có thể nơi ấy không cần hoàn hảo ngay từ đầu, có thể chúng ta mất nhiều thời gian để đến đích mình muốn, nhưng phải nhận định được đích mình muốn hướng đến là gì.
    4. XanhShop đóng góp được gì cho sự hoàn thiện giá trị sống mà các bạn chọn.
    XanhShop không bắt đầu công việc kinh doanh của mình để kiếm tiền. Và cũng không phải thấy ngành này đang là trào lưu thì nhảy vào để kiếm lợi lướt ván.
    XanhShop bắt đầu công việc kinh doanh với rất nhiều mục đích, mà lớn nhất đó là muốn tìm nhiều đồng đội cùng chọn lối sống XanhShop đã chọn: Lối sống đơn giản và luôn dựa vào tự nhiên.
    Vì biết mình phải dựa vào tự nhiên nên luôn có hành vi bảo vệ tự nhiên ấy trong suốt quá trình sống và làm việc.
    Và thật may mắn dù không nhắm vào lợi nhuận khi kinh doanh, nhưng 5 năm qua Xanhshop luôn đủ kinh phí để duy trì và thực hiện những điều mình muốn, chưa bao giờ Xanhshop thấy mình thiếu tiền . Thiếu hay đủ đều do mình.
    Nhưng Xanhshop là một đơn vị kinh doanh, nên cũng có một cái đầu đủ tỉnh táo để biết kiếm sống bằng nghề mình chọn. Không có cái gì bền vững nếu trên nền ấy ta không tự kiếm sống được.
    Là những kẻ mộng mơ nhưng chân chạm đất.
    Cái từ được lợi nghe kim tiền quá, nghe lợi ích cá nhân quá. Hãy dùng một từ khác nhẹ nhàng thôi, tình người hơn. Mỗi lời mình nói, mỗi dòng mình nghĩ chắc chắn tạo nên thế giới mình muốn sống.

    NỖI NIỀM BAO BÌ

    Hôm nay ngồi thống kê lại lượng dầu phộng, nước mắm, nước tương, dầu dừa, mật ong tụi em bán ra nhiều đến đơn vị cả hàng ngàn sản phẩm.
    Vui là thế, mừng là thế nhưng sao vẫn thấy nặng nơi lồng ngực.
    CBAC ạ, tụi em hoàn toàn không muốn việc bán hàng của XanhShop lại tạo ra nhiều rác cho xã hội, nên cái gì làm được để giảm rác Xanh nhất định muốn làm đến cùng.
    Xanhshop mong rằng tất cả những bao bì mà Xanh đựng sản phẩm giao đến nhà cô bác anh chị, sẽ có một vòng đời thật dài, sẽ được dùng đi dùng lại thật lâu.

    Vì vậy các mình hãy rị mọ cùng XanhShop được không.

    Nỗi niềm bao bì
    Chai nước mắm, nước tương hết chỉ cần súc nhẹ,
    Chai dầu dừa, chai dầu phộng hết chỉ cần cho nước nóng ấm cùng ít dung dịch tẩy rửa súc nhẹ. Thuỷ tinh mình không nên tráng nước sôi nóng, việc quá nóng sẽ làm thuỷ tinh bị nứt vỡ.
    Chai mật ong chắc nó vốn sẽ được mình làm sạch rất dễ.

    Nếu những bao bì này mình không tái sử dụng ở nhà, hãy gửi trả lại cho XanhShop vào mỗi đợt Xanh giao hàng được không ạ.
    Chúng ta cùng nhau không xả rác vào thùng mình nhé
    Chúng ta cùng nhau biến tất cả mọi thứ thành vật dụng, và không tiêu dùng thêm bao bì mới nữa.
    Hãy đưa cho XanhShop bao bì, hũ hộp mà gia đình mình không sử dụng, Xanh sẽ biến chúng thành vật dụng hữu ích.

    Cảm ơn cả nhà.

     

    CÂY XOÀI NHIỀU MÀU

    Vườn xoài tứ quý nhà XanhShop tụi em hẳn là luôn sáng nhất khu vực . Bởi cứ đến mùa ra trái là bỗng dưng những cây xoài đủ xanh đỏ tím vàng.

    Cứ một đợt xoài ra trái mới, cô nông dân sẽ lấy bao vải nhỏ đi bọc từng trái, đợt nào màu nấy: đợt 1 màu đỏ, thì đợt 2 màu xanh…. cứ thế trên cùng 1 cây xoài có ti tỉ màu ấy chứ. Mỗi một mùa, xoài ra rất nhiều đợt, cứ độ dăm bữa lại có đợt xoài mới ra, nhiều khi ta nhìn cây xoài sai trĩu trịt nhưng chúng sẽ không già như nhau đâu, chúng sẽ là sự kết hợp của rất nhiều đợt ra trái đấy.

    Cây xoài nhiều màu

    Cô nông dân bao trái xoài làm chi?
    Để ngăn con ruồi con ong chích vào trái, để ngăn sương muối ngấm vào trái. Tất nhiên dùng bao vải sẽ không “an toàn” bằng bao nilon, nhưng xài bao nilon rác quá với cả không tái dùng được gì hết. Bao vải xài đến mấy mùa mới bị mục.

    Ngày tụi em làm với chị là túi ấy chị tự may, đến nay con gái chị lớn là hai mẹ con cùng may :D. Có cảm tưởng như XanhShop đã gắn với rất nhiều thanh xuân.
    Túi này là chị may từ vải cũ hoặc đi xin, đi mua vải kí người ta cắt dư về để may. Lúc bắt đầu may túi chẳng phải vì yêu môi trường đâu, chỉ là thấy dùng túi nilon năm nào cũng phải đi mua, và mỗi mùa xong xả đầy rác phải đi dọn, nên tự may túi vải từ đồ cũ cho tiết kiệm mọi đàng lại có xài từ năm này qua năm khác.
    Thấy chị làm hay bà con chòm xóm ai nấy cũng làm theo thế là nguyên khu bớt được một đống nilon đấy ạ. Cái gì thiết thực cũng dễ truyền cảm hứng, đúng không cả nhà.

    Tại sao cô nông dân lại dùng bao vải có màu khác nhau cho mỗi đợt xoài ra trái ?
    Để biết trái già mà thu hoạch đồng loạt. Vầy nhé, khi mình bọc xoài bằng bao nilon, mình dễ dàng nhìn thấy trái xoài có già có hường hay không để lựa hái hàng loạt, vì bao nilon trong suốt ta có thể nhìn xuyên thấu. Nhưng khi bọc bằng túi vải, mình không thể nhìn trái xoài được nên chịu chết không biết trái già hay chưa. Vậy nên khi ta bọc tất cả trái xoài ra đợt 1 màu xanh, ta kiểm tra vài trái có bọc màu xanh ở một vài cây (kiểm random ấy), ta thấy chúng đã già hết rồi, thế là ta đi hái hết trái có bọc màu xanh ở cả vườn. Cứ thế làm tuần tự với những màu khác.
    Cứ trái xoài có cùng một màu bao vải, tức ra cùng 1 đợt, tức sẽ có độ già gần giống nhau, nên sẽ có thể thu hoạch cùng nhau.

    Vậy là vườn xoài nhà em luôn sáng nhất khu vực, nhưng dạo này đã có nhiều nhà học theo rồi đấy nhé, chắc thấy xoài ngon hơn, bao bì lại tái dùng được nhiều lần . Giờ cô nông dân sẽ nghĩ cách để bà con quê mình cũng canh tác không hoá chất như cô .

    ————-

    – Xoài được trồng theo hướng giảm thiểu hóa chất. Sử dụng phân chồng, cỏ ủ hoai mục để bón cho cây.
    – Xoài hái lựa trái già hường mới thu hoạch, nên cây xoài mỗi mùa được nông dân leo lên leo xuống rất nhiều lần 😀
    – Xoài được bao trái bằng túi vải, cứ mỗi một đợt ra trái là bọc 1 màu túi, nên cây xoài nhìn bảy sắc cầu vồng cưng lắm.

    TÂM SỰ VỀ VƯỜN CA CAO

    Nhân dịp mới đi thăm vườn ca cao về, cả tuần này em sẽ kể chuyện về vườn ca cao cho mình nghe. Mình cứ từ từ đón đọc nha, sẽ thú vị lắm đó

    Thật sự em là con nông dân ở vùng mà bây chừ cũng nhiều ca cao lắm, nhưng cái cây ấy là từ bé đến giờ chỉ nghe nói thôi chứ chưa bao giờ được nhìn thấy tận mắt. Nổi tiếng ở nhà ai chứ không nổi tiếng với nhà của mẹ em lắm.
    Em được chào đón tại vườn ca cao bằng ly sinh tố trái ca cao kèm theo dòng mời mọc: uống sinh tố ca cao đi em, đặc biệt lắm, ngon lắm, không ở đâu có món ngon vầy đâu.
    Ồ phải uống chớ, trời không sợ đất không sợ, huống hồ chi ly sinh tố ca cao.chuyện cơm ca cao
    Cái cơm trái ca cao nó có vị giống như mãng cầu gai nhưng ngọt hơn tí xíu, cấu tạo bên trong giống mãng cầu na, ăn là nhả hạt phù phù ấy. Tuy nhiên cơm của hạt trái cacao này có tí xíu hà, 3 trái cacao to đùng mới được ly sinh tố chút éc.
    Mà buổi sáng sớm uống ly sinh tố ấy thấy người phấn chấn tinh tấn hẳn. Thấy người thích lắm.
    Tuy cơm cacao ít là vậy, nhưng chỉ 1 nửa số trái hái xuống là tận dụng lấy cơm làm sinh tố, còn lại phải để lại một nửa ủ cùng hạt cacao, có như vậy mẻ ủ mới thành công, hương thơm mới tuyệt vời, làm ra viên sô cô la mới ngon được.

    Mai mốt mình thấy trái ca cao chín nhớ đập ra vào ăn thử nhé, để biết rằng cacao không chỉ trồng để lấy hạt, làm sinh tố tươi ăn rất ngon. Gặt hái thành quả đầu tiên của chuyến đi là cô gái có ly sinh tố cơm ca cao tươi mát rượi, các mình chắc còn lâu mới được ăn ý.

    ———

    À mà mình biết không, lúc anh chủ vườn cho em ăn thử trái ca cao chín thấy ngon quá, em ngó lên cây liền thấy trái màu tím đẹp xinh (giống trái anh cho ăn), liền nhanh nhảu: anh ơi trái này cũng chín rồi đúng không, cho em hái nha 😀

    Có một sự hoảng hốt nhẹ: không trái đó chưa chín em ơi, để anh kiếm cho.

    Ủa rõ ràng trái này cũng đã màu tím rồi mà, lại còn tím rịm hơn trái anh vừa cho tụi em ăn mà ??? FullSizeRender (10)

    À trái ca cao có rất nhiều màu, tuỳ vào giống. Trong vườn này có gần đến 20 giống ca cao, nên màu sắc   trái theo đó mà khác nhau, có trái màu xanh, có trái màu tím, trái lại màu hồng ….. Trái chín thường nó có sắc vàng ửng trên thân, em cứ ở đây hái ca cao vài bữa là biết 😀

    Để thu được những mẻ sô cô la ngon, thì chất lượng trái ca cao khi thu hoạch là điều phải đảm bảo: chắc chắn chỉ hái trái chín. Nhưng ít vườn làm điều này bởi nó cũng mất công, mất sức mất thời gian, giống như hái cà phê mà chỉ lựa trái chín ấy, chứ không hái hàng loạt.

    Mỗi sáng anh cứ cắp cái rổ, cái sọt đi khắp vườn, lựa trái chín hái, mùa nắng thì một ngày hái là đủ hạt cho một mẻ ủ, chứ mùa hơi mưa một xíu là vài ngày mới đủ hạt, có hôm đi rã chân ấy. Mà kì khôi là dù anh nhìn màu trái ca cao quen rồi, nhưng cứ ngước cổ lên cây dòm tìm trái chín hoài, nên lắm khi nhiều màu khiến mình cũng hoa hết cả mắt 😀

    Đấy và bây giờ mình biết thêm một điều nhỏ nữa về trái ca cao nhé: ca cao có rất nhiều màu, rất nhiều giống, nên đừng “cãi” nhau nếu người bảo trái màu xanh, người lại nói trái màu tím. Và dù có màu gì đi chăng nữa, trái phải chín thì mới hái nhé, có như vậy sô cô la mới ngon.

    Và nếu anh chị nào hỏi: tại sao sô cô la của Xanhshop ít vị chua đến vậy, thì việc thu trái ca cao chín là một yếu tố quan trọng tác động đến vị sô cô la.

    ———–

    Đấy là chuyện về cơm ca cao ngọt lành, về trái ca cao muôn màu, còn bây giờ là chuyện về cái vỏ cưng cứng của trái ca cao ấy:
    Anh chủ vườn nói với cô rằng: ở ngoài kia người ta tưởng ca cao chỉ dùng được cái hạt, còn lại là bỏ hết, tất cả thành rác lãng phí hết. Nhưng thực ra ở vườn anh mọi phần của cây ca cao đều có ích. Ngay như phần vỏ này, sau khi tách vỏ lấy hạt thì vỏ sẽ được dùng như sau:
    – 1 nửa sẽ dùng để cắt nhỏ cho dê ăn, để nguyên vỏ như vậy dê khó ăn lắm, nhiều khi nó không thèm ăn luôn, nhưng cắt nhỏ ra là thành khoái khẩu ngay. Dê ăn vỏ ca cao cho ra phân, phân này được ủ để nuôi lại vườn.

    – 1 nửa còn lại sẽ chất đống để trộn cùng với phân dê tươi, rồi ủ để bón vườn. Nói chung phân dê từ vỏ trái ca cao, lại được ủ với vỏ ca cao tươi để thành phân hoai mục bón vườn.

    chuyện cái vỏ cây

    Đấy thế là nguyên cái vỏ trái ca cao không bị lãng phí một chút nào hết, từ làm thức ăn đến làm vật liệu ủ phân. Một vòng khép kín ơi là kín.

    Anh chủ vườn còn bảo: cây gì cũng vậy chẳng phải mỗi ca cao, mọi phần dư ra của nó như cành, lá, vỏ … đều có thể ủ làm phân tấp tủ lại cho vườn, lấy chính nó nuôi nó vừa đủ chất dinh dưỡng vừa lại không nhọc công đi thu gom, đi vận chuyển ở đâu cả.
    Thiên nhiên luôn cho đi vô điều kiện mọi thứ, chỉ là chúng ta có nhìn thấy và trân trọng quà tặng của người hay không thôi.

     

    ———

    Mà mình biết không để vườn ca ao ấy được “mạnh khoẻ” mỗi mùa, anh chủ vườn có một bí quyết mà chúng ta không tưởng được, đó là Nuôi kiến:

    Trong câu chuyện chào hỏi với anh ca cao, cứ hễ nhắc về sự đặc biệt của vườn, anh lúc nào cũng nói câu: lát ra vườn anh chỉ em mô hình nuôi kiến của anh, không thì là vườn của anh được kiến bảo vệ nên anh nuôi kiến nhiều lắm.
    Một cuộc nói chuyện chưa được 30p mà ông ý nhắc đến cụm nuôi kiến đến cả chục lần ấy. Có vẻ yêu kiến hơn cả ca cao

    Đến khi ra vườn, cô gái nhìn dáo dác khắp nơi để tìm khu nuôi kiến, hay chí ít là chờ đợi ông ấy khoe cái “trại kiến” vĩ đại của mình.
    Ấy thế nhưng sau một thôi một hồi say mê nói về vườn ca cao, ủ hạt ra sao, phơi như thế nào, ông ấy hỏi ngược: tụi em thấy tổ kiến của anh chưa, quá trời luôn đó có thấy không.

    Thật tình rằng: tụi em đâu có thấy chi đâu.

    Tụi em nhìn trên mọi cây ca cao đều có treo mấy cái lon không, cây nào cũng có vài lon đấy em thấy không. Đấy chính là tổ kiến. Anh chủ động treo lon lên cây và kiến sẽ tự tìm tới, tự tha lá vào làm tổ, sinh sôi, rồi ở lại với mảnh vườn, bảo vệ mảnh vườn này.
    Nói là anh nuôi nhưng thực chất anh chỉ tạo nên một cái tổ rồi kiến tự thấy thích hợp và ở lại. Hai loại kiến anh cần là kiến đen và kiến vàng, hai loại này sẽ ăn con bọ xít muỗi một loại bọ xít chuyên chích và làm hư trái ca cao, loại bọ xít này gần như là một trong những nguyên nhân chính khiến trái bị hư, và khiến cho nhiều hộ phải dùng đến các cách phòng tránh không thân thiện với môi trường và sức khoẻ.
    Mà em nhìn nhé: tổ kiến nào đã có kiến đen thì chắc chắn không có kiến vàng, chúng nó sẽ phân chia ranh giới rất rõ ràng nhưng chung sống rất hoà thuận.
    Lâu lâu có vài loại kiến tạp xâm chiếm được 1 ổ kiến, thì ít lâu sau hoặc là kiến đen, hoặc là kiến vàng sẽ lấy lại cái tổ ấy. Hay lắm.

    Chắc có lẽ dành nhiều tháng năm để quan sát lũ kiến ấy bảo vệ vườn ra sao cũng không đủ ấy nhỉ. Sao tự nhiên thấy tui làm vườn quả nhiên là một nghề tuyệt vời, giàu hiểu biết, giàu vốn sống, giàu tự chủ.

    NUÔI KIẾN

    Đây là chút thu nhặt của cô gái nhỏ sau chuyến đi thăm vườn ca cao. Hi vọng mọi nguời có một cái nhìn rõ nét hơn về loài cây này nhé. <3

    HẠT CỎ PHIÊU LƯU KÍ

     

    Hạt cỏ nhỏ tách mẹ rơi xuống đất, thế rồi mùa mưa tới hạt cỏ theo đất trôi trôi mãi, rồi rớt vào bùn tận đáy vuông nước. Hạt cỏ cứ nằm yên đấy ở trong bùn.
    Một mùa mưa đi qua bùn càng ngày càng nhiều dưới đáy vuông, nên hết mùa mưa chị vét bùn, đắp vào miếng ruộng gần đấy.
    Hạt cỏ theo bùn đi lên mặt đất. Hình như hạt cỏ thấy ấm ấm sáng sáng, à mặt trời, đúng là mặt trời rồi, hạt cỏ phải cố gắng vươn lên để thấy ánh mặt trời.
    Thế là hạt cỏ nảy mầm. Chồi lá chưa bao giờ vươn lên mạnh mẽ hơn thế.
    Ơ nhưng sao đã thoát ra khỏi lớp bùn đất rồi mà vẫn không thấy ánh mặt trời, cái gì chặn tầm nhìn của chồi cỏ thế này.
    Chồi cỏ lại tiếp tục vươn lên.Hạt cỏ phiêu lưu kí

    Và đó là lý do một ngọn cỏ tranh cứng đâm thẳng vào trái dưa hấu nhà chúng tôi.
    Ruộng dưa hấu được bón lớp bùn dưới đáy vuông nước, lớp bùn ấy là phù sa trôi xuống nên tốt lắm, nhưng bên cạnh đó cũng chứa rất nhiều hạt cỏ, những cây cỏ lá cứng tí xíu thôi thì cái chồi đâm thủng trái dưa non là chuyện bình thường, và thế là có khi cả vườn dưa đều hư trái hết.
    Đấy đừng ai nói mỏng manh như ngọn cỏ nhé, mấy bạn ấy xơi hẳn được trái dưa hấu chứ chẳng đùa đâu.
    Thêm vào đó. vì chấp nhận chuyện bón phân chuồng ủ nên ruộng dưa còn nhiều cỏ hơn nữa, bởi bò dê chúng đều ăn cỏ dù có tiêu hoá cách mấy, hạt cỏ vẫn trường tồn 😀 . Nên sáng nào chị cũng phải đi canh dưa, thấy trái dưa nào mọc là đi kiếm cỏ khô lót trái, để ẻm không bị tấn công.

    Trái dưa ấy ngon không chỉ bởi được chị trồng và chăm sóc hoàn toàn không hoá chất, mà còn phải hiểu hoàn cảnh sống của dưa để nâng niu em ấy đấy. Trồng cây gì, nuôi con gì cũng vậy đều cần rất nhiều sự quan tâm, săn sóc.

    CHUYỆN CỦA LÒNG ĐỎ

    Có một hôm chị hỏi: Ủa em ơi, sao lòng đỏ trứng gà đợt này hơi nhỏ, trứng đó là trứng gà công nghiệp sao em.

    XanhShop nghĩ rằng khái niệm trứng gà có lòng đỏ nhỏ là trứng công nghiệp, dường như đã là khái niệm bất thành văn của người thành phố chúng ta.
    Tuy nhiên để lòng đỏ trứng gà to hay nhỏ, nó phụ thuộc vào 2 yếu tố: chế độ dinh dưỡng và sức khỏe của gà đẻ.
    1. Chế độ dinh dưỡng: Khi gà được cung cấp đầy đủ thức ăn, đa dạng và đầy đủ các nhóm chất cần thiết thì gà sẽ đẻ trứng cho lòng đỏ to hơn. Ngược lại, gà sẽ đẻ trứng nhỏ hơn, hoặc trứng gà có lòng đỏ nhỏ hơn, vì lòng đỏ cần rất nhiều dinh dưỡng và đa dạng nhóm chất để cấu thành hơn lòng trắng.
    2. Sức khỏe gà mái: Nếu gà mái bị bệnh, bị stress do thời tiết nóng quá mức, môi trường sống chật chội… thì sức ăn của gà kém đi dẫn đến không đủ dinh dưỡng để gà đẻ trứng chất lượng, trứng gà theo đó hoặc sẽ nhỏ đi hoặc lòng đỏ nhỏ hơn.Lòng đỏ trứng

    Vì lòng đỏ cần nhiều dinh dưỡng để cấu thành, nên khi dinh dưỡng không đủ hoặc sức khoẻ tâm lý lẫn thể chất gà không ổn, lòng đỏ sẽ bị ảnh hưởng đầu tiên.
    Và chúng ta biết đấy, gà công nghiệp thường được nuôi chật chội không thoải mái, đồng thời chế độ ăn thiếu đa dạng về chất so với gà thả vườn. Chính vị vậy ta luôn thấy lòng đỏ của trứng công nghiệp ít hơn trứng thả vườn. Nhưng điều đó không có nghĩa lòng đỏ ít thì trứng gà ấy chắc chắn là trứng công nghiệp.

    Còn về tình trạng trứng gà đợt này của Xanhshop tại sao mình thấy lòng đỏ ít đi. Bởi:
    1. Hiện nay tình hình thời tiết tại trang trại không ổn định, nhiệt độ rất nóng nên gà khá kén ăn.
    2. Thêm vào đó lâu lâu có mưa phùn, và với thời tiết nóng ẩn mưa phùn đột ngột như vậy, trại sẽ không thả gà ra vườn vì gà rất dễ bị ốm. Chính vì vậy gà được quây lại trong khu chuồng vẫn rất rộng rãi thoáng mát. Gà không được thả ra đi thoải mái, không được tự kiếm thức ăn nó cần và đa dạng chất.

    Nếu thời tiết không ủng hộ, không thuận lợi chắc chắn chất lượng trứng sẽ bị ảnh hưởng.
    Mình thấy đấy không chỉ cái cây ngọn cỏ, mà đến cả từng con vật cũng rất nhạy cảm với môi sinh, với thời tiết. Chúng ta cứ cùng nhau mỗi ngày tích luỹ kinh nghiệm để có nhiều nhận biết về thế giới xung quanh nhé.
    Còn về thực phẩm, mình yên tâm rằng Xanhshop không bao giờ đi ngược lại cam kết chất lượng mình đã công bố.

    CHIẾC BÁNH TRÁNG CONG

     

    Cuối tuần rồi em đi thăm lại cô làm phở lứt, lân la đi theo mấy bạn quản lý chất lượng nhà cung cấp để về nhà biết câu chuyện mà kể huyên thuyên cho cả nhà nghe, chứ không lại cứ mang danh chém gió hoài. 😀
    Xuống đó kiểu như nhìn đâu cũng thấy chuyện, đến cây đũa bếp cũng đẹp cũng kể được chuyện. Hay chỉ ngồi nhìn bà tráng bánh thôi, cũng đã thấy cả một bầu trời nghệ thuật, cả một ánh hào quang đầy tính văn hoá dân tộc ấy, kiểu như nhìn thấy được ngày xưa xa ông bà cụ kị của mình cũng đã từng đẹp như thế. Đẹp lắm.chiếc bánh tráng cong

    Bài viết đầu tiên về seri phở lứt của em sẽ là cái hình ảnh ấn tượng nhất trong tâm trí em: giàn phơi bánh tráng trước khi cắt phở.
    Mình ạ để làm được những sợi phở ngon như mình nhìn thấy, thì không phải tự nhiên có cái khuôn để làm ra sợi phở ấy đâu, mà đầu tiên là xay bột rồi tráng thành bánh tráng, công nghệ xay bột nước quá quen thuộc, còn tráng bánh tráng thì y như tráng bánh ướt vậy. Tráng xong để lên phên tre rồi mang ra giàn phơi nắng.
    Dưới ánh nắng rực rỡ những chiếc bánh tráng cứ thế đỏ rực.
    Và đẹp nhất là khi mình ngồi quan sát dàn phơi ấy, ta cứ thấy mép bánh cong từ từ, cong từ từ, nhẹ nhàng mà duyên cực. Nhìn các em ấy chuyển động từ từ mà như khiêu vũ trong nắng vậy.
    Chắc cho người nông dân ngồi cả buổi sáng để nhìn nếp chuyển động ấy người nông dân vẫn thấy không đủ. Nhìn cái bánh thứ nhất cong dần rồi nhìn cái thứ 2, thứ 3…. đến cái thứ 10, sau đó bất ngờ quay lại nhìn cái thứ nhất thì em ấy đã mang một hình dáng rất khác. Đầy thú vị.

    Để làm được sợi phở lứt rất kì công, mà ông bà ta vẫn thường có câu: của một đồng công một nén, vậy nên mình hãy thật yêu em ấy nhé, hãy quý trọng thực phẩm mình nhé.

    GIÁ TRỊ THẬT

    Cuối tuần rồi “con gà công nghiệp” nhà XanhShop được dắt đi thăm xưởng làm phở lứt. Đứng nhìn cụ làm phở cả buổi sáng con bé thốt lên: chao ôi mất bây nhiêu công, bấy nhiêu sự tỉ mẩn mà gói phở mình bán chỉ có 55,000đ thôi kìa. Nếu là em làm em sẽ không bao giờ bán giá đó, so với công sức, tâm sức cụ bỏ ra thì cái giá này quá sức vô lý.

    Em cũng từng nhớ, có một chị gái sau khi tự trồng đậu xanh đậu đen, tự tay gieo hạt, chăm sóc rồi phơi phong, sàng sảy, mới ra được những hạt đậu đẹp đẽ sạch tinh, rồi chị bảo: mua của tụi bay thấy gói đậu có 1kg mà tới 100 ngàn, nhưng tự làm rồi mới thấy có trả giá bao nhiêu chị cũng không bán đậu chị tự làm, chị để nhà ăn hết.

    Có thể cả nhà thấy em nói quá, quan trọng hoá những sản phẩm mình đang bán, hay nông sản. Nhưng mình sẽ vĩnh viễn không bao giờ hiểu được giá trị thật của mỗi một sản phẩm nếu mình không tự làm ra nó, hay được nhìn thấy nó làm ra sao với đôi mắt khiêm nhường, mình sẽ vĩnh viễn nghĩ giá trị của mỗi thứ thật sự được định bằng tiền, và hai thứ có mức tiền bằng nhau thì nó ngang bằng về giá trị.

    Em đã từng hỏi mẹ rằng: tại sao một buồng chuối 1 năm mới có thu, một kí lô đậu phộng mất gần 4 tháng chăm sóc…. mà lại bán mọi thứ rẻ thế. Bà ấy đã trả lời như một chuyên gia kinh tế rằng: ngoài chuối mẹ bán thì nhà mình ăn chuối mệt nghỉ, ngoài đậu phộng mẹ bán thì nhà mình ăn đậu phộng mệt nghỉ. Những người nông dân như mẹ thời gian lao động kiếm tiền cũng là thời gian tự tạo nên thực phẩm để sống. Là một người nông nhân ngoài tiền mặt tạo được, mẹ còn có rất nhiều giá trị khác nữa để ổn định cuộc sống. Chi phí cuộc sống của các con được tính bằng tiền mặt, còn với mẹ nó có thể là chút tiền mặt, chút khoai đậu, chút heo gà, không khí để thở, chim hót rất hay, những ngày mưa nằm dài ở nhà …. Nhưng bên cạnh đó giá nông sản mẹ bán ra được ai đó định giá ngoài chợ, chứ mẹ có định giá được đâu, mà có biết định giá đâu, cứ thấy bán được là vui rồi, ở quê có phải tiêu đến tiền lắm đâu.

    Và em một đứa học kinh tế, đi làm kinh tế ở thành phố rất to sẽ nói rằng: thời gian của mẹ, của nông dân sẽ là để tự mình tạo ra mọi vật chất cần cho sự sống ngoài tiền. Còn thời gian của đại đa số các ngành nghề hiện đại khác là để tạo ra nhiều thứ nhưng không liên quan lắm đến việc duy trì sự sống và quan trọng là đích đến luôn là tiền, rồi dùng tiền ấy để tìm mua mọi vật chất cần cho sự sống.

    Rồi bỗng nhiên một hôm đọc đến trang cuối của quyển sách Sống không cần tiền, có đoạn rằng: Tôi nhận ra những tập đoàn lớn đưa ra được những giá hàng hoá thấp, nhờ bóc lột nhân công và hưởng lợi từ hình thái Kinh tế bậc thang. Cuối cùng, họ sẽ lột sạch từng nguồn tài nguyên thiên nhiên của trái đất này chăng ? Giá cả mà họ đưa ra có bao gồm chi phí phá huỷ mọi thứ mà chúng ta được thiên nhiên trao tặng không ? Nếu tính luôn cả số chi phí ấy, giá sản phẩm của họ làm ra sẽ là bao nhiêu ?

    Chúng ta đang sống trong nhiều luồng tư tưởng, nhiều hệ giá trị, nhiều niềm tin khá khác nhau. Và chẳng có ai đúng cũng chẳng có ai sai. Nên việc cố gắng đưa giá trị của mọi thứ về một đơn vị đơn giản là tiền, để so sánh, nó rất khiên cưỡng. Giá trị thật của mọi thứ không bao giờ và không nên được định giá.

    Và “con gà công nghiệp” bé nhỏ ơi, nếu bây giờ em chạy đến và nói với cụ bà bánh phở rằng: bà ơi bánh phở này bà làm quá sức kì công không thể bán rẻ như vậy được. Bà sẽ nói em: bà làm bánh phở bán vì:
    1. Bà già rồi nhưng còn có thể lao động bà rất vui.
    2. Món bánh phở này có nhiều người thích và cần lắm, mọi người cũng không có nhiều tiền nên mình cứ làm đúng tiền vốn bỏ ra thôi, cái công của bà thì bà muốn cho đi, càng nhiều người được ăn càng tốt. (câu này là em hỏi nhỏ và bà luôn trả lời: mình phải tích đức con ơi, nhiều người còn khổ lắm)
    3. Bà tráng bánh phở vậy chứ lời lắm, nhà có đủ bánh phở ăn quanh năm, còn cho hàng xóm làng giếng cho khắp nơi luôn ấy. Ai đến thăm bà cũng có món để cho, luôn sẵn để cho. Bà không lỗ không thiệt.

    Hãy thay đổi góc nhìn, ta sẽ hiểu được nhiều giá trị.

    Giá trị thật

    CỤC ĐƯỜNG VÀ TÚI GIẤY

    CỤC ĐƯỜNG VÀ TÚI GIẤY

    CBAC thân mến, từ lô đường thô dạng thẻ, XanhShopchính thức tự đóng gói đường thô vào túi giấy, bán đến đâu đóng đến đó. Bởi cảm thấy đường mía thô không nhất thiết phải đựng vào túi nilon, chúng không dễ hư hỏng nếu tiếp xúc với không khí, chúng cũng không cần ta quá nâng niu. Cục đường ấy có thể “lăn lóc” được.

    Và để có thể đóng đường thô vào túi giấy, tụi em đã đối mặt với những khó khăn gì:

    1. Bảo quản đường: mình cũng biết là mỗi năm tụi em chỉ nấu đường được 1 lần, rồi trữ lại bán nguyên năm, nên nếu để đường vào từng túi nilon nhỏ thì lưu kho rất dễ, không phải lo đường ướt do tiếp xúc với không khí, không phải lo kiến bu gián đậu.

    2. Công đóng gói. Cái công để đóng đường vào túi giấy có khi nhiều gấp 2 lần so với đóng vào túi nilon đấy ạ, bọc đường vào giấy poluya hoặc lá chuối sau đó mới cho vào túi giấy kraft, rồi gấp mép rồi dán nhãn.

    3. Rủi ro khi chuyên chở tới nhà các anh chị: nếu để đường vào túi nilon thì khi đi giao hàng, chú để cục đường ở đâu cũng được, để lẫn đường vào rau củ thế nào cũng được. Nhưng nay phải cẩn thận hơn, nhận túi hàng rồi mới xếp đường vào túi để tránh dính nước chừng nào hay chừng ấy.

    Để đựng đường vào túi giấy với Xanhshop là rất nhiều rủi ro và công sức. Và cả nhà cũng sẽ có những khó khăn nhất định khi bảo quản đường tại nhà:

    1. Về nhà, mình tháo đường ra khỏi túi giấy, cho đường vào túi, hũ hộp kín. Hoặc nếu mình thấy ở nhà có rất nhiều bao nilon dư, vì em biết có nhiều chị thường không vứt đi mà giặt sạch rồi cất. Mình cũng có thể tận dụng bao nilon này để trữ đường nhé.
    2. Bảo quản ở nhiệt độ thường: trong quá trình bảo quản, mình thấy cục đường bị ướt, bị mềm ra, thì không sao hết, đỡ mất công phải bào nhỏ, cứ lấy muỗng xắn khi cần sử dụng.
      Còn mình muốn dùng đường khô ráo, chỉ việc cho cục đường ấy vào tủ mát, đường ướt sau độ 1h trong tủ lạnh sẽ khô lại ngay.Để ở nhiệt độ thường sẽ có một nguy cơ đó là kiến tấn công đường: ta nên chọn hộp đựng có nắp thật kín mình nhé. Hoặc nếu nắp ấy không kín, mình lót miếng vải ở miệng bình, rồi cứ thế xoay thật chặt.
      Và nếu đã như vậy kiến vẫn tấn công, hãy dùng cách của các cụ ngày xưa, lấy cái tô lớn, cho nước vào rồi để hũ đường vào tô, khi nào nước cạn nhớ châm nước vào, không con kiến nào biết bơi mình ạ. :D3. Bảo quản ở ngăn mát từ lạnh: nếu mình có cái tủ lạnh lớn, tất cả đường trữ ăn nguyên năm ta cho vào đấy, khỏi lo gì nữa hết. Nhưng bảo quản tủ mát đường sẽ cứng vô cùng, khó xắn nhỏ để dùng. Khi ấy mình chỉ cần lấy cục đường muốn dùng ra, để vào tô lớn qua 1 đêm sáng mai cục đường mềm ngay, làm gì cũng được.
      4. Và nay đã là cục đường thẻ nhỏ, nên mình sẽ không nhọc công bào đường nữa đâu, nên mình chịu cực một xíu khi bảo quản đường nhé.

    Để nói không được với túi nilon, mỗi năm Xanhshop cố gắng giảm thiểu dần lượng nilon bao gói hàng hoá, và cố gắng động viên các mình cùng Xanhshop chịu cực một chút, bớt tiện một chút khi đi chợ.
    Chúng ta đều có giải pháp với mọi thứ nếu chúng ta thật sự muốn.
    Các anh chị lần này hãy chịu cực với đường thô cùng em nha.

     

    Nói không với túi nilon

    CHUYỆN CỤC ĐƯỜNG BÁT

    chuyện cục đường bát

    Hẳn là mình vẫn còn nhớ câu chuyện em kể về cục đường bát xứ Quảng, về việc tại sao cục đường nơi đây hình bát:

    Người xứ Quảng dùng khuôn là chiếc bát lớn để đổ đường, chiếc bát này ngày xưa là có sẵn rồi vô tình thành khuôn đường bao đời. Trọng lượng đường thành phẩm sẽ khác nhau đôi chút. Nhưng người xứ Quảng họ lại không quan tâm. Họ bán đường theo tán, theo cục như đổ ra khuôn vậy luôn. Người bán lẫn người mua đều xởi lởi không màng rằng mình thiệt đi một vài gram, hay cố gắng lấy cho mình tán lớn hơn. Cứ chạy ra mua cục đường, người bán đưa sao lấy vậy, phóng khoáng vậy đấy. Đơn vị bán là bát không phải ki lô gam.
    Xanhshop đã rất muốn giữ lại cái khuôn đường bát ấy, vì nó là cả một nét văn hoá rất đẹp, rất nhân văn. Chắc chắn cái cục đường ấy đã là tuổi thơ của nhiều thế hệ.

    Tuy nhiên, hiện tại lò đường vấp phải một số khó khăn sau:

    1. Để làm đường bát thì đòi hỏi người đứng nấu đường phải là đàn ông. Vì chỉ có đàn ông mới đủ sức khuấy chảo đường rất to, cầm được cái ca múc đường rất lớn đổ vào khuôn (đây là vấn đề kĩ thuật nấu đường nên rất khó giải thích cặn kẽ). Và như vậy quá lệ thuộc vào “nam lao động”. Trong khi, khắp làng xã xứ Quảng chỉ còn lại người già và phụ nữ là nhiều, đàn ông thanh niên đã bỏ quê ra phố hết rồi. Và vì thế, để duy trì lò đường cực rủi ro. Có nhiều hôm đúng mùa chú nấu đường ốm là coi như xong mùa mía mà không thu được chút đường nào.

    2. Việc làm đường bát lớn khiến cho việc trữ hàng vất vả quá, tốn rất nhiều diện tích. Vì cục đường tròn méo tùm lum nên khó xếp ngay ngắn. Ngày xưa đổ đường ra là bán hết, còn bây giờ đường bát ít người dùng và cũng muốn trữ lại bán từ từ cho cô bác nên việc trữ đường bát quá nhều bất cập.

    Đó là hai lý do quan trọng để Xanhshop không thể giữ được đường bát. Nhưng quan trọng nhất vẫn là lao động, nếu cố chấp giữ cục đường bát ấy có thể Xanhshop không có đường mía thô để bán, bởi người có đủ sức vóc và tay nghề nấu đường đang mất dần. Xưởng buộc phải đào tạo “nữ lao động” để cáng đáng lò đường. Và thế là cục đường thẻ nhỏ ra đời, cho vừa sức với phụ nữ.

    Dẫu biết rằng, qua nhiều thế hệ, nhiều hoàn cảnh xã hội khác nhau, sẽ có những văn hoá dần mất đi và được thay thế bằng cái mới phù hợp hơn, nhưng thật sự Xanhshop rất buồn khi mình không giữ được cục đường bát.

    CHUYỆN CỦA CHIẾC MÁY NGHIỀN

    Hôm nay XanhShop sẽ kể mình nghe hành trình của chiếc máy nghiền trong xưởng làm bột ngũ cốc nhé, nó là cả một hành trình rất dài:

    Cô gái muốn làm xưởng xay bột ngũ cốc, nên sau khi xây xưởng xong, vấn đề quan trọng đầu tiên là phải có một chiếc máy nghiền thật xịn. Cô lịch kịch đi hỏi khắp các bạn bè để tìm được những người trong ngành nghiền bột, và cuối cùng tìm ra nơi bán máy có tiếng tăm uy tín nhất tỉnh.

    Nhưng cái máy ấy xay 1 lần không thể nào mịn được, mà phải xay tới 2-3 lần, rất mất công, rất tốn thời gian. Mà lúc này hạt bột vẫn không mịn như ý cô muốn.

    Thế là cô cùng chú bán máy lại đè cái máy ra chỉnh tới chỉnh lui chỉnh xuôi chỉnh ngược, để nâng cấp khả năng nghiền mịn của máy,
    Rồi tạm chấp nhận với chất lượng sau khi đã mày mò nhiều ngày.
    Một lần về quê xa, cô thấy chiếc máy xay bột trẻ em ở đây chỉ cần xay 1 lần mà bột mịn gấp nhiều lần bột ở xưởng của mình. Thế là cô bắt người nhà chở đi đến tận tiệm cơ khí bán máy để hỏi các thông số, quy cách của chiếc máy, và tất nhiên là giá cả nữa 😉

    Về đến xưởng cô bắt đầu lên mạng tìm kiếm chiếc máy tương tự nhưng được cấu tạo từ vật liệu khác sắt, bởi máy ở quê làm bằng sắt nên không đảm bảo vệ sinh. Cuối cùng cô đã tìm được, đặt hàng cho về xưởng ngay, tất nhiên bấm bụng số tiền kha khá ra đi 🙂

    Nhưng vừa về đến xưởng lại gặp ngay vấn đề: chiếc máy không thể chạy nổi vì điện quá yếu, lưới điện nhà cô không thể nào chạy nổi chiếc máy này, mà muốn tăng nguồn điện lên thì phải mất thời gian và chi phí kha khá.

    Thế là cô cùng chú sửa máy quen thuộc của mình phải chỉnh lại cấu tạo của máy để phù hợp với lưới điện. Thế rồi hàng trăm vấn đề mới phát sinh với cái máy mới. Nói chung để xài được công dụng nghiền bột mịn, cô gái đã phải ba đầu sáu tay để khiến chiếc máy ấy phù hợp với điều kiện và hoàn cảnh nơi xưởng của mình.

    Bây giờ chiếc máy đã nghiền bột siêu mịn. Tuy nhiên chưa phải là mịn nhất, nên cô ta vẫn đang tìm cách cho bột mịn hơn nữa, bột càng mịn thì khi pha ngũ cốc càng ngon càng ngọt mà. Và cô ấy bảo rằng: làm nghề gì là phải biết và hiểu rõ không chỉ nghề mà còn mọi yếu tố liên quan đến nghề, chị sắp trở thành thợ sửa máy nghiền luôn rồi, giờ tháo lắp và chữa các bệnh vặt vô tư rồi. Phải biết sửa máy chứ không đang nghiền máy hư biết kêu ai, hay chờ người tới sửa thì lỡ hết việc.

    Đấy là chuyện của chiếc máy nghiền nhà chúng tôi. 😀

    CHUYỆN CỦA CÔ GÁI TRÀ

    Hôm nay XanhShop sẽ giới thiệu đến cả nhà một sản phẩm mới liên quan đến cây chè: đấy là món trà bancha, trà bancha là lá chè khô với đôi chút cọng nhỏ nữa. Trà này tất nhiên để uống như chè xanh hoặc bất kì loại trà nào.
    Và trà này là lá chè nguyên bản lớn, chứ không phải dạng chè trà móc câu bé tí mình hay thấy ông bà, ba mẹ pha đâu ạ.

    Và bây giờ em kể mình nghe cậu chuyện của cô gái đã làm nên những lá trà khô ấy nhé:

    Sinh ra ở cái nôi của trà, mảnh đất Đại Từ vốn nổi tiếng với đặc sản trà mạn Thái Nguyên, gia đình Dương Anh cũng không ngoại lệ. Tuổi thơ của Dương Anh gắn liền với cây trà như bạn đã nói: “Cuộc sống của anh chị em chúng tôi luôn trong một không gian đẫm mùi hương của cây trà, chúng tôi lớn lên nhờ những gốc trà và sự lam lũ của bố mẹ…”

    Thế nhưng, điều mà Dương Anh tận mắt chứng kiến là, để đạt được năng suất cao, sản phẩm đẹp mắt thì những người nông dân phải đối mặt với rất nhiều hoá chất… Đã nhiều lần, bạn tự hỏi: “Có cách nào khác để thay đổi thói quen canh tác mà chè vẫn lên tốt, cho thu hoạch đều, sản phẩm sạch và an toàn cho người sử dụng và đặc biệt là để bố mẹ đỡ vất vả không?”.

    Xuất phát từ những trăn trở ấy, Dương Anh đã quyết định trình bày nguyện vọng của mình với bố mẹ. Không dễ dàng gì để thuyết phục người lớn, nhất là những người có thâm niên với nghề trà như bố mẹ cô. Sau một thời gian kiên trì năn nỉ, phân tích và cuối cùng, bố mẹ đã đồng ý cho Dương Anh làm thử với điều kiện: “Trong vòng 5 năm, nếu không thu được kết quả, cô phải trả lại vườn trà cùng toàn bộ số tiền mà gia đình đáng lý sẽ thu được theo cách canh tác truyền thống”.

    Dương Anh tiếp quản đồi chè 3.000m2 với những gốc trà cũ xơ xác, táp lá và đầy sâu bệnh trên nền đất cứng. Đối mặt với thời tiếc khắc nghiệt, sâu bệnh,… và sự bàn tán ra vào của hàng xóm cũng như lắm lúc bị phản đối quyết liệt bởi bố mình, Dương Anh đã kiên trì, nhất quyết nói không với hóa chất, vườn trà cuối cùng cũng không nỡ phụ công sức của cô gái. Những gốc trà bắt đầu khỏe mạnh trở lại, vươn những chồi non mập mạp, lá xanh biếc mơn mởn. Bố mẹ bắt đầu tin vào cách làm mới của Dương Anh, những người hàng xóm lân la hỏi cô bí quyết…

    Hiện tại Dương Anh, sau hơn 3 năm kiên trì với con đường trà sạch, trà Mộc Thanh của Dương Anh đã dần được nhiều người biết đến cũng như báo chí, các phương tiện truyền thông chú ý viết bài, phóng sự về bạn và sản phẩm của bạn cũng đã được một số cửa hàng nông sản sạch ở Hà Nội.

    Tuy nhiên hiện tại sản lựơng bán của cô gái chưa đủ ổn định, để cô an tâm làm người trồng trà. Chính vì lẽ đó XanhShop đồng ý bán sản phẩm này dù ở tận ngoài Bắc xa xôi. XanhShop mong rằng, mình có thể góp chút công chút sức để cô bác anh chị biết được thế nào là trà ngon, nghề làm trà vất vả ra sao, để lựa chọn tiêu dùng thật đúng đắn, và từ đó sẽ có nhiều cửa hàng ở Hà Nội nhập hết sản lượng trà, để cô gái ấy yên tâm làm phận nông dân mình yêu thích.

    PS: Bài viết trên không phải của XanhShop, đấy là bài của nhà báo yêu quý chị Dương Anh viết ạ.

    CHUYỆN CỦA CÔ GÁI TRÀ

    ĐẠI HỌC CHÂN ĐẤT

    Phần 1: Con Muốn Sống Và Làm Việc ở Làng Quê. Link facebook  https://goo.gl/TvvQ7V

    Phần 2: Tiến Sĩ hay Kĩ Sư Không Có Tư Cách Đến Đây. Link facebook  https://goo.gl/cMnePG

    Phần 3: Giáo Viên Là Học Viên Và Học Viên Chính Là Giáo Viên. Link facebook  https://goo.gl/6dYSbe

    Phần 4: Các Kiến Trúc Sư Chân Đất. Link facebook  https://goo.gl/NRbZqR

    Phần 5: Năng Lượng Mặt Trời Và Nước Mưa. Link facebook  https://goo.gl/GmzVpv

    Phần 6: Lớp Học Ban Đêm. Link facebook  https://goo.gl/XAuc6w

    Phần 7: Tôi Là Thủ Tướng Chính Phủ. Link facebook  https://goo.gl/J4FM5h

    Phần 8: Các Cụ Bà. Link facebook  https://goo.gl/bhlFYi

    Phần 9: Các Cụ Bà Kĩ Sư. Link facebook  https://goo.gl/M4XjZo

    Phần 10: 150 Cụ Bà Kĩ Sư. Link facebook  https://goo.gl/ZlWw04

    Phần 11 : Trở Về Như Một Con Hổ. Link facebook  https://goo.gl/15d5ol

    Phần 1: Con Muốn Sống Và Làm Việc ở Làng Quê

    Bạn đã bao giờ nghe đến Trường Đại Học Chân Đất chưa?

    Trường được sáng lập bởi ông Roy Bunker, người đã được hưởng “nền giáo dục hợm hĩnh, đắt đỏ dành riêng cho người giàu” ở Ấn Độ. Tất cả đều được bày sẵn để ông trở thành nhà ngoại giao, giáo viên, bác sĩ. Ông từng là nhà vô địch bóng quần quốc gia của Ấn Độ trong 3 năm.

    Đại Học Chân Đất 1

    Năm 1965, lần đầu tiên trong đời, ông đã chứng kiến cái đói, cái chết, những người chết đói trong nạn đói Bihar ở miền Đông Bắc Ấn Độ. Và điều đó đã thay đổi cuộc đời ông.

    Ông trở về nhà, nói với mẹ

    – Con muốn sống và làm việc ở làng quê.

    – Gì chứ? Cả thế giới đã bày ra trước mắt con, những công việc tốt nhất đang chờ con mà con lại muốn ra đi và làm việc tại một ngôi làng à? Ý mẹ là, có chuyện gì với con vậy?

    – Không, con đã được giáo dục tốt, và nó khiến con băn khoăn. Và con muốn đáp lại theo cách của con.

    – Con muốn làm gì ở cái làng đó? Không công việc, không tiền bạc, không an toàn, không tương lai.

    – Con muốn sống và đào giếng trong 5 năm.

    – Đào giếng trong 5 năm ư? Con đi học ở trường đắt nhất Ấn Độ, và giờ con muốn đào giếng trong 5 năm ư?

    Bà lăn ra bất tỉnh rồi không nói chuyện với ông trong một thời gian dài, vì nghĩ rằng ông đã làm xấu mặt gia đình.

    Từ đó tới nay, đã 50 năm ông dành cuộc đời mình, tình yêu của mình cho những người nghèo sống dưới 1 đôla 1 ngày.

    Ông nói rằng “Đừng tìm những lời giải ở bên ngoài. Hãy tìm lời giải ở bên trong bạn. Và hãy lắng nghe những người có những giải pháp trước mặt bạn. Họ ở khắp nơi trên thế giới. Đừng lo lắng. Đừng nghe lời Ngân hàng Thế giới, hãy nghe lời những người thực làm. Họ có tất cả những giải pháp trên thế giới.”

    Nguồn TEDx

    (Còn tiếp)

    Phần 2: Tiến Sĩ hay Kĩ Sư Không Có Tư Cách Đến Đây

    Trong quá trình làm việc với người nghèo, ông phát hiện ra những kiến thức và kĩ năng lạ thường mà những người nghèo có.  Những kiến thức và kĩ năng chưa từng được đưa vào trường học chính thống, chưa bao giờ được gọi tên, được tôn trọng , hay vận dụng trong quy mô lớn.

    Vậy là ông đã nghĩ đến chuyện xây dựng trường Chân Đất – trường dành riêng cho người nghèo. Tư duy của người nghèo là quan trọng và sẽ được phản ánh trong trường này.

    Lần đầu tiên, khi ông về làng (nơi định xây trường), người ta hỏi ôngĐại Học Chân Đất 2

    – Cậu trốn cảnh sát à?

    – Không

    – Cậu thi rớt à?

    – Không

    – Cậu không kiếm được việc công chức à?

    – Không.

    – Vậy cậu làm gì ở đây? Tại sao cậu lại ở đây? Hệ thống giáo dục ở Ấn Độ hướng cậu tìm đến Pari, New Delhi và Zurich mà; cậu đang làm cái gì ở cái làng này? Có chuyện gì mà cậu chưa nói cho chúng tôi không?

    – Không, tôi thật sự muốn xây trường chỉ dành cho những người nghèo. Tư duy của người nghèo rất quan trọng cần được phản ánh ở trường học.

    – Làm gì thì làm đi cho chúng tôi xem nào. Nói mà không làm thì cũng vô ích.

    Với lại cậu làm ơn đừng đưa những ai có bằng cấp, trình độ vào trường của cậu nhé!

    Thật là lời khuyên chí lí !

    Vì vậy, nó là trường đại học duy nhất ở Ấn Độ, nơi mà nếu bạn có bằng tiến sĩ hay bằng giáo sư, bạn sẽ không có tư cách đến đây.

    Bạn phải là người bị cho về vườn, bỏ việc hay bỏ học nửa chừng nếu muốn đến trường này.

    Bạn phải lao động tay chân. Bạn phải có phẩm chất lao động tốt.

    Bạn phải thể hiện rằng bạn có những kĩ năng có thể đóng góp cho cộng đồng và cung cấp dịch vụ cho cộng đồng.

    Nguồn TEDx

    (Còn tiếp)

    Phần 3: Giáo Viên Là Học Viên Và Học Viên Chính Là Giáo Viên

    Ở Đại Học Chân Đất, chúng tôi đã định nghĩa lại từ Chuyên Gia

    Chuyên gia là ai ?Đại Học Chân Đất 3

    Một chuyên gia là người biết kết hợp năng lực, sự tự tin và niềm tin với nhau.

    Một thợ dò mạch nước là một chuyên gia.

    Một bà đỡ truyền thống là một chuyên gia.

    Một người thợ làm gốm là một chuyên gia.

    Bạn có thể thấy những chuyên gia này ở bất kỳ ngôi làng xa xôi nào khắp thế giới.

    Chúng tôi nghĩ những người này nên được giới thiệu trong giáo dục chính thống để cho người ta thấy những kiến thức và kĩ năng mà họ có được là rất có tính phổ quát (universal). Nó cần được sử dụng, cần được vận dụng, cần được thể hiện chothế giới ngoài kia biết rằng những kiến thức và kĩ năng này thậm chí còn rất phù hợp với thời nay.

    Trường hoạt động theo phong cách sống và làm việc của Mahatma Gandhi. Bạn ăn trên sàn nhà, ngủ trên sàn, làm việc trên sàn. Không có giao ước, không có hợp đồng. Bạn có thể ở lại 20 năm, rồi ra đi ngày hôm sau. Nhưng không ai kiếm được hơn 100 đôla một tháng. Nếu bạn đến vì tiền thì đừng đến trường Chân Đất.

    Nếu bạn đến để làm việc và để thử thách thì bạn sẽ đến trường Chân Đất.

    Bất kể là bạn có ý tưởng gì, hãy đến đây và trải nghiệm.

    Nếu như bạn thất bại cũng không có vấn đề gì. Dù bạn tơi tả, bạn đau khổ, bạn vẫn có thể làm lại.

    Đó là ngôi trường duy nhất giáo viên là học viên và học viên chính là giáo viên. Đó còn là ngôi trường duy nhất không cấp giấy chứng nhận.

    Bạn chỉ được công nhận bằng chính cộng đồng mà bạn đang phục vụ.

    Bạn không cần một tờ giấy để treo lên tường để nói lên rằng bạn là một kĩ sư.

    Nguồn TEDx

    (Còn tiếp)

    Phần 4: Các Kiến Trúc Sư Chân Đất

    Trường Đại Học Chân Đất đầu tiên được xây vào năm 1986. Do 12 kiến trúc sư (KTS) Chân Đất, những người không biết đọc, không biết viết xây dựng với giá thành 1.50 đôla trên một bộ vuông. 150 người đã sống và làm việc tại đó. Họ đã đoạt giải Aga Khan về kiến trúc năm 2002.

    Nhưng sau đó, người trao giải nghi ngờ rằng đã có một KTS  khác đằng sau nữa. Đúng, có KTS đã vẽ bản thiết kế nhưng những KTS Chân Đất mới thực sự là người xây nên ngôi trường đó. Trường Chân Đất đã trả lại giải thưởng 50,000 đôla vì cho rằng đơn vị trao giải đã bôi nhọ những KTS Chân Đất ở Tilonia.

    Tôi đã hỏi một chuyên gia có uy thế và bằng cấp rằng “Ngài có thể xây cái gì nơi này?”

    Ông ta nhìn khu đất một lúc rồi nói “Quên nó đi. Vô phương. Thậm chí còn không đáng. Không có nước, đất thì sỏi đá”.

    Rồi tôi đi hỏi một ông lão trong làng “Tôi nên làm gì để phát triển ở vùng đất này?”

    Ông ta nhìn tôi, im lặng, rồi nói “Cậu xây dựng cái này, xây dựng cái này, đặt cái này vào và nó sẽ hoạt động.” Đây là những gì được trông thấy hôm nay.

    Khi trèo lên mái nhà, tất cả những người phụ nữ nói “Đàn ông tránh hết đi vì chúng tôi không muốn chia sẻ kỹ thuật này cho đàn ông. Cái này sẽ chống thấm cho mái nhà.”

    Nó gồm đường thô, và một vài thứ gì đó mà tôi không biết. Nhưng thực sự nó chống thấm tốt. Từ năm 1986 đến giờ vẫn không dột. Cái kỹ thuật đó, những người phụ nữ đã không chia sẻ cho đàn ông.

    Phần 5: Năng Lượng Mặt Trời Và Nước Mưa

    Đại Học Chân Đất là ngôi trường duy nhất hoạt động hoàn toàn bằng năng lượng mặt trời. Những tấm bảng 45KW nằm trên mái nhà. Và mọi thứ sẽ hoạt động không cần có mặt trời trong 25 năm tới. Nếu mặt trời còn chiếu sáng, thì chúng tôi sẽ không có vấn đề gì với năng lượng cả. Nhưng cái hay là nó được lắp bởi một vị linh mục, vị linh mục theo đạo Hindu, người chỉ làm việc 8 năm cho trường tiểu học, chưa hề đến trường, chưa hề đến trường đại học. Ông biết nhiều về năng lượng mặt trời hơn bất kỳ ai mà tôi biết trên thế giới, cam đoan là như vậy.

    Nếu bạn đến trường Chân Đất, thức ăn đều được nấu nhờ năng lượng mặt trời. 60 phần ăn, 2 lần mỗi ngày.  Những người tạo ra bếp nhật năng tinh vi – có dạng hình pa-ra-bôn lại là những người phụ nữ mù chữ.

    Chúng tôi có một nha sĩ, bà ấy là một bà ngoại nha sĩ mù chữ. Bà ấy đã chăm sóc răng của 7000 trẻ em.

    Vào năm 1986 chả có kỹ sư, kiến trúc sư nào nghĩ đến chuyện này, nhưng chúng tôi đã trữ nước mưa. Toàn bộ mái nhà đều được nối với lòng đất đến một bể chứa nước 400,000 lit, thế là không có giọt nước nào bị lãng phí. Nếu có 4 năm hạn hán, chúng tôi vẫn sẽ có nước sử dụng.

    Nguồn TED

    (Còn tiếp)

    Phần 6: Lớp Học Ban Đêm

    60% trẻ em không đến trường là vì chúng phải chăm sóc súc vật như cừu, dê, những việc vặt trong nhà. Vì thế chúng tôi đã mở lớp học ban đêm cho chúng. Hơn 75,000 trẻ em đi học ban đêm ở Tilonia.

    Vì quyền lợi của trẻ em, không phải vì quyền lợi của giáo viên.

    Nơi có tỉ lệ người mù chữ cao, chúng tôi đã sử dụng nghệ thuật múa rối. Những con rối là cách chúng tôi giao tiếp. Bạn có Jaokim Chacha, người đã 300 tuổi. Ông ta là một nhà phân tích tâm lý học. Là giáo viên của tôi. Là bác sĩ của tôi. Là luật sư của tôi. Là nhà quyên góp của tôi. Ông ấy quyên góp tiền, giải quyết những cuộc tranh luận của tôi. Ông ấy đã giải quyết những vấn đề của tôi trong làng.Nếu có xung đột trong làng, nếu việc tham gia lớp học không thuận lợi và nếu có bất đồng giữa giáo viên và phụ huynh, những con rối này kêu gọi các giáo viên và phụ huynh ra trước dân làng và nói “Bắt tay đi. Không được bỏ học đâu đấy” Những con rối này được làm từ những báo cáo của Ngân hàng thế giới.

    Chúng tôi dạy những gì trong trường này?

    Nền dân chủ, quyền công dân, đo đạc đất đai, những gì nên làm khi bị cảnh sát bắt, những gì nên làm khi gia súc bị bệnh.

    Đó là những gì chúng tôi dạy ở lớp học ban đêm. Toàn bộ trường học được thắp sáng bằng năng lượng mặt trời.

    Phần 7: Tôi Là Thủ Tướng Chính Phủ

    Cứ 5 năm một lần, chúng tôi có một cuộc bầu cử.

    Những đứa trẻ từ 6 đến 14 tuổi đều tham gia vào việc chọn ra một thủ tướng chính phủ. Vị thủ tướng chính phủ này 12 tuổi. Cô bé chăn 20 con dê vào buổi sáng, nhưng làm thủ tướng chính phủ vào buổi tối. Cô bé có một nội các riêng, một bộ trưởng về giáo dục, một bộ trưởng về năng lượng, một bộ trưởng về sức khỏe. Họ kiểm tra và giám sát 150 trường học dành cho 7000 đứa trẻ.

    Cô bé đã nhận giải thưởng thiếu nhi thế giới cách đây 5 năm (năm 2011), và sau đó đi đến Thụy Điển.

    Lần đầu tiên trong đời ra khỏi làng. Chưa bao giờ thấy Thụy Điển. Không ngạc nhiên với tất cả những gì đang xảy ra.

    Nữ hoàng Thụy Điển hỏi tôi “Ông có thể hỏi sự tự tin của cô bé có từ đâu không? Cô bé chỉ mới 12 tuổi mà lại không kinh ngạc với bất cứ thứ gì.”

    Và cô bé, người đứng bên trái nữ hoàng, hướng về phía tôi rồi nhìn thẳng vào mắt nữ hoàng và nói, “Làm ơn nói với cô ấy tôi là thủ tướng chính phủ.”

    Nguồn TED

    (Còn tiếp)

    Phần 8: Các Cụ Bà

    Như vậy, cách tiếp cận phi tập trung (decentralized) và không rắc rối (demystified), chúng tôi đã rải khắp Ấn Độ từ Ladakn tới Bhutan những ngôi làng tích điện từ mặt trời nhờ những người đã được đào tạo.

    Chúng tôi đến Ladakh, nơi tuyết phủ, âm 40 độ C.

    Tôi hỏi một phụ nữ “Bà thấy có những ích lợi gì từ năng lượng mặt trời?”

    Bà ấy nghĩ một phút rồi nói “Đây là lần đầu tiên tôi thấy mặt chồng tôi vào mùa đông.”

    Một bài học chúng tôi đã học được ở Ấn Độ là đàn ông rất khó đào tạo. Đàn ông rất năng động, rất tham vọng, thích dịch chuyển nên họ đều muốn có giấy chứng nhận. Vì họ muốn rời khỏi làng và đến một thành phố, tìm một công việc. Vì thế, chúng tôi đào tạo Các Cụ Bà.

    Cách tốt nhất để kết nối với thế giới là gì?

    Ti vi? Không.

    Điện tín? Không.

    Điện thoại? Không.

    Mà là nói với 1 người phụ nữ.

    Phần 9: Các Cụ Bà Kĩ Sư

    Chúng tôi đến Afghanistan, chọn 3 người phụ nữ và nói “Chúng tôi muốn đưa bà đến Ấn Độ.”

    Người ta bảo “Không thể được. Họ thậm chí còn không đi ra khỏi phòng, vậy mà ông muốn đưa họ đến Ấn Độ.”

    Tôi trả lời, ” Vậy thì tôi sẽ nhượng bộ. Tôi sẽ đưa những ông chồng đi theo luôn.”

    Vậy là tôi đã đưa cả những ông chồng đi theo.

    Trong 6 tháng, chúng tôi đã làm thế nào để thay đổi những phụ nữ này?

    Không chọn ngôn ngữ viết. Không chọn ngôn ngữ nói. Mà là ngôn ngữ ký hiệu. Thế là sau 6 tháng, họ trở thành những kỹ sư năng lượng mặt trời.

    Những người phụ nữ này đã về làng và tích điện mặt trời cho làng, mở xưởng.

    Ngôi làng đầu tiên được tích điện mặt trời ở Afghanistan nhờ 3 người phụ nữ này.

    Một cụ bà đặc biệt, 55 tuổi đã giúp tôi tích điện mặt trời cho 200 ngôi nhà ở Afghanistan. Ba người phụ nữ này đã đào tạo cho 27 phụ nữ khác và tích điện mặt trời cho 100 ngôi làng ở Afghanistan.

    Chúng tôi đến Châu Phi.

    Tất cả phụ nữ từ 8 – 9 quốc gia ngồi ở một cái bàn trò chuyện với nhau. Không hiểu một lời nào vì họ đang nói những ngôn ngữ khác nhau.Tuy nhiên, ngôn ngữ hình thể thì rất tuyệt. Họ nói chuyện với nhau và trở thành những kỹ sư điện mặt trời.

    Nguồn TEDx

    (Còn tiếp)

    Phần 10: 150 Cụ Bà Kĩ Sư

    Tôi đến Sierra Leone.

    Vị bộ trưởng lái xe vào giữa đêm, băng qua ngôi làng này, quay trở lại, tiến vào làng, nói “Ủa, chuyện này là sao?” Họ nói “Hai cụ bà này…”

    “Cụ bà?” Vị bộ trưởng không thể tin những gì đang xảy ra. “Họ đã đi đâu?” “Đi Ấn Độ và trở về”.

    Sau đó ông ta đi thẳng đến dinh tổng thống hỏi “Ngài có biết có một ngôi làng được tích điện mặt trời ở Sierra Leone này không?”

    Tổng thống nói “Không”.

    Một nửa nội các đã đi thăm những cụ bà vào ngày hôm sau.

    Thế là ông ấy lệnh gọi tôi rồi hỏi “Ông có thể đào tạo cho tôi 150 cụ bà không?”

    Tôi trả lời “Tôi không thể, thưa tổng thống. Nhưng họ. Những bà cụ sẽ làm.”

    Do đó, ông ấy đã xây dựng Trường Chân Đất đầu tiên ở Sierre Leone. Và 150 cụ bà được đào tạo ở Sierre Leone.

    Phần 11 : Trở Về Như Một Con Hổ

    Ở Gambia, dân làng hội ý và nói

    “Hãy đưa 2 cụ bà này đi đi.”

    “Không, tôi muốn đưa cụ bà này đi.”

    “Tại sao? Bà ấy không biết gì về ngôn ngữ. Ông không biết bà ấy đâu”.

    “Tôi thích ngôn ngữ hình thể. Tôi thích cách bà ấy nói.”

    “Ông chồng khó tính, không thể được đâu.”

    Tôi gọi người chồng của bà ấy, ông ấy đến “Không thể được”.

    “Sao lại không?”

    “Người phụ nữ này trông mới đẹp làm sao!”

    Tôi nói “Đúng vậy, bà ấy thật xinh đẹp”.

    “Chuyện gì sẽ xảy ra nếu bà ấy bỏ đi với một gã Ấn Độ?”

    Đó là nỗi sợ lớn nhất của ông ta.

    Tôi nói “Bà ấy sẽ hạnh phúc. Bà ấy sẽ gọi cho ông qua di động.” Bà ấy ra đi như một cụ bà nhưng trở về như một con hổ. Bà ấy xuống khỏi máy bay và nói với toàn bộ đám đông như thể bà ấy là một cựu chiến binh vậy. Bà ấy điều khiển báo chí quốc gia, và bà ấy là một ngôi sao. Khi tôi trở lại sau 6 tháng. Tôi nói “Chồng bà đâu?” “À, đâu đó thôi. Không quan trọng.”  Một câu chuyện có hậu.

    Nguồn TEDx – Clip: http://goo.gl/gzLwPS

    Hết

    3 LẦN/NGÀY

    Hôm nay có người phụ nữ nói với tôi là bà thấy bị xúc phạm khi phải bỏ 2 đô-la để tham gia Chợ Nông Dân của chúng tôi.

    Tôi giải thích với bà rằng chợ của chúng tôi không được nhà nước hỗ trợ gì cả. Chúng tôi có khoảng 30 người bán tham gia chợ và chúng tôi thu phí 25 đô mỗi người. Tức là mỗi tuần chúng tôi chỉ kiếm được 750 đô từ người bán hàng. Trong khi chi phí để tổ chức được chợ nông dân hàng tuần như vậy là 2500 đô.

    Mọi xu kiếm được từ chợ này sẽ lại đầu tư vào trang trại để trả các chi phí. Chứ không thì ai cắt cỏ, ai phủ rơm, ai cho gia súc ăn, ai tỉa cây, ai chữa hàng rào, ai sửa máy cày. v.v.

    Rồi tôi hỏi bà có đi làm không? Công việc có trả lương hay không có lương?
    Bà rất tự hào nói rằng bà làm bác sĩ gây mê được 28 năm rồi và đương nhiên có lương chứ.
    Bà rằng bà có học hành và xứng đáng được trả tiền cho dịch vụ của mình, và rằng “đâu cần học hành gì để rải rơm, cắt cỏ, nên ông chả có lí do gì để đòi 2 đô-la”.

    Vấn đề chính là chỗ này đấy ‘nhận thức của mọi người về nghề nông’
    Tôi thường nghe chính các nông dân và chủ trang trại tự gọi họ là các nông dân ‘dốt nát’ và tôi thật sự không hiểu ý họ là gì vì tôi biết cần có đầu óc, hiểu lẽ thường (common sense) và tri thức để có thể làm nông thành công.

    Hôm nay thì tôi mới hiểu ra, họ hiểu là người ta thường coi nông dân là dốt nát. Bảo sao trong xã hội, nông dân càng ngày càng ít đi. Bởi công chúng thường không đánh giá đúng giá trị dịch vụ của họ và chẳng thèm quan tâm đến họ.

    Sự mỉa mai trong lời nói của người phụ nữ nó trên là ‘bà ta đã để cuộc đời mình trong tay những kẻ mà bà coi là ngu dốt hơn bà’.
    “Ông tôi từng nói rằng, cả đời ta cần đến bác sĩ, luật sư, cảnh sát, cha cố 1 lần; nhưng nông dân thì ngày nào cũng cần, 3 lần/ngày”

    Lược dịch từ đây http://on.fb.me/1IWyqML

    XÁCH GIỎ ĐI CHỢ CÙNG XANHSHOP

    Giảm thiểu rác thải là mục tiêu của Xanh từ những ngày đầu thành lập.
    Từng bước một, Xanh đã “xanh hóa” bao gói thực phẩm. Sử dụng túi giấy kraft, túi vải không dệt, lá chuối, lá dong để gói rau nhằm giảm thiểu gánh nặng cho môi trường.
    Tuy nhiên, mỗi sáng Xanh đã vẫn phải sử dụng những túi nilon lớn để đựng thực phẩm riêng cho từng gia đình, đựng giỏ rau để đi giao.
    Từ thứ ngày 29/7/2015, Xanh sẽ sử dụng Túi đi chợ (như trong hình) để giảm thiểu việc sử dụng túi nilon.

    túi túi xếp
    Có thể mang theo em ấy trong giỏ đi làm để khi cần có thể sử dụng ngay mà chả cần đến túi nilon. Túi này xếp gọn lại chỉ nặng 60gr, lớn hơn bao lì xì Tết 1 chút thôi.

    Read more

    CHẶT CÂY NÀO

    Thầy hỏi: “Nếu các trò lên núi chặt cây, vừa vặn trước mắt có hai gốc cây, một gốc cây to, một gốc cây nhỏ, các em sẽ chặt gốc nào?” Câu hỏi vừa ra, tất cả học sinh đều nói: “Tất nhiên là chặt gốc cây to rồi.”

    Thầy cười cười, nói: “Gốc cây to kia chỉ là một gốc bạch dương bình thường, mà gốc cây nhỏ kia lại là một cây thông, bây giờ các em sẽ chặt cây nào?”

    Chúng tôi nghĩ, cây thông tương đối trân quý, nên trả lời: “Tất nhiên sẽ chặt cây thông, bạch dương không được bao nhiêu tiền!”

    Thầy mang theo nụ cười không đổi nhìn chúng tôi, hỏi: “Nếu gốc cây dương là thẳng tắp, mà cây thông lại uốn éo xiêu vẹo, các em sẽ chặt cây nào?”

    Chúng tôi cảm thấy có chút nghi hoặc, liền nói: “Nếu là như vậy, hay là vẫn chặt cây dương. Cây thông cong queo ngoằn ngoèo, làm gì cũng không làm được!”

    Ánh mắt thầy lóe lên, chúng tôi đoán là thầy sẽ thêm điều kiện nữa, quả nhiên, thầy nói: “Cây dương tuy thẳng tắp, nhưng bởi đã lâu năm, nên phần giữa mục rỗng, lúc này, các em sẽ chặt gốc nào?”

    Tuy không hiểu nổi trong hồ lô của thầy bán thuốc gì, chúng tôi vẫn từ điều kiện của thầy mà suy nghĩ, nói: “Thế thì lại chặt cây thông, cây dương ở giữa đã mục rỗng, càng không thể dùng!”

    Sau đó thầy liền hỏi: “Thế nhưng dù cây thông ở giữa không mục rỗng, nhưng nó cong queo quá ghê gớm, bắt đầu chặt rất khó khăn, các em sẽ chặt gốc nào?”

    Chúng tôi dứt khoát không suy nghĩ kết luận của thầy là gì nữa, liền nói: “Vậy chặt cây dương. Đều không thể dùng như nhau, đương nhiên chọn cây dễ chặt!”

    Thầy không để chúng tôi thở, liền hỏi: “Thế nhưng trên cây dương có một tổ chim, mấy con chim non đang ở trong ổ, các em sẽ chặt gốc nào?” Cuối cùng, có người hỏi: “Thầy ơi! Rốt cuộc thầy muốn nói gì cho chúng em vậy? Hỏi những thứ đó làm gì vậy thầy?”

    Thầy thu hồi nụ cười, nói: “Các em vì sao không tự hỏi mình, rốt cuộc là chặt cây để làm gì? Tuy điều kiện của thầy thay đổi, nhưng yếu tố cuối cùng quyết định kết quả là động cơ ban đầu của các em. Nếu muốn lấy củi, các em liền chặt cây dương; muốn làm hàng mỹ nghệ, liền chặt cây thông. Các em tất nhiên sẽ không vô duyên vô cớ cầm theo búa lên núi chặt cây chứ?!”

    Một người, chỉ khi trong nội tâm đã có mục tiêu từ trước, thì lúc làm việc mới không bị đủ loại điều kiện và hiện tượng bên ngoài mê hoặc. Mục tiêu của bạn đã rõ ràng sao? Tư tưởng thông suốt, mới có thể kiên trì.

    phương hướng

    – Sưu Tầm –

    Nếu bạn biết ai là tác giả của câu chuyện này, vui lòng cho XanhShop biết để cập nhật thông tin về tác giả!

    Xin cảm ơn! 

    Mai Hằng – Khởi nghiệp với rau sạch

    “Tôi có thể sẽ không bao giờ kiếm được nhiều tiền như khi tôi đi làm cho các tập đoàn, các tổ chức, nhưng tôi hạnh phúc”. Trước đến giờ, có lẽ chưa có ai nói với khách hàng những câu như chúng tôi nói: Hãy coi XanhShop như vườn nhà mình, có gì ăn nấy, nông dân chỉ có thể làm tới như vậy. Rau sạch thì phải có sâu. Nhưng sâu thì chẳng bao giờ ăn hết được rau của người đâu. Cùng ELLE gặp gỡ chị Mai Hằng, chủ nhân của XanhShop.

    ellevn-mai-hang

    Read more

    CẦN NHỮNG NGƯỜI BÁN HÀNG KIÊN NHẪN VÀ CÓ TÂM HƠN

    Tuần rồi chân dài nhà Xanh lại đi “nằm vùng” và lại có những câu chuyện dài để kể cùng CBAC.

     

    Bến Tre ký sự

    Tuần rồi người nông dân đi công tác về vùng ven biển xã Thạnh Phong, huyện Thạnh Phú, Bến Tre.

    Xã nằm ngay ngưỡng cửa nơi con sông Cổ Chiên, 1 nhánh của sông Tiền, đổ ra biển, nên thủy hải sản ở đây khá phong phú: có nước mặn, nước lợ, có đánh bắt tự nhiên và có cả nuôi trồng.

    Tôi đã nghĩ, dân ở đây có lợi thế hơn những nơi khác, là có thể được ăn thủy hải sản lành sạch. Giữa chừng chuyến đi thôi, tôi đã nhận ra rằng điều đó chưa hẳn đúng. Bạn có thể ở ngay tại vùng đánh bắt thủy hải sản mà vẫn phải tiêu dùng thực phẩm có hóa chất.

    Tôi được một cô chuyên làm khô tôm niềm nở tiếp đón. Trên sân, đang phơi 1 mẻ tôm sông vừa hấp, trông rất tươi và ngon lành. Rồi cô vào nhà lấy 1 gói tôm thành phẩm cho tôi xem.

    Là một người con miền biển, khô tôm với tôi không phải là một món lạ. Với tất cả những chỉ tiêu cảm quan nắm bắt được, tôi đã nghĩ cả lô tôm đang phơi trên sân và gói tôm khô trước mặt là “hoàn toàn an tâm”. Quá chủ quan, tôi nhấm nháp thử 1, 2 con…

    Nhưng sau khi nghe cô kết thúc bằng câu “mớ tôm đang phơi trên sân, cô không biết con có mua hay không nên đã phải cho 1 ít màu zô (Ở đây, hóa chất nhuộm màu khô tôm bạn có thể mua từ bất kì vựa thu mua thủy hải sản nào. 1kg có thể nhuộm cho hàng tấn tôm tươi, 1 nồi luộc tôm 40-50kg đôi khi chỉ cần 1 cái nhúng đũa là đủ), cả gói tôm con ăn thử cũng zậy”, tôi nghe mà muốn té ngửa khỏi ghế.

    Té ra sản phẩm chứa hóa chất độc hại vẫn có muôn hình vạn trạng, có trường hợp rất dễ nhận biết, thì cũng có trường hợp không thể nào nhận biết được bằng cảm quan bình thường.

    Tôi đau lòng nghĩ “chỉ có người mua không biết, chứ người bán không nhầm”.

    Tôm khô dẫu được bảo quản rất tốt, thì sau một thời gian cũng bị xuống màu, điều đó là hoàn toàn bình thường.

    “Nhưng các chủ vựa thu mua và cả NTD ở đây đều không chấp nhận sản phẩm không nhuộm màu. Cô không muốn làm vậy, vì tốn thêm tiền mua hóa chất, thêm công. Nhưng làm ngược lại thì không bán được hàng, VÌ KHÁCH HÀNG MUỐN NHƯ VẬY”-cô nhấn mạnh.

    Gặp thêm 1 chị chuyên làm khô cá, câu chuyện cũng quay về điệp khúc như trên, như 1 vòng luẩn quẩn.

    Chỉ cho tôi đám cá đục đỏ au nhìn rất ngon lành đang phơi trên vỉ, chị nói “tui chắc chắn trong bột ớt bán sẵn có trộn màu, vì nếu chỉ có ớt thì màu như vầy, cay xé lưỡi chịu sao thấu”.

    Nhưng muốn làm ra khô cá không nhuộm màu, không phải là chuyện dễ. Cá cần phải rất tươi, bằng không thì phải tẩm ướp thứ này, thứ nọ để che giấu đi cái không tươi của nguyên liệu.

    Những NSX này, họ sẵn sàng làm theo đơn đặt hàng không sử dụng hóa chất, nhưng với điều kiện, anh phải cam kết lấy hết lô hàng. Nếu anh mà không lấy, họ biết đem bán cho ai?

     Khách hàng LUÔN ĐÒI HỎI SẢN PHẨM TỐT NHẤT- điều này hoàn toàn hợp lí. Tuy nhiên, đa phần khách hàng không am hiểu về sản phẩm, nên chắc chắn sẽ có những yêu cầu KHÔNG THUẬN VỚI TỰ NHIÊN, với bản chất sản phẩm.

    Điều vô lí là, trong chuỗi cung ứng thực phẩm hiện nay, hễ NTD có 1 nhu cầu/ ý muốn nào đó, dù HỢP LÍ HAY KHÔNG, cũng sẽ được chuyển thẳng tới NSX như 1 mệnh lệnh cần phải được thực thi.

    Mà thông thường thì điều gì được thực hiện bằng mọi giá cũng sẽ đi kèm với 1 cái giá rất đắt. Trong trường hợp này, cái giá chúng ta phải trả là SỨC KHỎE – của cả NSX, lẫn NTD.

    Cái vòng luẩn quẩn này, vốn dĩ không khó để xác định Điểm khởi đầu và Hệ quả như câu chuyện Con gà & Cái trứng. Nó rõ ràng bắt nguồn từ Ý MUỐN CỦA 1 SỐ NTD KHÔNG ĐỦ HIỂU BIẾT VỀ SẢN PHẨM.

     

    Vậy chúng ta nên làm gì ?

    Điều tôi nghĩ đến đầu tiên sau khi gặp những NSX trên là chúng ta cần NHỮNG NGƯỜI BÁN HÀNG KIÊN NHẪN VÀ CÓ TÂM HƠN.

    Người bán hàng, tôi muốn nói ở đây, bao hàm luôn cả NSX.

    • KIÊN NHẪN để chỉ ra cho khách hàng thấy nếu yêu cầu của họ là không hợp lí và bất khả thi.
    • CÓ TÂM để không làm những chuyện trái với lương tâm đạo đức.

    Tôi tin rằng KHÔNG MỘT AI MUỐN SỬ DỤNG THỰC PHẨM ĐỘC HẠI. Không một NTD nào, sau khi đã hiểu rõ về bản chất của sản phẩm mà còn tiếp tục những yêu cầu ngông cuồng, trái tự nhiên nữa.

    VD: Nước mắm tự nhiên để lâu sẽ chuyển màu, nếu NTD muốn màu sắc của nước mắm sau khi rót ra chén 1 ngày…vẫn còn đẹp như khi còn ở trong chai thì NSX phải trộn thêm nào chất chống oxy hóa, chất tạo màu, chất bảo quản…

    Trong chuỗi cung ứng thực phẩm hiện nay, các bên cần dành thời gian nhiều hơn để lắng nghe và để hiểu nhau.

    • NTD: cần chủ động tìm hiểu về nguồn gốc, bản chất của các loại thực phẩm mình đang sử dụng, để không đưa ra những nhiệm vụ BẤT KHẢ THI cho NSX.
    • NSX: cần hiểu hơn về NTD để không diễn dịch sai lệch đi ý muốn của họ.

    Chúng ta có thể dành rất nhiều thời gian lướt web, lang thang facebook và làm vô số việc vô thưởng vô phạt khác, chẳng lẽ không thể dành chút ít thời gian để tìm hiểu về những thứ nhu yếu phẩm hàng ngày hay sao?

     

    NTD: người tiêu dùng

    NSX: người sản xuất

    HỒ THỊ ÁNH

    NÔNG NGHIỆP THUẬN TỰ NHIÊN

    TT – Có người gọi Mai Thị Thúy Hằng là kẻ “đi tìm trời dưới đất” vì những ý tưởng khác biệt mà Hằng luôn thực hiện khiến mọi người bất ngờ.

    Hằng (giữa) cùng các nhân viên chuẩn bị rau để giao cho khách – Ảnh: Hữu Khoa

    Trong đó khái niệm “nông nghiệp thuận tự nhiên” là một ví dụ.

    Đi ngược

    Nhiều người e ngại rằng những gì Hằng đang làm là đi ngược lại với xu hướng chung của thị trường.

    “Khách hàng không phải là thượng đế, thiên nhiên mới là thượng đế. Bạn đòi ăn thực phẩm trái mùa thì sẽ có người sản xuất chúng cho bạn, nhưng chất lượng của chúng thế nào? Cẩn thận với những gì bạn muốn!” là chia sẻ của Hằng trong buổi nói chuyện chủ đề “Khởi nghiệp để hạnh phúc”.

    Thay vì chiều chuộng số đông, Hằng kiên định theo triết lý của ông Masanobu Fukuoka – người Nhật Bản (tác giả cuốn sách Cuộc cách mạng một cọng rơm): “Thượng đế là thiên nhiên và thiên nhiên là thượng đế”.

    Vì thế, quy trình sản xuất sản phẩm nông nghiệp bảo đảm nghiêm ngặt sáu nguyên tắc: không thuốc diệt cỏ, không thuốc trừ sâu, không kích thích tăng trưởng, không phân bón hóa học, không biến đổi gen, không chất bảo quản.

    “Tôi mất bốn năm thử sai để tìm ra được chỗ đứng trong chuỗi cung ứng, học cách làm nông nghiệp thuận tự nhiên từ nhiều nguồn khác nhau: nông dân, Internet, sách vở… Bây giờ tuy không còn lương “ngàn đô” như khi còn đi làm cho doanh nghiệp nước ngoài như trước đây nữa nhưng tôi hài lòng” – Hằng tự đánh giá về công việc của mình.

    Những cánh bồ công anh

    Chiến lược của Hằng cho Xanhshop, nơi cô và các đồng nghiệp đã gầy dựng, tựa cách sinh tồn của loài hoa bồ công anh.

    Xanhshop là cây mẹ, những “hạt giống” là các nhân viên sẽ tự bung ra khởi nghiệp. Những hạt này đáp đến đâu thì triết lý sẽ lan tỏa đến đó. Nơi đó có thể là quê hương của họ hoặc bất cứ nơi nào họ muốn.

    Bạn Hồ Thị Ánh, quản lý chất lượng của Xanhshop, chia sẻ: “Tôi luôn mong muốn làm việc trong lĩnh vực “phát triển bền vững”, sau năm năm học và làm việc tại Pháp về quản lý công nghiệp thực phẩm, tôi chọn làm việc cho Xanhshop”.

    Trong khi đó, bạn Võ Tòng Khuê dù tốt nghiệp khoa quản trị kinh doanh Trường ĐH Hoa Sen nhưng vẫn chấp nhận trải qua kiểm hàng, giao nhận hàng hóa, xuống nhà vườn để tìm hiểu vấn đề và tìm giải pháp cho nông dân tại Xanhshop. Từ đây Khuê đã chọn được con đường cho mình và đã tự khởi nghiệp.

    Cô thực tập sinh người Quảng Trị Trần Thị Ngọc Giang chia sẻ lý do cô nhất định xin thực tập tại Xanhshop vì mong muốn được về quê hương để giúp ích cho nông dân, nơi có thể làm được những sản phẩm nông nghiệp “thuận tự nhiên”. “Hi vọng sẽ có nhiều người đến và đi từ Xanhshop, lan tỏa như hoa bồ công anh với tinh thần nông nghiệp xanh – thuận tự nhiên” – Hằng chia sẻ.

    Khôi phục phiên chợ nông dân

    Hiện tại Hằng dự tính khôi phục và nhân rộng mô hình “phiên chợ nông dân” ở những nơi đang có nhà cung cấp của Xanhshop. Cô đã thử nghiệm phiên chợ đầu tiên tại Vũng Tàu.

    “Phiên chợ nông dân là mô hình rất thú vị nhưng đã bị mai một. Đó là chuỗi cung ứng ngắn nhất có thể. Và bởi người mua biết người bán giúp đơn giản hóa và giải quyết được rất nhiều vấn đề của chuỗi cung ứng thực phẩm hiện tại. Nó cũng giúp xây dựng cộng đồng địa phương gần gũi hơn” – Hằng chia sẻ.

    Theo Hằng, mô hình này nếu được khôi phục sẽ giúp những nông hộ quy mô nhỏ có thể thương mại hóa sản phẩm của họ tại địa phương. Và những người dân sống gần nơi nuôi trồng theo cách thức “thuận tự nhiên” cũng được hưởng lợi trực tiếp. Hơn ai hết, khách hàng tại chỗ chính là nguồn cầu bảo đảm cho người nông dân yên tâm sản xuất và giúp cho thực phẩm tự nhiên có giá cả hợp lý nhất cho người tiêu dùng.

    LÊ VÂN – DIỆU NGUYỄN (Báo Tuổi Trẻ)

    TÂM THƯ

    Xin chào XanhShop!
    Xin tự giới thiệu tôi tên là X. Tôi năm nay 33 tuổi và đã lập gia đình. Tôi sinh ra và lớn lên tại Y. Tình cờ lướt mạng tôi biết XanhShop, đọc, tìm hiểu nhiều ngày tôi quyết định gửi “tâm thư” tới XanhShop. Xin được bày tỏ tấm lòng mà tôi đau đáu nhiều năm qua.

    Tôi sinh ra và lớn lên tại vùng quê thuần nông nghèo. Xã tôi là xã làm nông nghiệp gần như 100%. Là một xã ven Biển nhưng chỉ có số ít người dân làm nghề đánh bắt và nuôi trồng thủy hải sản, mặc dù khu vực xã tôi tài nguyên Biển là vô cùng phong phú và chất lượng nhưng người dân vẫn sống chủ yếu bằng việc làm ruộng.

    Ruộng đất canh tác quê tôi màu mỡ lắm. Mùa nào thức ấy quanh năm vụ đông vụ hè. Sản phẩm chính là Hành ,Tỏi, Đậu,Lạc, Lúa gạo, Thuốc Lào, các loại rau củ quả…vv…,,Có điều đặc biệt là sản phẩm nông nghiệp và hải sản quê tôi thi ngon vô cùng, không đâu sánh bằng. Những hương vị đó đã trở thành thương hiệu trong lòng mỗi người dân quê tôi và nhưng ai có dịp là khách đến quê tôi. Dù đã đi nhiều nơi, được thưởng thức cũng nhiều nhưng thật khó tìm được hương vị đó. Tôi nghĩ có lẽ là do thiên nhiên ưu đãi về đất và nước cộng với sự vất vả của nghề nông bao đời nay mà thành.

    XanhShop thân mến.
    Như đã nói ở trên, có một điều mà tôi luôn đau đáu trong lòng là biết làm gì đây khi mà các sản phẩm của quê tôi cứ được mùa là mất giá. Người nông dân một nắng hai sương vất vả mà cũng chỉ đủ ăn, không thể giàu lên vì đồng ruộng được. Được mùa thì dân vui nhưng rồi bị lái buôn ép giá, giá quá rẻ mà vẫn phải bán, không thì sẽ hỏng. Mỗi lần về quê tôi lại thấy thương và tiếc. Thương cho sự vất vả của người dân quê tôi và tiếc cho nguồn tài nguyên phong phú như vậy mà không được sử dụng hợp lý, khoa học.
    Vì vậy tôi luôn ấp ủ trong lòng rằng sẽ phải làm một cái gì đó, một mô hình gì đó về sản xuất nông nghiệp để trong chuỗi từ sản xuất đến cung ứng và tiêu dùng thật hiệu quả. Để người dân quê tôi được đi lên làm giàu từ nông nghiệp, để mọi người được ăn những thực phẩm sạch,chất lượng.

    Thật lạ rằng điều đó không biết từ bao giờ đã trở thành nỗi niềm trăn trở của tôi. Tôi đang loay hoay suy nghĩ không biết mình sẽ làm gì và bắt đầu từ đâu. Tôi cảm giác như đã tìm thấy một cái gì đó ở XanhShop.Tôi nghĩ quê tôi đang rất cần một mô hình như thế, một cách làm như thế.

    Thưa chị giám đốc!
    Nên chăng có một mô hình của chị ở quê tôi. Còn gì tuyệt hơn khi nay mai nó sẽ trở thành vùng nguyên liệu cung cấp cho các thành phố lớn như A, B.
    Chị đã bao giờ nghĩ nên có một chi nhánh nữa ở Y không nhỉ?
    Tôi nghĩ với mô hình này ta sẽ thành công. Còn rất nhiều điều, nhiều vấn đề tôi muốn nói cùng chị về suy nghĩ của tôi nhưng nói sao cho hết tấm lòng mình.
    Có lẽ khi được hỏi tôi sẽ trả lời rõ ràng và chi tiết cụ thể hơn.
    Tâm thư này tôi rất mong chị sẽ đọc và sớm suy nghĩ về nó. Tôi cũng mong sớm nhận được phản hồi từ chị.
    Chúc chị và XanhShop – trường an phát.

    Xanh nhận được bức thư này từ tháng 9 năm 2014.
    Bấy nay vẫn nhớ, đã phản hồi cho anh là đã nhận được thư nhưng chưa nói được gì thêm vì chưa có gì để nói.
    Nước xa không cứu được lửa gần. Và chỉ một XanhShop thôi thì không thể giải quyết được tất cả các vấn đề về thực phẩm mà mọi người trông đợi vì nó to lớn thế kia còn XanhShop thì bé tẹo, viết tắt thành XS = extra small (siêu nhỏ)

    Hôm nay 1 quân Xanh đã nói “hồi trước em không muốn về quê, nhưng sau khi đọc Cuộc Cách Mạng Một Cọng Rơm, em đã suy nghĩ và em sẽ về quê chị ạ”.

    Cô gái ấy là người cùng quê với anh.
    Có thể khi cô ấy về sẽ không làm chính xác những gì cô ấy đã và đang làm ở Xanh, sự lựa chọn hoàn toàn ở cô ấy. Nhưng chắc hẳn Lối sống và tinh thần Xanh – thuận tự nhiên sẽ được mang theo và lan tỏa ở quê anh.
    Nếu anh chưa bắt đầu các dự tính của mình, hãy chờ và ủng hộ cô ấy nhé!

    GIÁM ĐỐC VÙNG BỎ VIỆC NGHÌN ĐÔ ĐI BÁN RAU ONLINE

    10 năm làm việc cho công ty nước ngoài, Mai Thị Thúy Hằng có vị trí mà nhiều người mơ ước – giám đốc quản lý chất lượng vùng Nam Á và Nam Phi của một công ty nước ngoài.
    Nhưng cô vẫn quyết định từ bỏ để thỏa đam mê làm nông nghiệp sạch. Trong những chuyến từ thiện khi còn làm cho công ty nước ngoài về miền Tây, Hằng nhận thấy môi sinh của người dân bị tác động bởi hóa chất nông nghiệp, cô tự hỏi liệu có thể làm gì để thay đổi thực trạng đó? Lúc này, Hằng lóe lên ý định bỏ việc để thực hiện kế hoạch kinh doanh cho riêng mình, nhưng vẫn băn khoăn: “Bao nhiêu người mơ ước có vị trí đó, sao mình lại nghỉ?”. Rồi cô lại tự nhủ đấy là giấc mơ của người khác, không phải của mình nữa, và quyết định từ chức để làm nông nghiệp trong sự ngạc nhiên của đồng nghiệp và bạn bè.

    Hang-vnexpress

    Hằng trích một số tiền làm quỹ dưỡng già cho bố mẹ, để lại 200 triệu làm vốn khởi nghiệp. Với số tiền này, Hằng phải lăn xuống ruộng học làm nông nghiệp. Nhiều người bạn làm  kinh doanh bảo chị dại, sao không nhập thịt, sữa về bán kiếm tiền nhanh hơn. “Nhưng quan điểm của tôi lại khác, ai cũng nhập hết thì nông sản Việt Nam chết à?”, Hằng nói. Read more

    NỐI QUÁ KHỨ với TƯƠNG LAI

    Mấy ngày lang thang với 3 người Lính Ngự Lâm nhà VietHerb ở vùng nguyên liệu Thuốc Nam, ở những làng bản còn ông Lang, bà Mế, người nông dân tự hỏi “sứ mạng của mỗi người có phải là một mắt xích để nối Quá Khứ với Tương Lai không nhỉ?”

    Nếu câu trả lời là ‘đúng vậy đấy!’
    Vậy thì mấy ai làm được như 3 chàng này ?
    Cây thuốc Nam đang mất dần, lớp trẻ con cháu của các ông Lang bà Mế không mặn mòi với việc theo nghề ông cha, ắt bài thuốc gia truyền sẽ mai một.

    Để bảo tồn và phát triển Thuốc Nam, Vietherb lấy Thầy Thuốc làm trung tâm – đảm bảo thu nhập ổn định cho các thầy, để từ đó bảo tồn Bài Thuốc và Cây Thuốc.

    2 sản phẩm đầu tiên hiện thực hóa ý tưởng này là Ngâm Chân Thảo Dược và Xoa Bóp Thảo Dược của Lương Y Hoàng Văn Tài, thôn Voi Xô, xã Hòa Thắng, huyện Hữu Lũng, tỉnh Lạng Sơn.

    VietHerb hỗ trợ ông Tài đưa bài thuốc gia truyền ra thị trường.
    Ông vừa trồng thuốc Nam, sao chế thuốc, bốc thuốc, giữ bản quyền bài thuốc để truyền tiếp cho con trai mình. Trên bao bì 2 sản phẩm ghi rõ tên ông.

    Tới đây, VietHerb sẽ nhân rộng mô hình với các ông Lang, bà Mế khác và triển khai thêm chương trình trồng cây dược liệu mà Vietherb sẽ bao tiêu nhằm tăng thu nhập cho các thầy thuốc và nông dân trồng dược liệu.

    “Cây nào thương lái Trung Quốc mua bọn em đều mang giống về trồng dù chưa biết ngta mua để làm gì. Có những cây lấy được về trồng, lần sau quay lại nơi ấy thì rừng đã bị đốt sạch rồi. Chị thấy đấy, ngay lõi vùng nguyên liệu Thuốc Nam mà thấy toàn cây Keo. Không làm nhanh thì chả còn Cây Thuốc”

    IMG_9469

    ông Tài cùng 2 sản phẩm của ông. Phía sau lưng là rừng keo, đang thay thế dần cây thuốc Nam.

    GÃ KHÙNG TRỒNG DÂU

    (TBKTSG) – Bạn có thể bỏ ra 50.000 đồng để mua 1 ki lô gam dâu tây, nhưng cũng có lúc bạn sẵn sàng trả một khoản tiền gấp 6 lần như vậy mà cũng không dễ có dâu tây để mua. Lý thuyết ai trả giá cao sẽ mua được hàng có vẻ chưa đúng với trái dâu tây…

    Dâu tây có nguồn gốc từ Nam Mỹ, sau đó được người châu Âu đưa về lai tạo và trồng ở châu Âu vào thế kỷ 18. Đến thập niên 1940, người Pháp đưa vào Việt Nam trồng ở Đà Lạt. Từ bấy đến nay, dâu tây Đà Lạt đã trải qua bao nỗi thăng trầm.

    Cứu dâu Đà Lạt

    Mấy chục năm có mặt ở Đà Lạt, phương thức trồng dâu tây của nông dân vẫn không có gì thay đổi. Đó là trồng ở ngoài ruộng và nhân giống bằng cách tách thân bò và cây con từ cây chính để trồng lại. Sau nhiều năm, giống dâu tây phát sinh nhiều thứ bệnh như héo lá, đốm đỏ, vàng mép lá, đặc biệt virus xoắn lá làm giảm năng suất và phẩm chất trái dâu. Điều này buộc người nông dân ngày càng sử dụng nhiều thuốc bảo vệ thực vật hơn, đặc biệt là các loại thuốc diệt nấm.

    Trước đây, để có những trái dâu tây thu hoạch được sau hai tháng, cứ cách hai, ba ngày, nông dân phải phun thuốc bảo vệ thực vật một lần. Nhưng có những lúc cây dâu mang quá nhiều bệnh, chúng được phun thuốc hàng ngày. Thời điểm trước năm 2012, theo kết quả kiểm tra của Chi cục Bảo vệ thực vật thuộc Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn tỉnh Lâm Đồng, phần lớn dâu tây Đà Lạt tồn đọng dư lượng thuốc bảo vệ thực vật từ 8-12% – mức không an toàn cho người dùng! Cùng lúc đó, dâu tây nhập từ Trung Quốc được bán với giá rẻ tràn ngập ở Đà Lạt. Cây dâu tây Đà Lạt đứng trước nguy cơ bị mất thương hiệu hoàn toàn.

    Để cứu dâu tây Đà Lạt, một số nhà khoa học, nhà doanh nghiệp đã tìm cách nhập các giống dâu mới từ Mỹ, Đài Loan, New Zealand, châu Âu… để thay thế các giống cũ. Song song với quá trình này, một số hộ dân bắt đầu mày mò trồng dâu tây sạch bằng công nghệ mới – công nghệ thủy canh. Tuy nhiên, trong số rất ít người có thể giải được bài toán chi phí để sống được với công nghệ trồng dâu thủy canh, có câu chuyện về một “gã” thợ cơ khí tên Nguyễn Thanh Trung ngày đêm trằn trọc với ước mong cứu thương hiệu dâu Đà Lạt.

    Anh Nguyễn Thanh Trung bên vườn dâu tây của mình. Ảnh: N.H

    Anh Nguyễn Thanh Trung bên vườn dâu tây của mình. Ảnh: N.H

    Gã khùng trồng dâu

    Cái khó của anh Trung khi chuyển từ trồng dâu tây trên đất sang trồng trên giá thể, ngoài xơ dừa là chất không có dinh dưỡng ra thì việc bón phân thông qua hệ thống tưới nhỏ giọt không thể xác định chính xác lượng phân bón cho cây là bao nhiêu. Anh Trung phải mày mò tự pha chế nhiều công thức phối trộn phân bón tưới nhỏ giọt. Ròng rã sáu tháng trời với nhiều đêm thức trắng, Trung cứ trồng dâu rồi nhổ bỏ, rồi lại trồng và nhổ bỏ…

    Điểm mấu chốt trong ý tưởng trồng dâu tây sạch của anh Trung là giảm dần lượng thuốc bảo vệ thực vật, tiến tới không cần dùng đến chúng mà cây dâu vẫn cho thu hoạch trái. Đó chính là điều ám ảnh anh cả trong giấc ngủ. Không tính được anh đã bỏ bao nhiêu công sức đổ sông đổ bể vì cứ làm và thất bại. Nhiều người cho anh là “gã khùng bám víu cây dâu”, vì rằng làm sao có chuyện trồng dâu không dùng thuốc mà cứ phải dày công, bỏ thời gian, tiền bạc để trồng rồi nhổ bỏ!

    Quả thật đứng trước sự lựa chọn giữa việc tiếp tục mày mò thực hiện ý tưởng trồng dâu sạch không thuốc bảo vệ thực vật với chuyện cơm áo gạo tiền hàng ngày của gia đình, nhiều lần, Trung đã muốn bỏ cây dâu tây để quay về trồng rau, trồng hoa. May mắn thay, giám đốc một công ty kinh doanh thực phẩm ở TPHCM biết chuyện đã chấp thuận ứng vốn cho anh tiếp tục mày mò công nghệ trồng dâu sạch. Nhận được sự ủng hộ về vật chất lẫn tinh thần này, Trung lại tiếp tục với vườn dâu, với những nghiên cứu diệt nấm bệnh trên dâu mà không dùng thuốc bảo vệ thực vật và việc trồng thử nghiệm.

    Vào lúc tuyệt vọng nhất thì một ý tưởng lóe lên trong đầu khi anh nghe thấy lời chào bán sản phẩm nước điện của một doanh nghiệp diệt được các loại nấm. Với vốn tiếng Anh ít ỏi nhưng Trung đã nỗ lực tìm kiếm trên mạng những tài liệu đề cập đến tác dụng của nước điện trong việc kiểm soát sự phát triển của các bào tử nấm. Vốn là kỹ sư chế tạo máy nên khi nắm bắt được vấn đề, Trung đã mày mò tự chế tạo hệ thống diệt bào tử nấm bằng dòng điện. Anh cho biết: “Hiện tôi đang thử nghiệm dùng nguồn điện phóng trực tiếp vào giá thể để diệt bào tử nấm. Bước đầu cho thấy tôi đang đi đúng hướng và không cần phải phun thuốc trừ nấm vào vườn dâu tây…”.

    Hiện dâu tây của anh Trung bán có giá gần 300.000 đồng/ki lô gam, cao gấp mấy lần dâu tây trồng theo kiểu truyền thống, nhưng vẫn đắt hàng nhờ nhiều người đã quá sợ hãi trái cây có dư lượng thuốc bảo vệ thực vật vượt ngưỡng cho phép, trong đó có trái dâu tây. “Dĩ nhiên, để khách có thể bỏ ra một số tiền lớn mua dâu tây về ăn, tôi phải tạo được niềm tin cho khách hàng, cho họ đến tận nơi quan sát, sờ tận tay, và quan trọng nhất là tôi phải cam đoan những gì tôi làm đúng như những gì tôi nói”, anh Trung chia sẻ.

    Phong Vân
    Thứ Ba,  2/12/2014, 09:33 (GMT+7)

    CHÓ SÓI VÀ CHÓ NHÀ

    “Rủi ro trong một xã hội cạnh tranh là cái giá mà con người phải chấp nhận, nếu con người muốn được tự do. Nhưng loài người thì có tâm lý không muốn thế, chúng ta vừa muốn tự do vừa muốn an toàn. Thị trường tự do không hứa hẹn đem đến cho bạn giàu sang phú quý, nó chỉ “hứa” một điều, là bạn có cơ hội làm giàu và cũng có nguy cơ nghèo khó giống như những người khác.”

    Hoàng Hải Vân

    Read more

    NGƯỜI NÔNG DÂN KHÔNG TỬ TẾ HAY NGƯỜI TIÊU DÙNG “MUỐN GÌ ĐƯỢC NẤY”?

    23.2.2014
    Chân dài nhà XanhShop.com đi thực địa về, thức đến 2h sáng để viết note dưới đây.
    Mời bà con vô chém gió với em nó
    Notes: Loạt bài này được viết dựa trên những thông tin thực tế mà tôi thu nhận được. Những quan điểm chia sẻ là của riêng cá nhân tôi. Nếu các bạn muốn chia sẻ quan điểm, tôi sẵn lòng lắng nghe và tranh luận, tuy nhiên mong mọi người hãy giữ “văn hóa tranh luận”- tranh luận để xây dựng vì mục đích tôi viết ra đây là để chia sẻ thông tin, để mọi người hiểu hơn về thực trạng hiện nay và cùng chung tay trong khả năng có thể để thực phẩm ngày một lành, sạch hơn.
    Những yếu tố tôi đưa ra trong bài này, tạm thời lược bỏ vai trò quản lý của nhà nước.

    Read more

    CHUYỆN TUYỂN DỤNG NHÀ XANH

    XANH GIRLS

    1. Bạn là 1 Cô Gái thuộc loại Do-er.
    2. Bạn trọng Thực Hành hơn Lý thuyết.
    3. Bạn có Mục Tiêu Lớn và bạn Làm Tốt Việc Nhỏ.
    4. Bạn thích Tìm Giải Pháp cho các Vấn Đề gặp phải
    5. Bạn hiểu Common SenseChủ Động trong mọi việc
    6. Bạn Năng ĐộngCẩn Trọng
    7. Bạn Tinh ý và biết Lắng Nghe

    Xanh Girls đang tìm đồng đội như bạn.
    Nếu bạn không biết Do-er là gì, Common Sense là gì thì tự search để biết, đừng hỏi.

    Không quan trọng bằng cấp.
    Cần Đọc Thông, Viết Thạo không sai chính tả.

    Đừng hỏi “Tuyển Vị Trí gì”, hãy nói “Bạn Muốn Làm Gì” vì nhà Xanh ai cũng có thể làm nhiều vị trí khác nhau.

    Tại sao nhất định phải là Gái?

    Tại vì đã thử kén Trai nhưng có nhiều việc đương nhiên với Gái mà không đương nhiên với Trai vì thiếu hẳn cái sense của người nội trợ.

    Quân số thời kì đầu ‘toàn nữ’.  Sẵn có người giới thiệu cũng liều 1 phen tuyển nam làm KCS.
    Bạn nam rất dễ thương và tích cực. Đôi khi phải khiêng vác đồ nặng thì có bạn ấy đúng là một trợ thủ đắc lực cho các bạn nữ chân yếu tay mềm.
    1 tuần sau nghe khách mắng vốn ‘rau lang/muống già quá’

    Bạn Phụ trách chất lượng bị rầy đầu tiên vì vườn làm sai quy cách và vì KCS kiểm hàng không đến nơi đến chốn và chưa train KCS hết bài.

    Bạn í cãi ngay ‘em train đàng hoàng, có cả bản mô tả sản phẩm và thậm chí chỉ thủ thuật vd: bẻ rau để biết non già và nếm rau nữa cơ.

    Nghe không tệ tí nào ha.

    Tuy nhiên, đứng nhìn bạn QC kiểm hàng thì hiểu ngay vấn đề. Tay bạn í khỏe bẻ cái gì cũng được nên rau già bạn í bẻ được thì tức là nó non
    Chưa kể là phải mất cả tuần bạn í mới phân biệt được rau mồng tơi và rau bó xôi
    Đấy, có nhiều việc đương nhiên với nữ mà không đương nhiên với nam.

    Tại sao phải Đảm Đang, Quán Xuyến?
    Ông bà xưa kén dâu chỉ cần 2 chữ đó thôi. Nay Xanh cũng chỉ cầu nhiêu đó.
    Làm dâu 1 nhà đã nhiều việc. Làm dâu trăm họ còn nhiều việc hơn.
    Có điều giờ Gà Công Nghiệp nhiều quá, kiếm đâu Gà Rừng?

    Muốn Đảm phải có sức khỏe, không cần cỡ Lý Đức  hoặc đội tuyển bóng chuyền nữ nhưng phải dẻo dai vì ngày làm việc bắt đầu từ 6h30 đến 6h00 tối. Thứ 7, CN nghỉ.
    Và nhất là phải “thông minh”, IQ đủ xài là được rồi nhưng EQ rất cần.
    Vụ ‘ĐẢM’ này thì chỉ cần tinh ý và muốn học sẽ được chứ chả cao siêu gì. Nhưng với người nào IQ cao nhưng thiếu ‘common sense’ thì thật khổ  vì có 1001 chuyện không tên, không phải lúc nào cũng chuẩn hóa thành ‘hướng dẫn công việc’ được.

    Ví dụ về cái sự Đảm ‘dư lào’ cho dễ hỉu?

    1. Đây, sắp xếp đươc công việc như gái này là Đảm – đúng chuẩn Xanh luôn
      Ẻm đã sắp xếp được công việc nấu ăn như vầy thì công trên việc dưới gì ẻm cũng làm được tất.
    2. Làm giỏ rau ‘có gì ăn nấy’ cũng phải biết phối trộn tỉ lệ hợp lí giữa rau ăn lá và củ quả cũng như gia vị để không gây khó cho khách.

    BỎ NHỎ

    Mình hỏi Xanh Girls “nếu có người mới và bạn có 3 điều để bỏ nhỏ cho bạn í, bạn sẽ nói gì?”
    Sau đây là tổng hợp các câu trả lời.

    1. Chủ động trong công việc, đừng chờ được/bị dắt như con Bò.
    2. Không biết thì hỏi, nhưng vui lòng Suy Nghĩ và TỰ TÌM HIỂU VẤN ĐỀ trước khi hỏi.
    3. Hỏi 1 lần cho HIỂU mà LÀM, đừng hỏi đi hỏi lại.
    4. Có khả năng nghe ‘chửi’ mà không tự ái! (Ai chửi cho nghe? Khách Hàng đầu tiên, kế tới Đồng Nghiệp rồi mới tới Sếp)
    5. Nghe ‘chửi’ xong thì đi tìm Nguyên Nhân và Giải Pháp, đừng rửa TAI xong rồi thôi.
    6. Tinh thần đồng đội: chủ động hỗ trợ lẫn nhau. Sáng sớm hàng về, ai cũng phải phụ soạn hàng.
    7. Ngày làm việc bắt đầu từ 6h30 sáng, kết thúc 5h30 từ thứ 2 đến thứ 6. Không đi trễ!
    8. Xoay tua làm việc nhà: nấu ăn trưa, dọn vệ sinh. Nấu ăn dở bị phạt
    9. Làm đâu dọn đó, đừng có bày ra như chuồng heo! Chúng chửi chết
    10. Đừng bị sốc khi chúng nói chuyện về Shit và Sex tự nhiên như bất cứ đề tài nào khác

    NHÂN VIÊN LÀ THƯƠNG ĐẾ?

    Xin thưa không phải.

    Chỉ có Thiên Nhiên là Thượng Đế và các bạn là đồng đội của tôi.

    Hãy làm vì Chính Các bạn muốn làm, không phải vì được trả lương mà làm.

    Nếu vì được Trả Tiền mà làm thì chả bõ công vì tôi không có nhiều tiền để trả.

    Nhưng một điều chắc là bạn sẽ thu được nhiều thứ mà Tiền-Không-Mua-Được.

    Sau 1-2 năm làm việc tại Xanh, tôi khuyến khích các bạn khởi nghiệp.

    Mở Đỏ Shop, Vàng Shop hay Tím Shop.

    Kiếm 1 chuỗi cung ứng, tìm chỗ trống và điền tên mình vào để tạo giá trị gia tăng cho cái Chuỗi ấy.

    TÌM CON ĐÓM ĐÓM

    Nếu bạn yêu Sứ Mệnh của chúng tôi, đó là 1 khởi đầu rất tốt.

    Tuy nhiên đừng làm con Thiêu Thân đâm đầu vào bóng đèn.

    Công việc của chúng tôi không có gì lãng mạn, bay bổng.

    Giống như người nông dân muốn có Hoa Đẹp, Trái Thơm, tay chân phải dính đất, dính phân.

    Think Big, Do Small!

    Công việc của chúng tôi là gì?

    1. Là Tương, Cà, Mắm, Muối,
    2. Là những ngày Ăn Không Hết hay Lần Chẳng Ra
    3. Là mất nửa ngày cho 1 cái complain về Củ Khoai Sùng.
    4. Là buổi sáng 6h30 đến công ty và về đến nhà nhiều khi ngước mặt lên nhìn đồng hồ đã 9-10h đêm.
    5. Là đau lòng phát khóc khi người làm vườn bị rắn cắn.
    6. Là giật gấu vá vai để ứng tiền cho nhà vườn yên tâm sản xuất.
    7. Là sung sướng như điên khi 1 thử nghiệm thành công
    8. Là sự bất lực mang tên nông sản cho bò ăn hay gần 4000km bờ biển mà phải nhập muối
    9. Là máu bốc lên đầu khi khách trả bó rau vì trong đó có con Sâu, con Sên. Xin Thượng Đế cho con nghỉ tu 5 phút để chửi cho hả giận.
    10. Là niềm vui khi bán hết bó rau cuối cùng vào 3h chiều

    Là rất nhiều thứ nhưng chả có thứ nào Hào Nhoáng và Dễ Dàng.

    Nếu muốn làm con Đom Đóm có ánh sáng Tự Thân bay cùng chúng tôi, hãy Chắc Chắn Bạn là Đom Đóm cái đã.

    Email CV và MOTIVATION letter về contact@xanhshop.com

    HÂM

    Một ngôi làng chỉ cách Yangoon 1 chuyến phà, hiện vẫn xài nước mưa từ những cái đầm sen như vầy ở trong làng.
    Có người sẽ thấy đó là sự lạc hậu, còn mình thì thèm chết đi được.
    Rừng già còn đang bao phủ 50% đất nước Myanmar và cái việc xài được nước từ những cái đầm này là 1 bằng chứng hiển hiện là nó chưa bị ô nhiễm.

    Lúc mình bắt đầu lội ruộng làm lúa Huyết Rồng, em gái mình bảo “Hai có bị hâm không? Lương Hai nhiêu đó, Hai mua thực phẩm hữu cơ cho cả họ nhà này ăn chưa hết”
    Mình “Ai bán cho mày ăn?”
    Rồi nó cũng tha con nó mới 7 tháng, đang còn bú mẹ mà theo mình trên từng cây số.
    Đến hôm Tết vừa rồi đưa trẻ con lên chùa chơi, sơ ý tí mà bọn nó xơi quýt mốc
    thì mình càng thấm thía cái việc ‘chỉ lo nhà mình’ sẽ không giải quyết được vấn đề.

    Lo cho nó ăn sạch ở nhà, ra đường thì sao?

    Mà thực ra chúng ta đều sống ở ngoài đường nhiều hơn ở nhà.
    Vậy hãy chung tay cùng XanhShop.com sử dụng, nuôi trồng sản phẩm KHÔNG HÓA CHẤT, không chỉ vì có đồ sạch ăn ở nhà mà quan trọng hơn là một cách sống mới
    KHÔNG ĐỔ HÓA CHẤT XUỐNG ĐẤT, XUỐNG NƯỚC NỮA.
    Vì trước sau gì nó cũng sẽ vô chén cơm của chúng ta.

    Link Facebook 

    VƯỜN HOANG – CỎ MỌC

    “Thế giới này thành một nơi đầy nguy hiểm không phải bởi những kẻ làm điều xấu mà bởi những kẻ chỉ nhìn hoài mà chả làm gì sất” Albert Einstein
    “The world is a dangerous place, not because of those who do evil, but because of those who look on and do nothing.”

    Đứng góc độ người làm vườn, muốn cỏ không mọc thì phải trồng cây. Vườn hoang ắt cỏ mọc!
    Vậy nếu bạn là một hạt cải và muốn cỏ không mọc thì hãy quăng mình xuống đất và nảy mầm đi bạn.
    Hạt cải ngồi nhìn và chê trách mấy cây cỏ không khiến cỏ chết.
    Nhảy xuống giành đất, giành nắng, giành gió với nó, vượt lên nó đi bạn!

    ĐÚNG vs SAI

    Nhân đọc cái tin khách du lịch bị lừa vào vườn dâu Đà Lạt, mình nhớ lại hồi mình làm lúa ở gần biên giới CPC, các bác nông dân nói với mình
    Bác: dân ở đây nó khôn lắm cô Hằng
    Mình: khôn sao ạ?
    Bác: lúa nó ăn nó để riêng 1 khoảnh, ko có xịt thuốc.

    Đấy, như vậy được gọi là khôn!
    Mình thấy như vậy là vừa ngu vừa ác.
    Ngu vì thằng trồng rau, trồng dưa cũng làm y vậy mà hổng lẽ chỉ ăn cái mình trồng được? Vô hình chung đầu độc lẫn nhau.
    Ác vì biết là sai vẫn làm, biết độc vẫn làm.

    2 chuyện dâu Tây DL và lúa miền Tây có vẻ ko liên quan nhưng có điểm chung ở chỗ: làm chuyện xấu với thiên hạ vì lí do ‘kiếm sống’ và vì ‘gia đình’.
    Mình nghĩ đó chính là lý do thiên hạ đại loạn như bây giờ vì điều căn bản mỗi người cần phân biệt là phân biệt ‘đúng và sai’.

    Việc gì sai thì làm với ai cũng sai chứ không phải vì họ không phải là người thân với mình thì ‘việc sai’ thành ‘việc đúng’.

    Con mình đẻ ra, cả đời nó, nó phải sống với thiên hạ nhiều hơn với mình.

    Mình muốn nó được đối xử thế nào bởi người lạ?

    THIỀN RAU :)

    Lời nhắn từ chị Bình (MKH 0997): Mình đã nhận được hàng chiều nay, rất ấn tượng với bó mùng tơi cuộn bằng lá chuối và buộc bằng dây chuối, xà lách trong bao giấy.
    Trước khi đặt hàng, mình từng nghĩ nếu mình mua online như vậy sẽ tốn rất nhiều bao linon. Đây là điều ngại ngần đối với mình. Nhưng khi nhìn bó rau, mình thích quá.
    Mặc dù vẫn còn nhiều sản phẩm dùng bao linon. Nhưng mình biết các bạn đã hạn chế tối đa đến mức có thể.”

    P1110246
    —-
    Xanh thì vui nguyên ngày vì có những bạn đồng hành chia sẻ và thông cảm.

    Mỗi lần soạn hàng cả nùi bao ni lông là thấy hoảng sợ, nhưng vì chưa tìm được giải pháp bao gói tốt hơn, đành nhắm mắt đưa chân…

    Vụ gói được bằng lá chuối và cột dây chuối là nhờ có biệt động nhà Xanh  “nằm vùng” ở vườn yểm trợ, chứ nói vụ này với nông dân thì nông dân cười méo xẹo: tui chịu cực trồng rau thì được chứ bắt tui ngồi bó vầy, chắc tui mần không nổi! Hic!

    Mà không phải biệt động nào cũng làm được như chị. Nhìn chị để Tâm vào từng cọng rau, cái lạt, quân Xanh tự bảo nhau ‘đi đâu xa xôi Thiền quán cho phức tạp, chỉ cần làm được bó rau như chị thôi là đã Thiền rồi’.

    Cảm ơn CBAC đã đồng hành.