TIN RỒI THẤY hay THẤY RỒI TIN

Tin rồi thấy hay Thấy rồi tin

Chuyến đi thăm các trang trại lần này câu hỏi tôi nhận được nhiều nhất là “Ở Việt Nam, có vườn nào như/gần như vườn ông Fukuoka nhất không?”

Tôi nghĩ “y chang” như vườn cụ thì hẳn là không có bởi NGUYÊN LÝ CHỈ CÓ MỘT MÀU, nhưng ỨNG DỤNG vào mỗi khu vườn sẽ MUÔN MÀU. Không có khu vườn nào là giống khu vườn nào. Bởi ngoài yếu tố khí hậu, thổ nhưỡng, nó còn mang tầm nhìn, cốt cách, hồn vía của người làm vườn.
Tuy nhiên, nếu có duyên, chắc bạn sẽ gặp những con người sống gần gũi với tự nhiên, nương tựa vào tự nhiên ở những vùng sâu, vùng xa cùng khu vườn/khu rừng của họ như từ xưa đến nay vẫn thế.

Với những người thành thị quay về nông thôn hay những nông dân/con cháu nông dân muốn quay về canh tác tự nhiên thì đa phần đang ở chặng đầu hành trình tìm về. Đường về còn xa lắm!

Để có khu vườn như trong ảnh, cụ mất vài chục năm. Đấy là chưa kể khi được tiếp quản khu vườn để làm nó theo cách cụ tin là đúng, vườn đã có cây lâu năm chứ không trống, trọc và nghèo kiệt, ô nhiễm hóa chất … như đa phần các bạn bây giờ.

Tôi nghĩ, giai đoạn này là gian đoạn của những người TIN RỒI THẤY chứ không phải người THẤY RỒI mới TIN.
Phải làm, rồi mới có!


Hình: Vườn cụ #MasanobuFukuoka do Thành Đào sưu tầm.

 

THIÊN ĐỊCH

“Có thể tìm thiên địch ở đâu & làm sao để dẫn dụ thiên địch về vườn?”

Theo mình: Đừng mất công làm gì cả, cứ giữ vườn đa loài đa tầng như trước giờ là được rồi. Còn thiên địch, chúng ở ngay vườn chứ ở đâu mà phải dẫn về.

Mình nói thật, nhưng mọi người lại bảo là đùa, bởi đọc tài liệu dạy rằng phải trồng hoa nhiều màu sắc, hương thơm, mật ngọt,…thì mới có thiên địch. Ở nước ngoài người ta còn phải mua thiên địch về thả vườn chứ đâu mà có sẵn…

Nói chung khi nhắc đến thiên địch mọi người có vẻ thích “phải dẫn dụ về”, nhưng cái gì sẽ xảy ra tiếp theo? Theo mình có 2 khả năng:
1. Nếu gia tăng số lượng thiên địch quá nhanh bằng cách mua về thả vườn, các quần xã sinh vật chưa hình thành, mồi săn không ổn định, chắc chắn chúng sẽ tàn sát lẫn nhau.
2. Còn nếu gia tăng bằng cách thu hút thiên địch ở các vườn xung quanh, do thiên địch rời đi, sâu hại ở những vườn này sẽ phát triển trở lại, thiên địch có đến rồi cũng bỏ vườn chúng ta để quay về nhà cũ.

Bởi vậy mình nghĩ phải làm sao để vườn chúng ta thành trung tâm phát tán thiên địch ra ngoài, chứ đừng thành lỗ đen hút thiên địch về thì hơn. Việc nên làm là phát triển số lượng thiên địch vườn đang có.

Mà muốn phát triển thiên địch theo mình cách đơn giản nhất là đừng làm gì cả, bởi bất kỳ loài gì cũng cần không gian sống riêng, càng ít tác động thì càng tạo điều kiện thuận lợi cho chúng xây dựng quần xã, tự cân bằng cán cân loài.

Có thể mọi người sẽ bảo: Vườn vốn không có thiên địch thì sao phát triển được. Mình không nghĩ thế, mình thường quan sát các khu vườn & thấy rằng vườn nào cũng có vài loài thiên địch; mình cũng trò chuyện với nhiều người bảo vườn họ không có thiên địch, nhưng họ biết quá ít loài thiên địch thì đúng hơn.

Bài và ảnh của bạn Vô Tri Vô Ngã trong nhóm Cuộc cách mạng một cọng rơm.

 

VƯỜN RỪNG

Trong vài trăm năm trở lại đây, ngành nông nghiệp gần như chỉ tập trung nghiên cứu và khai thác cây ngắn ngày, đến mức dân số thế giới phần lớn là phụ thuộc vào chúng. Người ta đã quên rằng việc trồng cây ngắn ngày trên quy mô lớn là không bền vững, bởi vì để trồng chúng, ta phải tiêu tốn một lượng năng lượng khổng lồ.

Chúng ta cần phải chuyển sang trồng cây lâu năm, cho dù đó là những loại cây thân gỗ (trồng cây quả hạch thay cho ngũ cốc) hoặc cây nhỏ hơn như hành. Nói cách khác, chúng ta chuyển sang làm nông lâm kết hợp.

Chăm sóc cây lâu năm đỡ mất công hơn cây ngắn ngày, bởi vì bạn chỉ phải trồng một lần, sau đó thì chúng sẽ tự chăm sóc bản thân. Cây lâu năm chống chịu sâu hại, bệnh dịch, sự bất thường của thời tiết hằng năm tốt hơn cây ngắn ngày.

Sản phẩm của cây lâu năm thường có nhiều dinh dưỡng hơn bởi vì bộ rễ của chúng lớn hơn, có thể lấy nhiều dưỡng chất từ đất hơn.

Để hoạt động trồng trọt được bền vững, ta cũng cần phải thay đổi cách nghĩ. Nông nghiệp cứ quan niệm rằng mét vuông đất nào cũng phải cho ra nông sản – một lối nghĩ sai lầm và không bền vững.

Hệ thống trồng trọt chỉ thực sự bền vững khi có riêng một phần đất cho các loại cây mang chức năng “hệ thống” – loại cây giúp tăng cường sức khỏe và khả năng chống chịu của toàn thể (bất kể chúng có cho ra nông sản hay thực phẩm không). Thông thường, đó là những loại cây cố định đạm (không cần phải bón phân đạm cho đất) và cây kháng sâu hại, bệnh dịch bằng cách thu hút các loài ăn thịt sâu hại hoặc phát ra mùi hương đánh lạc hướng sâu hại.

Bền vững nhất là hệ thống tuần hoàn khép kín, không bổ sung chất dinh dưỡng từ bên ngoài, và hệ thống sẽ tự cấp dưỡng cho mình. Vườn rừng là một ví dụ.

Cái khó khi làm vườn rừng là bạn cần phải nhìn xa, xa đến mức nào thì còn tùy vào quy mô và loại cây trồng. Một số loại cây mất nhiều năm mới trưởng thành, nên bạn sẽ không thu hoạch được gì nhiều trong mấy năm đầu (đó là lý do người ta ít làm vườn kiểu này)

Trích từ cuốn sách “Sống không cần tiền, trang 206-207
Vườn rừng

 

LÀM VƯỜN MÀ KHÔNG MẮC NỢ

“Từ đầu tháng 1 đến giờ mình cũng đến gần chục farm của các bạn Rơm, thấy có điều này: đa phần các bạn Rơm là ít tiền, có tinh thần làm nông theo sách …
Và đúng là vì đọc sách thôi, cảm hứng nổi lên là lập tức bỏ việc về vườn liền, nhiều bạn vướng nợ nần lắm.

Mình đã từng kinh doanh, làm chủ 1 cty 7 năm, học được nhiều bài học mà 1 nhân viên đơn thuần không có dịp học. Mình hiểu về vườn là gần như tự mình làm chủ, gần như là chủ 1 cty nhỏ xíu về nông nghiệp rồi, rất nhiều thứ mà chỉ có đam mê thôi sẽ là không đủ

Các bạn Rơm rất có lòng làm điều tốt, nhưng đa số rất ít tiền mà lại tham sở hữu đất rộng, tham nhiều, tham rẻ, cứ lao vô sở hữu vài ha, rồi ôm không đặng mà buông thì không nỡ, rồi nhiều hệ lụy khác thôi.

Mình chỉ ước là các bạn hãy đi học từ thực tế và bắt đầu với những quy mô rất nhỏ để giảm thiểu tổn hại. Ở nước ngoài có nhiều mô hình micro farm, 1 gia đình 4 người có thể sống rất ổn với chỉ 500 – 1000m2”

Hôm nay nhận được tin nhắn này từ 1 chị bạn, mình post lên đây để các bạn tham khảo.

Mình cũng nhớ đến những bạn làm vườn mà không mắc nợ ai cả, như Kiệt – Công, vợ chồng Trâm, Thuỷ Tiên v.v kể không hết.

Cá nhân mình khởi nghiệp đến nay là năm thứ 10, thành công lớn nhất là không vay nợ ai cả.

Vòng quay Tiền nhanh hơn vòng quay của Tự Nhiên nhiều lắm.

Mong các bạn Nhẹ Nợ để đi được đường xa.

làm vườn ko mắc nợ

CÂY XOÀI NHIỀU MÀU

Vườn xoài tứ quý nhà XanhShop tụi em hẳn là luôn sáng nhất khu vực . Bởi cứ đến mùa ra trái là bỗng dưng những cây xoài đủ xanh đỏ tím vàng.

Cứ một đợt xoài ra trái mới, cô nông dân sẽ lấy bao vải nhỏ đi bọc từng trái, đợt nào màu nấy: đợt 1 màu đỏ, thì đợt 2 màu xanh…. cứ thế trên cùng 1 cây xoài có ti tỉ màu ấy chứ. Mỗi một mùa, xoài ra rất nhiều đợt, cứ độ dăm bữa lại có đợt xoài mới ra, nhiều khi ta nhìn cây xoài sai trĩu trịt nhưng chúng sẽ không già như nhau đâu, chúng sẽ là sự kết hợp của rất nhiều đợt ra trái đấy.

Cây xoài nhiều màu

Cô nông dân bao trái xoài làm chi?
Để ngăn con ruồi con ong chích vào trái, để ngăn sương muối ngấm vào trái. Tất nhiên dùng bao vải sẽ không “an toàn” bằng bao nilon, nhưng xài bao nilon rác quá với cả không tái dùng được gì hết. Bao vải xài đến mấy mùa mới bị mục.

Ngày tụi em làm với chị là túi ấy chị tự may, đến nay con gái chị lớn là hai mẹ con cùng may :D. Có cảm tưởng như XanhShop đã gắn với rất nhiều thanh xuân.
Túi này là chị may từ vải cũ hoặc đi xin, đi mua vải kí người ta cắt dư về để may. Lúc bắt đầu may túi chẳng phải vì yêu môi trường đâu, chỉ là thấy dùng túi nilon năm nào cũng phải đi mua, và mỗi mùa xong xả đầy rác phải đi dọn, nên tự may túi vải từ đồ cũ cho tiết kiệm mọi đàng lại có xài từ năm này qua năm khác.
Thấy chị làm hay bà con chòm xóm ai nấy cũng làm theo thế là nguyên khu bớt được một đống nilon đấy ạ. Cái gì thiết thực cũng dễ truyền cảm hứng, đúng không cả nhà.

Tại sao cô nông dân lại dùng bao vải có màu khác nhau cho mỗi đợt xoài ra trái ?
Để biết trái già mà thu hoạch đồng loạt. Vầy nhé, khi mình bọc xoài bằng bao nilon, mình dễ dàng nhìn thấy trái xoài có già có hường hay không để lựa hái hàng loạt, vì bao nilon trong suốt ta có thể nhìn xuyên thấu. Nhưng khi bọc bằng túi vải, mình không thể nhìn trái xoài được nên chịu chết không biết trái già hay chưa. Vậy nên khi ta bọc tất cả trái xoài ra đợt 1 màu xanh, ta kiểm tra vài trái có bọc màu xanh ở một vài cây (kiểm random ấy), ta thấy chúng đã già hết rồi, thế là ta đi hái hết trái có bọc màu xanh ở cả vườn. Cứ thế làm tuần tự với những màu khác.
Cứ trái xoài có cùng một màu bao vải, tức ra cùng 1 đợt, tức sẽ có độ già gần giống nhau, nên sẽ có thể thu hoạch cùng nhau.

Vậy là vườn xoài nhà em luôn sáng nhất khu vực, nhưng dạo này đã có nhiều nhà học theo rồi đấy nhé, chắc thấy xoài ngon hơn, bao bì lại tái dùng được nhiều lần . Giờ cô nông dân sẽ nghĩ cách để bà con quê mình cũng canh tác không hoá chất như cô .

————-

– Xoài được trồng theo hướng giảm thiểu hóa chất. Sử dụng phân chồng, cỏ ủ hoai mục để bón cho cây.
– Xoài hái lựa trái già hường mới thu hoạch, nên cây xoài mỗi mùa được nông dân leo lên leo xuống rất nhiều lần 😀
– Xoài được bao trái bằng túi vải, cứ mỗi một đợt ra trái là bọc 1 màu túi, nên cây xoài nhìn bảy sắc cầu vồng cưng lắm.

SỰ ĐA DẠNG CHÍNH LÀ SỰ SỐNG

PHẦN 1: Quyền Chọn Lựa
Sự đa dạng sinh học, đa dạng cây trồng là nền tảng sinh học nông nghiệp. Và nền tảng đó sắp tan thành mây khói. Nguy cơ tiệt chủng quy mô lớn sắp xảy ra trên các cánh đồng, trong hệ thống nông nghiệp trong khi chẳng mấy người nhận ra và ngó ngàng tới.Trước đây tôi có 1 danh sách các loại táo bị tuyệt chủng, và khi tôi diễn thuyết, tôi sẽ đưa cho khán giả danh sách đó.
Tôi không nói với họ đó là cái gì, nhưng danh sách đó viết theo trật tự ABC và bảo họ tìm tên của mình, tên của gia đình mình, tên thời con gái của mẹ họ.
Và đến cuối buổi thuyết trình, tôi hỏi,” Có bao nhiều người tìm thấy tên?” và không bao giờ dưới 2/3 số khán giả giơ tay lên.Và tôi nói. “Bạn biết không? Những loại táo này đến từ tổ tiên của chúng ta, tổ tiên của chúng ta đã vinh danh những loại táo này. bằng cách đặt tên họ cho những quả táo.Tin xấu là chúng đã tuyệt chủng.
Tin tốt là 1/3 các bạn không giơ tay.Giống táo của các bạn vẫn tồn tại. Hãy tìm kiếm nó. Hãy đảm bảo nó sẽ không gia nhập danh sách này.Giống táo mang họ của tôi Fowler vẫn tồn tại. Cuốn sách xuất bản năm 1904 có miêu tả táo Fowler như sau “1 loại trái cây xinh đẹp. Tuy nhiên, không xếp hạng cao về chất lượng và kích cỡ. Nhìn chung, không gây hài lòng.”

Vậy tại sao phải bảo tồn nó?

Tôi luôn gặp câu hỏi này: Tại sao không bảo tồn giống tốt nhất?
Một là, thật sự là chả có giống nào là tốt nhất. Giống tốt nhất hôm nay thì mai thành bữa ăn cho côn trùng gây hại và sâu bệnh.
Hai là, có thể giống táo Fowler đó hay 1 giống lúa mì không đem lại hiệu quả kinh tế ngay lúc này lại có khả năng kháng bệnh hoặc côn trùng hoặc phẩm chất nào đó mà chúng ta sẽ cần cho biến đổi khí hậu mà các loài khác không có. Cho nên táo Fowler không nhất thiết phải là loại táo xịn nhất quả đất. Nó chỉ cần có 1 nét riêng biệt độc đáo là được. Và vì lý do đó, chúng ta nên cứu lấy nó.

Tại sao?
Vì nó là 1 nguyên liệu thô, 1 đặc tính chúng ta có thể sử dụng trong tương lai.
Hãy nghĩ đến tính đa dạng như 1 công cụ cho chúng ta quyền chọn lựa.
Và các lựa chọn đích xác những gì chúng ta cần trong 1 kỷ nguyên biến đổi khí hậu.

Phần 1: Quyền Chọn Lựa https://goo.gl/kgKswJ

——————————————–

Mình đi hội thảo GMO, có nhà khoa học nói “phải sử dụng công nghệ sinh học biến đổi gen các giống lương thực để tạo ra các giống chịu hạn, chịu mặn, nhằm ứng phó với Biến Đổi Khí Hậu”1. Có nhất thiết phải BĐG mới ra được giống thích nghi BĐKH? Hay chỉ cần để cho tự nhiên được yên để chúng tự bảo vệ, tự phục hồi?
GMO chỉ làm nghèo tính đa dạng sinh học, chứ không làm giàu nó lên được.
Ví dụ điển hình của việc “giải quyết vấn đề bằng cách tạo ra 1 vấn đề khác, còn lớn hơn”
2. Chi phí để tạo được 1 giống BĐG là 136 triệu đô. Với số tiền bằng nửa như thế, đất nước Đan Mạch chuyển đổi nền nông nghiệp của họ từ Hóa Chất sang hoàn toàn phi Hóa Chất.
Thật là lấy Dao Phay làm thịt chia sẻ

PHẦN 2: Tự Cứu Lấy Mình

Tôi biết nhiều bạn không buồn nghĩ tới sự đa dạng trong các hệ nông nghiệp và phải thẳng thắn nhìn nhận, điều đó rất hợp lý. Bạn không thấy nó trên mặt báo hàng ngày.

Điều thú vị và cũng rất đau đớn là tính đa dạng này đang mất dần.
Tại Mỹ những năm 80 có 7,100 giống táo có tên khác nhau. Ngày nay, 6,800 giống đã tuyệt chủng không còn ai thấy nữa.

Chúng ta đánh mất tính đa dạng.
Và tôi sẽ không nói về việc đánh mất tính đa dạng như kiểu bạn mất chìa khóa xe.
Tôi đang nói về việc đánh mất nó như chúng ta đánh mất khủng long, Mất Thực Sự, không bao giờ được nhìn thấy nữa.
Và mỗi lần xảy ra nghĩa là TUYỆT CHỦNG.

Tôi không thể nhìn thẳng vào mắt bạn và nói rằng tôi có 1 giải pháp cho biến đổi khí hậu (BĐKH), cho khủng hoảng nước ngọt. Nông nghiệp tiêu thụ 70% nguồn cung cấp nước trên trái đất đấy.

Tôi không thể nhìn thẳng vào mắt bạn và nói có giải pháp cho khủng hoảng năng lượng, nạn đói hay chiến tranh.

Tôi không thể nhìn thẳng vào mắt bạn và nói tôi có giải pháp đơn giản cho những điều đó, nhưng tôi có thể nhìn vào mắt bạn và nói chúng ta không thể giải quyết được bất cứ vấn đề nào nếu chúng ta không có đa dạng cây trồng.

Vì tôi đố bạn nghĩ được 1 giải pháp hiệu quả, bền vững cho BĐKH nếu chúng ta không có tính đa dạng cây trồng.
Bởi, rõ ràng là nếu nông nghiệp không thích nghi được với BĐKH, thì chúng ta cũng sẽ không thể.
Và nếu cây trồng không thích nghi được với BĐKH, nông nghiệp sẽ chẳng bao giờ thích nghi được và chúng ta cũng vậy

Nếu chúng ta coi việc để lại 1 bảo tàng nghệ thuật hay để lại 1 chiếc ghế trong trường đại học như của thừa kế là bình thường, thì theo tôi chúng ta thực sự phải nghĩ đến việc truyền lại giống lương thực.

Và thực ra, bằng cách bảo quản lúa mì, lúa gạo, khoai tây và các cây trồng khác, chúng ta sẽ đơn giản là đang tự cứu lấy mình.

Cary Fowler

Phần 2: Tự Cứu Lấy Mình https://goo.gl/KbWlbs
Tóm lược từ đây: http://goo.gl/cCUqCn

NGƯỜI NÔNG DÂN SANGAY

Nông dân là hình ảnh được dùng để hù dọa những người trẻ.
Tôi thấy trên mạng Wechat một poster (coi hình) do một người bạn của tôi post trên timeline của cô ấy.

nông dân
Tôi hỏi cô ấy có thể nói cho tôi về cái poster ấy được không và cô nói rằng cô dùng nó để dọa em trai của mình vì cậu không bao giờ muốn đi học và giờ còn muốn bỏ học.
Tôi hỏi cô ấy thêm về tấm hình người nông dân và cô ấy thắc mắc tại sao tôi quan tâm.
Tôi chả còn cách nào khác là phải làm cô ấy ngạc nhiên khi nói rằng tấm hình cuối cùng với dòng chữ “Nếu tôi bỏ học” đó chính là tôi – người nông dân Sangay.

Tấm hình đó do một nhà báo nước ngoài chụp năm 2012 ở trang trại của tôi khi tôi cày ruộng chuẩn bị trồng kiều mạch.
Bức ảnh này đã được lưu hành ở các mạng xã hội khá lâu. Tôi tình cờ thấy nó hôm nay, chỉ bất ngờ một chút chứ không bị sốc.

Nó chỉ đơn giản đã cho tôi một cơ hội để nhìn lại cuộc sống của tôi và nghĩ đến bản thân mình, rằng tôi đã phải làm nhanh hơn, trước khi nhiều bạn chỉ đứng nhìn tôi và dùng cái ví dụ này để hù dọa thế hệ tương lai của chúng tôi.

Tôi sẽ lấy điểm yếu này của nông dân làm sức mạnh của tôi để thay đổi cái tựa (đi kèm hình) trong vài năm tới.

Nó sẽ khó khăn, nhưng khả thi, tôi biết điều đó. Tôi có thể làm điều đó.
Cảm ơn truyền thông xã hội!
Sangay Rinchen
Founder & CEO, Happy Green Cooperatives , BHUTAN
http://happygreen.coop/
Anh tự gọi mình là Farmer Sangay – Farmer called Sangay

Vì đi theo một con đường ít người đi, chúng tôi có may mắn được va phải những con người ‘không thông thường’ như Farmer Sangay
P/S: Các bạn google Farmer Sangay sẽ ra nhiều thông tin về anh.

XanhShop lược dịch từ trang của Farmer Sangay

3 LẦN/NGÀY

Hôm nay có người phụ nữ nói với tôi là bà thấy bị xúc phạm khi phải bỏ 2 đô-la để tham gia Chợ Nông Dân của chúng tôi.

Tôi giải thích với bà rằng chợ của chúng tôi không được nhà nước hỗ trợ gì cả. Chúng tôi có khoảng 30 người bán tham gia chợ và chúng tôi thu phí 25 đô mỗi người. Tức là mỗi tuần chúng tôi chỉ kiếm được 750 đô từ người bán hàng. Trong khi chi phí để tổ chức được chợ nông dân hàng tuần như vậy là 2500 đô.

Mọi xu kiếm được từ chợ này sẽ lại đầu tư vào trang trại để trả các chi phí. Chứ không thì ai cắt cỏ, ai phủ rơm, ai cho gia súc ăn, ai tỉa cây, ai chữa hàng rào, ai sửa máy cày. v.v.

Rồi tôi hỏi bà có đi làm không? Công việc có trả lương hay không có lương?
Bà rất tự hào nói rằng bà làm bác sĩ gây mê được 28 năm rồi và đương nhiên có lương chứ.
Bà rằng bà có học hành và xứng đáng được trả tiền cho dịch vụ của mình, và rằng “đâu cần học hành gì để rải rơm, cắt cỏ, nên ông chả có lí do gì để đòi 2 đô-la”.

Vấn đề chính là chỗ này đấy ‘nhận thức của mọi người về nghề nông’
Tôi thường nghe chính các nông dân và chủ trang trại tự gọi họ là các nông dân ‘dốt nát’ và tôi thật sự không hiểu ý họ là gì vì tôi biết cần có đầu óc, hiểu lẽ thường (common sense) và có tri thức để có thể làm nông thành công.

Hôm nay thì tôi mới hiểu ra, họ hiểu là người ta thường coi nông dân là dốt nát. Bảo sao trong xã hội, nông dân càng ngày càng ít đi. Bởi công chúng thường không đánh giá đúng giá trị dịch vụ của họ và chẳng thèm quan tâm đến họ.

Sự mỉa mai trong lời nói của người phụ nữ nó trên là ‘bà ta đã để cuộc đời mình trong tay những kẻ mà bà coi là ngu dốt hơn bà’.
“Ông tôi từng nói rằng, cả đời ta cần đến bác sĩ, luật sư, cảnh sát, cha cố 1 lần; nhưng nông dân thì ngày nào cũng cần, 3 lần/ngày”

nông dân

XanhShop lược dịch từ đây http://on.fb.me/1IWyqML

CỎ

Một trong những bí quyết làm vườn của các nông dân nhà Xanh là Cỏ.

Vườn nào cỏ cũng lút đầu.

 

khoai môn

Vườn khoai môn, phải vẹt cỏ ra mới thấy đi được

Bắp

Vườn bắp cỏ lút đầu. Công nhân trang trại vừa sướng không phải xịt cỏ, xịt thuốc nhưng vẫn nói ‘có mình ổng làm vườn kiểu đó thôi, cả cái tỉnh Lâm Đồng này không có ai giống ổng’

khoai mỡ

Vườn khoai mỡ cũng cỏ không

khoai mì

Vườn khoai mì cũng đầy cỏ.

Ông nông dân này hồi đầu phản đối dữ dội chuyện để cho cỏ mọc. Xong rồi bây giờ ổng nói "đúng thiệt, để cỏ vậy mà có ăn hơn, cây ít bịnh"

Ông nông dân này hồi đầu phản đối dữ dội chuyện để cho cỏ mọc.
Xong rồi bây giờ ổng nói “đúng thiệt, để cỏ vậy mà có ăn hơn, cây ít bịnh”

NGƯỜI NÔNG DÂN KHÔNG TỬ TẾ HAY NGƯỜI TIÊU DÙNG “MUỐN GÌ ĐƯỢC NẤY”?

23.2.2014
Chân dài nhà XanhShop.com đi thực địa về, thức đến 2h sáng để viết note dưới đây.
Mời bà con vô chém gió với em nó
Notes: Loạt bài này được viết dựa trên những thông tin thực tế mà tôi thu nhận được. Những quan điểm chia sẻ là của riêng cá nhân tôi. Nếu các bạn muốn chia sẻ quan điểm, tôi sẵn lòng lắng nghe và tranh luận, tuy nhiên mong mọi người hãy giữ “văn hóa tranh luận”- tranh luận để xây dựng vì mục đích tôi viết ra đây là để chia sẻ thông tin, để mọi người hiểu hơn về thực trạng hiện nay và cùng chung tay trong khả năng có thể để thực phẩm ngày một lành, sạch hơn.
Những yếu tố tôi đưa ra trong bài này, tạm thời lược bỏ vai trò quản lý của nhà nước.

Read more

CHUYỆN NGƯỜI TRỒNG NGÔ

Tại vùng trang trại xa xôi, có một người nông dân năm nào cũng trồng được những cây ngô rất tốt.

nông dân trồng ngô
Năm nào ông cũng mang ngô tới hội chợ liên bang và năm nào ngô của ông cũng đạt giải nhất. Ai cũng cho rằng ông có những bí quyết riêng độc đáo. Có một lần, một phóng viên phỏng vấn ông và phát hiện ra rằng người nông dân luôn chia sẻ những hạt giống ngô tốt nhất của mình với những người hàng xóm ở các trang trại xung quanh.

– Tại sao bác lại chia những hạt giống tốt nhất đi, trong khi năm nào họ cũng đem sản phẩm đến cùng hội chợ liên bang để cạnh tranh với sản phẩm của bác? – Phóng viên hỏi.

– Anh không biết ư?- Người nông dân thật thà đáp – Gió luôn thổi phấn hoa và cuốn chúng từ trang trại này sang trang trại khác, từ cánh đồng này sang cánh đồng khác. Nếu những người hàng xóm quanh tôi chỉ trồng được những cây ngô xấu thì việc thụ phấn do gió rõ ràng sẽ làm giảm chất lượng ngô của chính trang trại của tôi. Tức là, nếu tôi muốn trồng được ngô tốt, tôi cũng phải giúp những người xung quanh trồng được ngô tốt đã!

Nguồn internet.

HỌC HÓA ĐỂ LÀM GÌ?

Tối hôm qua cô mình kể chuyện thằng em học cấp III không thích học môn Hóa và lý lẽ của nó là
‘không học hóa giỏi có sao đâu, chị Hằng hồi xưa có giỏi hóa đâu’ 🙂
Đúng là ngày xưa mình không giỏi Hóa. Năm thi tốt nghiệp lại trúng ngay môn Hóa.
Tốt nghiệp phổ thông xong mình tự nhủ ‘kiếp sau gặp lại mày nhé, môn Hóa!’.Nhưng càng sống càng thấy các môn tự nhiên bao gồm Hóa – Sinh – Vật lí là cốt lõi của sự sống.
Cho nên phải tự học mót để hiểu.

Không hiểu biết về nó là một thiệt thòi lớn cho con người.
Vì con người – tuy là 1 ‘động vật hội xã’, vẫn đương nhiên là 1 phần của Tự Nhiên – cái lớn hơn ‘xã hội loài người’ rất nhiều.

Không hiểu biết về hóa học em sẽ không biết:
• Tại sao benzene lại gây hại cho sức khỏe của em, những sản phẩm nào chứa benzene?
• Tại sao bột ngọt, bột nêm, hàn the gây hại cho nội tạng và não của em?
• Tại sao ‘nước cốt muối’ làm đông đậu hũ nhưng nước muối chỉ có NaCl thì không làm được?
• Tại sao có thể làm tăng độ pH của nước giếng bằng cách bơm lên bể và để thoáng 24h?
• Tại sao khi đất dư đạm nó cản trở sự hấp thụ canxi ở cây?
• Tại sao cùng trên miếng đất ấy, khi trồng cây A thiếu Cacium, cây B lại thiếu Phosphorous?
• Tại sao có thể hạ phèn bằng cách sử dụng xơ dừa tươi?
• Tại sao sử dụng vôi để hạ phèn lâu ngày làm chai đất?
• Tại sao dao gọt thơm không bao giờ phải mài?
• Tại sao dao bằng sắt thép cắt chuối hay thâm đen vết cắt?

Và hàng ngàn, hàng triệu câu hỏi tại sao mà em sẽ không có câu trả lời nếu em không hiểu gì về Khoa Học Tự Nhiên.
Và khi em không hiểu biết, em sẽ bị dẫn dắt như những con bò.

Vậy thôi, em thân mến, học để thành “cây sậy biết suy nghĩ” chứ không phải để lấy bằng!
Chị không thấy vấn đề gì nếu em thi rớt, thật đấy!
Nhưng nếu em thiếu hiểu biết để bị dắt như 1 con bò thì đó sẽ là vấn đề, đúng không?

“Con người chỉ là một cây sậy, yếu ớt nhất trong Tự Nhiên; nhưng đó là 1 cây sậy biết suy nghĩ” – Pascal

Nếu có ai là thầy cô dạy Hóa đọc được note này, mình mong sao các thầy cô có cách tiếp cận thú vị và thực tế hơn cho môn Hóa so với thời mình đi học.

Dạy trò theo kiểu lí giải các hiện tượng thay vì cho trò ngồi vẽ mạch vòng và cân bằng phương trình hoài, chán lắm!
Ngày xưa mình ghét môn hóa vì thế.
Sau này mới hiểu, mình đã ghét Oan môn học tuyệt vời ấy

Ủ PHÂN TẠI NHÀ

Bác nào có cái vườn nhỏ và muốn cải tạo đất thì có thể dùng cách này.

Bên trong cái ống nhựa (xài ống nước PVC cũng đc), bỏ rác nhà bếp vô đó để nuôi trùn.

Có phân bò càng tốt. Trong phân bò, chất gì cũng thấp nhưng hệ vi sinh trong phân bò thì rất tốt cho cây.
Trùn ăn rác. Phân trùn cải tạo đất tốt nhất.

Ông già chủ trại rau đang cung cấp cho XanhShop.com luôn nói là ổng ko phải người làm vườn (farmer), bọn trùn mới là người làm vườn thực thụ.
Phía trên cái ống rác có thể lấy cái chậu trồng bông che lại cho khỏi mưa nắng.

ủ phân

PHÒNG CHỐNG SÂU BỆNH THẾ NÀO?

Hôm qua có bạn đồng hành (BĐH) hỏi Xanh như vầy
“Hi shop. Ông xã mình làm trong lĩnh vực thuốc bảo vệ thực vật cho biết các loại cây trái như dâu hoặc rau củ như súp lơ (bông cải) bị sâu rất nhiều, ko phun thuốc k dc. Vậy shop có thể chia sẻ mình làm cách nào để phòng chống sâu bệnh k?”
“Vì mình nhìn bông cải mình k thấy sâu cắn lốm đốm bên trong bông. Nếu thật sự có dùng thuốc thì vẫn ok, miễn là khoảng cách giữa thu hoạch và phun thuốc an toàn. Tuy nhiên mình cần được biết rõ có thuốc hay ko vì mình tin tưởng k có thuốc nên ăn luôn k rửa như dâu và các loại rau thì chỉ rửa sơ 1 nước và k ngâm nước muối”

Trước hết xin cám ơn câu hỏi của chị Tâm Đào.
Hiện nay các trại cung cấp rau cho Xanh xài hạt neem, xay ra rồi xịt khi có sâu.
Cây neem còn gọi là cây xoan chịu hạn, có nguồn gốc từ Ấn Độ, được du nhập vào Việt Nam từ năm 1988. Hiện có hơn 7.000 ha loại cây này được trồng tại Ninh Thuận và Bình Thuận.Chất Azadirachtin có trong hạt cây neem tác động đến côn trùng qua nhiều phương thức như gây ngán ăn, xua đuổi, gây chết, ức chế sinh trưởng và sinh sản.
Azadirachtin có thể phân hủy hoàn toàn trong vòng 2-3 ngày (so với chất tổng hợp, thời gian phân hủy kéo dài đến cả năm).Tuy nhiên, theo quan điểm của Xanh, các chất diệt sâu rầy (hay bất cứ loại sinh vật nào) cho dù nguồn gốc tự nhiên hay hóa học đều là giải pháp mang tính tình thế và không thuận tự nhiên.
Trong số 1,25 triệu loài côn trùng thì chỉ có 1% tấn công thực vật mà thôi.
Vì vậy, sử dụng ‘thiên địch’ là cách tốt nhất để bảo vệ mùa màng và không diệt oan những con khác.
Chúng ta có ‘cây thiên địch’; là những giống cây dẫn dụ, thu hút sâu bọ ra khỏi các cây trồng chính”, VD: cúc vạn thọ.
Chúng ta có ‘con thiên địch’: VD: chim sâu bắt sâu
Bản thân việc diệt bất cứ loài nào (thực vật hay động vật) thì đều phá vỡ ‘lưới thức ăn’* 
Muốn có thiên địch PHẢI CÓ SÂU HẠI (pest).
Đây là điều kiện tiên quyết!
Các loài sinh vật đều cần có ‘thức ăn’.
Ở đâu không đủ thức ăn, thì chúng không sống được.
Vì vậy, khi diệt hết sâu, điều đó cũng đồng nghĩa KHÔNG BAO GIỜ có chim sâu nơi ấy.
Đưa môi trường về mức ‘quân bình tự nhiên’ là mục tiêu Xanh hướng đến, nhưng đường đi còn rất dài rất xa.

Hiện nay chỉ có MỘT (01) trại trong số các trại đang cung cấp rau trái cho Xanh đã thử nghiệm trên ‘01 KHU VỰC NHỎ’ và đạt được mức QUÂN BÌNH TƯƠNG ĐỐI, có thể mở nhà lưới mà tình hình sâu hại vẫn trong mức kiểm soát được.
Còn các trại khác vẫn đang cần bảo vệ cơ học bằng nhà lưới và diệt sâu khi cần.
Đường còn xa mịt mùng. Cám ơn CBAC đã đồng hành
food_web
*lưới thức ăn: tiếng Anh là ‘food web’, các mẹ có thể Google và ra nhiều thứ hay ho để dạy trẻ em ở nhà.
Cô Hằng muốn làm chương trình này cho các em nhưng đang còn ‘lực bất tòng tâm’, xin ghi nợ chỗ đó và sẽ làm ngay khi có thể.

 

ĐẤT MẸ

Mình có 1 anh bạn là dân môi trường. Ảnh yêu môi trường đến mức nhiều người cho là cực đoan.
Ảnh nói “người ta không đối xử với Đất đai như Mẹ mình nữa (mother Earth) mà như 1 chủ chứa với gái mại dâm: khai thác triệt để, không cho nghỉ ngơi gì cả và không cần biết sự phù hợp”

Sốc chưa? Đã nói ảnh cực đoan mà

Nhưng ảnh không nói sai.
Từ những năm 50 của thế kỉ trước đến nay, các loại hóa chất độc hại được sử dụng trong canh tác nông nghiệp để diệt côn trùng và nấm bệnh nhưng nó cũng diệt luôn hệ vi sinh trong đất.

Các vi sinh làm việc ngày đêm để chuyển các vật chất hữu cơ và vô cơ thành vô cơ hữu dụng (VCHD) để thực vật có thể hấp thụ. Các VCHD này kết hợp với nhau tạo thành keo khoáng. Tùy theo tính chất đất của từng vùng mà tính chất keo khoáng cũng khác nhau (Chuyện này lí giải tại sao có cây hợp đất này mà không hợp đất khác).

Nên khi bọn vi sinh này bị diệt thì đất đai chai cứng, thiếu dinh dưỡng và khoáng chất. Mà thiếu khoáng thì khiến cây trồng dễ bị bệnh hơn và chất lượng nông sản cũng giảm.

Lí do mùi vị rau trái thời nay không còn ngon như trước là do thiếu hụt các khoáng chất trong đất.

táo

Dr. August Dunning, đã chứng minh rằng để có lượng sắt tương đương với 1 trái táo những năm 50, ngày nay chúng ta phải ăn 26 trái táo. Nguồn tham khảo: http://bit.ly/1oj6yHT

Để cải thiện lượng khoáng trong đất, cần từng bước phục hồi hệ vi sinh trong đất đồng thời bổ sung khoáng tự nhiên cho đất.
Cách bổ sung khoáng (ocean minerals) cho đất mà các bác nông dân ở Trà Quế đang làm là một trong những cách vừa kinh tế, vừa bền vững. Coi ở đây.

Bây giờ thì mình đã hiểu tại sao rau thơm ở Trà Quế thơm hơn hẳn rau thơm ở những nơi khác!
Link Facebook 

VỆ SĨ CỦA BƯỞI DA XANH

Em Kiến này chắc chắn quen thuộc với mỗi người con miền Tây, nhất là dân miệt vườn.

kienvang

Người trồng bưởi luôn biết rằng cây bưởi nào không có “người bạn” này thì trái bưởi dễ bị chai cứng, không ngon. Vì vậy, họ bắt kiến vàng về nuôi trên cây bưởi, lâu lâu treo đầu tôm đầu cá đã hấp chín lên làm thức ăn “giữ chân” chúng

Các bạn kiến vàng này rất nhạy cảm với các loại thuốc sâu. Việc con kiến vàng hiện diện trên cây bưởi chứng tỏ chủ vườn không sử dụng / lạm dụng thuốc bảo vệ thực vật.

“Khoa học giải thích sự hiện diện của KIẾN VÀNG trên cây bưởi góp phần vào việc chống lại các loài sâu hại một cách đáng kể, chủ yếu là bọ xít, rầy mềm, sâu vẽ bùa, rệp sáp, kiến hôi, cùng các loài sâu hại khác.
Riêng kiến hôi là đối thủ chính của kiến vàng thường làm tổ trong các lá quằn quèo đeo bám vào trái tiết ra độc tố làm cho các trái bị sượng, chai cứng, vỏ dầy, có màu đen, da sần sùi, xấu xí, ruột khô nước. Đến khi thu hoạch, trái luôn có vỏ dầy, cứng, khó lột, trong ruột có cùi to, khô nước, các múi dính vào nhau, không gỡ rời được khi ăn”
“sự hiện diện của loài kiến vàng trên cam, quýt, bưởi, chanh sẽ góp phần làm cho trái cây da bóng mượt, vỏ mỏng, phẩm chất ngon ngọt, múi rất nhiều nước”

Đây là hàng nhãn vàng của Xanh. Tuyệt đối không sử dụng thuốc BVTV nhưng có bổ sung phân NPK khi cần.
Giải thích Nhãn Xanh, Nhãn Vàng ở đây.

 

TRÀ QUẾ

Về làng rau Trà Quế.
Cái làng con con, có vài hộ dân và ít đất trồng rau chỉ đủ cung cấp cho Hội An mà thôi.

Các bác nông dân ở đây có chiêu làm phân xanh từ Rong Cây. Chiêu này rất phù hợp với những vùng đất cát.
Đất cát vốn giữ nước kém và ít dinh dưỡng, phân xanh từ Rong là 1 giải pháp khá đa năng:

1. vừa bổ sung dinh dưỡng cho đất. Trong rong còn lẫn con ốc, con cua, con rạm nữa chứ
2. vừa giữ nước tốt hơn cho đất cát
3. vừa tận dụng được nguyên liệu tại chỗ (ao tôm xung quanh)
4. vừa giải quyết được vấn đề cho các chủ ao tôm. Nhiều rong quá tôm không sống được nên phải vớt rong định kì,

Trà Quế

Cách làm rất đơn giản
Đào sâu xuống khoảng 10 cm, rải rong đều rồi lấp đất lại.
Sau đó gieo hạt phía trên rồi tưới nước.
Mỗi lần rải Rong như vậy trồng được 2 lứa rau mà không cần bón phân gì cả.
CBAC ở vùng đất cát gần biển có thể thử chiêu này rất dễ dàng.

KHÔNG XÀI THUỐC HÓA HỌC THÌ LÀM GÌ CÓ RAU ĐỂ ĂN

Có nhiều lần Xanh nghe câu này và hiểu rằng có khá đông người tiêu dùng nghĩ như vậy, kể cả người xì-phố lẫn nông thôn.

Nếu nghĩ như vậy thì thời chưa có thuốc BVTV ông bà cụ kị ta chả có rau và trái để ăn hay sao?

Thực ra, bản thân thiên nhiên TỰ VỆ và BẢO VỆ rất tốt.
Chính việc can thiệp thô bạo và thiếu hiểu biết của con người đã làm mất cân bằng hệ sinh thái.

Chúng ta cùng xem xét 1 vài ví dụ nhé.

Ví dụ 1: Rừng
Các bác đi rừng Nam Cát Tiên hay chiến khu D, đố các bác tìm được con sâu trong rừng.
Đương nhiên là trong rừng có sâu, nhưng chúng phải lo trốn cho kĩ vì thò đầu ra sẽ bị các thiên địch khác xơi mất. Khi hệ sinh thái quân bình thì sẽ như vậy.
Nhưng chỉ cần đi ra vùng đệm của rừng nơi dân được phép trồng trọt thì có thể so sánh ngay. Ngay cả cây keo (trồng để lấy gỗ) cũng bị sâu ăn chi chít và người ta xịt thuốc BVTV ngay từ khi cây cao bằng đầu gối. Nếu không sâu ăn hết lá, cây chột lớn.

Ví dụ 2: Vườn cây tạp
Nhà bác nào ở quê có cái vườn này sẽ hiểu ngay. Vườn cây tạp (trồng nhiều loại cây, mỗi loại một vài gốc) của ông bà ta ngày xưa chả bị sâu bệnh hoành hành. Dĩ nhiên vẫn có sâu bệnh vì bọn chúng là 1 phần tất yếu của hệ sinh thái nhưng không bùng phát như ở các vườn độc canh (trồng 1 loại cây trên diện rộng).

Hãy quan sát kỹ các khu rừng nhiệt đới và vườn cây tạp để hiểu THIÊN NHIÊN.

Nếu độc canh là thông minh thì thiên nhiên đã làm rồi.

Nhưng ĐA CANH mới là lựa chọn của MẸ THIÊN NHIÊN đó các bạn đồng hành thân mến của XANH.

eco-sys

Canh tác hữu cơ, không sử dụng hóa chất không hề mới trên thế giới. Tuy nhiên, nó không phải con đường dễ đi do chúng ta đã xa rời thiên nhiên quá lâu. Giống như nhiều trẻ thành phố bây giờ khi thấy con gà chạy vườn quê thì rất ngạc nhiên gọi là “con gà bận đồ” vì từ khi em biết nhìn nhận thế giới xung quanh em chỉ biết mỗi con gà “cuổng trời” trong siêu thị thôi.

Có rất nhiều tấm gương thành công trong lĩnh vực nông nghiệp không hóa chất ở Châu Âu và cả châu Á, ví dụ như ông Bhaskar Save ở Ấn Độ. Người ta ca ngợi ông như “Gandhi của nền nông nghiệp hữu cơ Ấn Độ”.

Vui lòng đọc bài này để hiểu thêm về hành trình mà ông đã đi, từ người sử dụng hóa chất đến khi không sử dụng hóa chất nữa và kiếm lời từ việc canh tác không hóa chất như thế nào.
Cám ơn bạn Nguyen Khanh Viet đã share bài này cho Xanh.

Link Facebook

GIUN ĐẤT – NGƯỜI NÔNG DÂN SỐ 1

Giun đất là những nông dân tuyệt vời của tự nhiên.
Bạn có biết xác thực vật hay phân hữu cơ không phải là thức ăn của cây mà chúng là thức ăn của giun đất và các vi sinh vật trong đất.
Chất thải của giun đất mới chính là nguồn dinh dưỡng cần cho cây.
Không những thế, sự hoạt động và sinh sống của con giun ở trong đất là quy định của tự nhiên, là công cụ để tự nhiên điều khiển đất phục vụ cho cây cối:

Cải thiện nguồn dinh dưỡng trong đất
Giun đất ăn các mảnh vụn cây (rễ chết , lá, cỏ , phân) và đất. Hệ thống tiêu hóa của chúng tập trung các thành phần hữu cơ và chất khoáng trong thực phẩm chúng ăn , vì vậy chất thải của chúng giàu chất dinh dưỡng hơn những vùng đất xung quanh. Nguồn nitơ có trong thân giun đất (khi nó đã chết) cũng được phân hủy nhanh chóng đóng góp hơn nữa hàm lượng nitơ trong đất.
Cải thiện hệ thống thoát nước, thoáng khí
Việc giun di chuyển và đào hang sống trong đất cung cấp một môi trường phát triển thuận lợi cho rễ cây, cải thiện hệ thống thoát nước tự nhiên cho đất. Đất có giun hoạt động thoát nước nhanh hơn 10 lần so với đất không có giun. Khi đất không được cày cuốc thì lượng giun sinh sống cao thì khả năng thoát nước cao gấp 6 lần so với đất được canh tác. Và việc giun di chuyển sẽ hình thành những “ đường mòn” trong đất giúp nước mưa dẫn vôi, các chất dinh dưỡng phân tán đều trong đất. Đồng thời, việc giun thường xuyên di chuyển như vậy tạo thành những khe hở trong đất làm đất được tơi, thoáng, nước không bị ứ đọng, khí trong đất được lưu thông. Như vậy rễ cây hô hấp dễ dàng.Cải thiện cấu trúc của đất
Khi giun đất lột xác, chất này kết hợp với hạt đất có khả năng ổn định nước, lưu giữ độ ẩm và xác này còn góp phần tái tạo lại lớp đất mặt.Cải thiện năng suất
Chúng ta có thể thấy rằng những khu rừng chẳng cần đến con người mà chỉ cần giun đất cần mẫn ngày đêm cày tơi đất. Nhờ vậy mà đất tơi xốp, thoáng khí, giúp nước luân chuyển dễ dàng. Sự hiện diện của giun đất là dấu hiệu cho biết một vùng đất có sạch và khỏe hay không.
Giun chính là dấu hiệu của chất lượng đất đấy các bạn.
Nếu CBAC nào muốn tìm hiểu cách để tăng lượng giun đất cho mảnh vườn của mình thì tìm hiểu tại đây nhé

TRỒNG RAU TẠI NHÀ

Xanh tuy bán rau nhưng luôn khuyến khích CBAC tự trồng rau ở nhà nếu có thể.

Bây giờ có rất nhiều dịch vụ giúp CBAC trồng rau trên sân thượng hoặc làm vườn treo trên tường.

Sở hữu một vườn rau nhỏ là khởi đầu của hành trình tìm về tự nhiên mà phần thưởng là một khoảng xanh do tự mình tạo ra, rồi sau đó có thể thưởng thức các món rau do mình tự trồng .

Một số kinh nghiệm căn bản Xanh có thể chia sẻ với CBAC:

1. Ánh sáng mặt trời: Cây rau nhiệt đới cần nhiều ánh sáng mặt trời trực tiếp để phát triển mạnh. Đây là một trong những lí do là cứ đến mùa mưa là hiếm rau.
Khoảng cách giữa các cây cần hợp lí để giúp cây có đủ ánh sáng mặt trời và đảm bảo thoáng khí (độ ẩm cao cây dễ bị bệnh).

2. Nước: Lượng nước tưới cần thiết sẽ thay đổi tùy thuộc vào điều kiện đất đai và khí hậu. Đất tốt là đất giữ ẩm nhưng dễ thoát nước. Khi mới gieo hạt và cây giống nhỏ cần phải được tưới nước ít nhất mỗi ngày một lần để giữ cho đất ẩm ướt, nhưng phải không bị úng.
Với các cây đã bén rễ, tưới nước vừa đủ ướt, tưới quá nhiều cũng gây hại chả kém không tưới. Đây là lí do khác của việc mùa mưa hiếm rau, quá nhiều nước khiến rễ cây bị úng.

3. Đất: Đất phải tơi, xốp và giàu dinh dưỡng. Cách cung cấp dinh dưỡng tốt nhất cho cây là cung cấp chất hữu cơ cho đất. Vi sinh tự nhiên sẽ chuyển hóa chất hữu cơ thành dưỡng chất cây có thể hấp thụ và đồng thời làm đất tơi xốp.

4. Xen canh, luân canh: Nên trồng xen rau ăn lá với các loại rau thơm vì nhiều loại côn trùng thích rau ăn lá nhưng không thích rau thơm.
Mỗi loại cây lại hấp thu dưỡng chất khác nhau nên luân canh là tốt nhất, không nên trồng mãi 1 loại trên cùng mảnh đất. VD: Vườn nhà Xanh khi trồng cà chua thì thấy cây có hiện tượng thiếu calcium. Sau đó luân canh đậu cove thì lại thấy hiện tượng thiếu phosphorous.

Nếu trồng cho nhà ăn thì mình lại thích trồng theo kiểu em gái mình. Nó trộn chung các loại hạt giống: dền, tơi, muống, rau thơm các loại rồi rải trong vườn. Vậy là bọn chúng đua nhau lớn, không bị côn trùng gì cả. Cây gì lớn trước thì nhổ ăn trước, ăn không kịp thì nó già, tạo hạt rụng xuống, mọc cây mới.

Nhưng cách này vườn rộng mới làm được.

Không thì làm 1 khoảnh con con trên sân thượng thì cũng hay phải không cả nhà?

Thực tế là cho dù có đọc nhiều sách, tham khảo nhiều website hướng dẫn trồng rau thì không gì có thể thay thế được trải nghiệm thực tế của người làm vườn.
Cũng là đất Củ Chi, nhưng có vườn trồng được rau cải, có vườn không trồng nổi vì bọ nhảy oanh tạc ghê gớm.
Chúc CBAC có những trải nghiệm thú vị.

VƯỜN HOANG – CỎ MỌC

“Thế giới này thành một nơi đầy nguy hiểm không phải bởi những kẻ làm điều xấu mà bởi những kẻ chỉ nhìn hoài mà chả làm gì sất” Albert Einstein
“The world is a dangerous place, not because of those who do evil, but because of those who look on and do nothing.”

Đứng góc độ người làm vườn, muốn cỏ không mọc thì phải trồng cây. Vườn hoang ắt cỏ mọc!
Vậy nếu bạn là một hạt cải và muốn cỏ không mọc thì hãy quăng mình xuống đất và nảy mầm đi bạn.
Hạt cải ngồi nhìn và chê trách mấy cây cỏ không khiến cỏ chết.
Nhảy xuống giành đất, giành nắng, giành gió với nó, vượt lên nó đi bạn!

THIỀN RAU :)

Lời nhắn từ chị Bình (MKH 0997): Mình đã nhận được hàng chiều nay, rất ấn tượng với bó mùng tơi cuộn bằng lá chuối và buộc bằng dây chuối, xà lách trong bao giấy.
Trước khi đặt hàng, mình từng nghĩ nếu mình mua online như vậy sẽ tốn rất nhiều bao linon. Đây là điều ngại ngần đối với mình. Nhưng khi nhìn bó rau, mình thích quá.
Mặc dù vẫn còn nhiều sản phẩm dùng bao linon. Nhưng mình biết các bạn đã hạn chế tối đa đến mức có thể.”

P1110246
—-
Xanh thì vui nguyên ngày vì có những bạn đồng hành chia sẻ và thông cảm.

Mỗi lần soạn hàng cả nùi bao ni lông là thấy hoảng sợ, nhưng vì chưa tìm được giải pháp bao gói tốt hơn, đành nhắm mắt đưa chân…

Vụ gói được bằng lá chuối và cột dây chuối là nhờ có biệt động nhà Xanh  “nằm vùng” ở vườn yểm trợ, chứ nói vụ này với nông dân thì nông dân cười méo xẹo: tui chịu cực trồng rau thì được chứ bắt tui ngồi bó vầy, chắc tui mần không nổi! Hic!

Mà không phải biệt động nào cũng làm được như chị. Nhìn chị để Tâm vào từng cọng rau, cái lạt, quân Xanh tự bảo nhau ‘đi đâu xa xôi Thiền quán cho phức tạp, chỉ cần làm được bó rau như chị thôi là đã Thiền rồi’.

Cảm ơn CBAC đã đồng hành.