NƯỚC TƯƠNG, NƯỚC MẮM TRUYỀN THỐNG LIỆU CÓ MỐC KHÔNG ?

Đây là câu hỏi gần đây XanhShop nhận được, vì giữa thời tiết oi nồng, nhiệt độ thì cao nhưng độ ẩm cũng cao, khiến cho mọi thứ rất dễ hư mốc, trong đó có nước mắm và nước tương.
Cả nhà ạ, thực sự vật thể nào còn tạo mốc được, tức mốc còn chọn nó làm vật chủ thì ấy là vật thể “sống”.
Chúng ta đâu có bao giờ thấy mốc nó trên các vật chất vô cơ hay chất hóa học, hay những chất không thể ăn, không thể uống vào người, đúng không ?

Và như chúng ta biết nước tương, nước mắm truyền thống được ủ lên men tự nhiên từ các vật thể “sống” đó là cá, đậu nành, muối, nước, nên khả năng nước tương, nước mắm có thể bị mốc là hoàn toàn có thể xảy ra.
Nước tương, nước mắm lên men tự nhiên có nồng độ muối giao động 20-25%, với nồng độ này các loại vi sinh, enzyme có lợi vẫn sống tốt, chính vì thế mấy món nước lên men này mới có lợi cho chúng ta đấy ạ.
Mà bên cạnh các khuẩn có lợi cho cơ thể tồn tại được thì đồng thời các khuẩn ít có lợi hơn cũng có thể phát triển, chỉ cần mình bảo quản không ổn trong một thời tiết nóng ẩm:
1. Lượng không khí trong chai hũ đựng mắm, tương quá nhiều. Lượng khí này có thể chứa khuẩn mốc. Khi chai lõ càng vơi, lượng không khí trong chai càng nhiều, nếu mình liên tục động chai và cứ cho lượng không khí mới vào qua thao tác mở nắp rót, càng có nhiều cơ hội cho nấm mốc xâm nhập.

2. Các dung dịch bên ngoài rơi bắn vào chai đựng: dầu ăn, nước lọc, nước canh …. và những dung dịch này có thể chứa khuẩn nấm.

3. Vật thể là bắn vào chai, có thể là nguyên nhân tạo mốc: vụn thức ăn chẳng hạn.

Và khi có một mầm nấm mốc trong chai, kết hợp với điều kiện thời tiết nóng ẩm, sẽ là nguyên nhân dẫn đến mốc rất rất cao cho nước mắm, và nước tương truyền thống.

Chính vì thế tốt nhất mình nên: trích nước mắm nước tương ra chai nhỏ, mỗi chai nhỏ này nên sử dụng hết trong 1 tháng. Đừng dùng trực tiếp nguyên chai lớn, rất khó bảo quản chai ấy nguyên vẹn trong cả 1 năm.

Mình đừng sợ nấm mốc, đấy là một vật chỉ thị cho ta biết rằng, thứ mình cầm trên tay là một “vật thể sống”.
Nếu nước mắm, nước tương mà không chứa enzym hay chủng khuẩn có lợi thì đó chỉ là dung dịch “chết”. Mà một khi chúng chứa được chủng khuẩn có lợi chúng cũng có thể chứa được chủng bất lợi, vì thế giới này là của muôn loài, chủng nấm mốc luôn lơ lửng trong không khí. Nên ta đừng sợ chúng, đằng nào ta vẫn sống chung với chúng mỗi giây rồi, nên học cách quen thuộc với chúng vậy.

BOM SINH HỌC :D

Cả nhà Xanh đang làm việc chăm chú thì nghe 1 tiếng nổ lạ trong bếp.

Một cuộc điều tra được tiến hành chóng vánh và nguyên nhân của vụ nổ đã sớm được làm sáng tỏ. Công nhận CSI nhà Xanh siêu thật  🙂 .

Thì ra sáng nay trong lúc sắp xếp kệ bếp, 1 nàng Vịt Giời đã đặt anh mắm nêm “chưa bóc tem” cạnh em nồi cơm điện.

Ban đầu thì chàng “kín đáo”, nàng “mát mẻ” nên cơm lành canh ngọt :D.

Tới lúc nàng nấu cơm cho cả nhà ăn trưa thì xảy ra chuyện.

Do nàng thốt nhiên “nóng bỏng” nên anh chàng bị kích thích tột độ.

Thế là BÙM !  – vụ nổ sinh học đã xảy ra.

Ngoài chiếc kệ, bức tường, sàn nhà bị tai họa liên đới thì người lãnh hậu quả nghiêm trọng nhất là tác nhân kích thích – nàng nồi cơm điện.

Nàng “được” khoác lên mình một chiếc áo mới “lạ và độc”. Nói là “chấm bi” thì không phải, nhưng hoàn toàn có thể tưởng tượng theo phong cách này. Có điều mỗi chấm không hề tròn trịa như “bi” mà tựa như quả cầu gai tỏa đi trăm phương ngàn hướng.

Khỏi phải nói, mùi thì vô cùng hấp dẫn J – còn mạnh mẽ hơn bất cứ loại hương nào trên đời.

Vụ nổ sinh học này có thể diễn ra bất cứ đâu.

Mắm nêm là 1 sản phẩm lên men hoàn toàn tự nhiên từ cá và muối, không sử dụng chất diệt khuẩn và cũng không xử lí nhiệt nhằm giữ nguyên hương vị của mắm nêm nguyên chất. Do đó,

quá trình lên men và sinh khí vẫn tiếp tục dù rất nhẹ trong chai mắm nêm.

Những chai mắm nêm hiền lành sẽ có nguy cơ thành bom sinh học nếu chúng được đặt gần 1 nguồn nhiệt.

Nếu bạn yêu món mắm nhưng không muốn căn nhà thân yêu cũng bốc mùi mắm thì nhớ để em xa nguồn nhiệt nhé.

Đọc thêm tác dụng của các lợi khuẩn trong mắm ở đây

HỒ THỊ ÁNH

LỢI KHUẨN

Có chị kể cho Xanh nghe là con chị bị bịnh, phải uống kháng sinh.

Bác sĩ khuyên cho ăn yogurt để quân bình lại hệ men tiêu hóa đường ruột mà cu cậu cũng không chịu ăn yogurt và không chịu men tiêu hóa luôn.

Nghe chị nói mình mới nhớ ra là có nhiều loại thực phẩm có thể bổ sung lợi khuẩn đường ruột chứ không phải chỉ mỗi men tiêu hóa và yogurt.

  • Nước mắm, nước tương ủ theo cách truyền thống nè;
  • Dưa cải, dưa món các loại nè;
  • Nước trái cây lên men nữa.

Các mẹ lưu ý:

Phải là Nước Mắm, Nước Tương ủ theo cách TRUYỀN THỐNG mới có hệ men chứ ‘nước chấm công nghiệp’ không có nghen.

Nếu lâu lâu bé đòi ăn cơm không với nước tương, nước mắm thì là chuyện vui chứ không có chi phải lo lắng.

Hiện tượng chai mắm nêm để lâu bị bung nắp chai chứng tỏ các vi sinh vẫn liên tục hoạt động trong chai, và chúng sinh gas trong quá trình hoạt động.

Tương tự như vậy khi vườn dâu gửi cho nhà Xanh 1 chai nước dâu lên men, mở nắp ra thì nước trong chai và cái nắp chai bay lên trần nhà , khỏi còn gì uống luôn, hic.

Hệ đường ruột của chúng ta dài gấp 6 lần cơ thể nên nếu hệ ruột mà không khỏe thì chúng ta cũng khó mà khỏe được.

Vậy để làm mạnh hệ tiêu hóa của trẻ, các mẹ chịu khó cho TRẺ LỚN [1] ăn thêm dưa chua, dưa món, uống nước quả lên men thay vì nước ngọt (soft-drink) và đơn giản hơn là ăn rau luộc chấm mắm, chấm tương, chấm chao.

Cũng không phức tạp lắm đúng không ạ?
Chúc cả nhà vui, khỏe

[1] Trẻ em dưới 1 năm không ăn muối dưới mọi hình thức: muối, mắm, tương … vì ăn muối sớm hại thận.

XÀ BÔNG

Giời ạ, hết nước xả một lần xả tiết kiệm 1 tỷ mét khối nước cho VN, thì nay lại đến Biệt đội tay sạch chung tay bảo vệ trẻ em nông thôn. Mới sáng mở máy ra thấy cái quảng cáo muốn ứ hự. Thiên nhiên trong lành bảo vệ tụi nó rồi, bình thường tụi nó chạy qua lu nước mưa mở miếng nước rửa tay quẹt mặt quẹt miệng cũng khỏe như voi, ai mượn tốt bụng đi bảo vệ vậy?

Nào giờ có thấy trẻ em nông thôn nào bệnh nhiều như trẻ thành thị không?

Nếu có thì ko phải tại tay nó ko sạch mà là môi trường nơi nó sống bị người ta làm cho ô nhiễm, đồ ăn thức uống của nó bị người ta tung hỏa mù. Túm lại là nó bị cắt sợi dây liên lạc của nó với tự nhiên dần dần một cách không thương tiếc mà nó cũng hok biết á.

Ngày thế giới rửa tay với xà phòng là ngày gì??

Mắc gì phải có ngày này??

Nước xà phòng có uống được không?

70% cơ thể người là nước, ngày nào cũng cần nước hết, nước ko sạch thì máu ko sạch, người nó ko khỏe.

Vậy bỏ tiền ra xài xà phòng cho nhiều lên rồi thì nước xà phòng chảy đi đâu? (Phải xà bông thiên nhiên còn đỡ, đàng này đọc cái bảng thành phần của nó rồi tra google cũng muốn ứ hự luôn).

Ai lọc lại nước sạch cho VN uống? Ai lọc nước sạch cho mấy con cá dưới sông dưới biển sống? Ai lọc nước sạch cho bà con cô bác tưới lúa tưới cây? Ai lọc được nước sạch từ sông từ suối từ biển bao la này??

Không có cái máy nào thực sự lọc được hết. Không hề. Máy móc không bao giờ làm được công việc của thiên nhiên, máy móc không bao giờ mô phỏng được thiên nhiên.

Một thời gian dài được tivi nuôi nấng, mình như có thù với vi trùng, với bùn, với đất. May nhờ chui vô cái khoa bao đồng tên là khoa môi trường, và biết cái lối ăn uống “chán phèo” mang tên thực dưỡng, mà mình tiết kiệm được nhiều tiền mua xà bông và mua thuốc.

Ngộ lắm, cái ngừ làm cho mọi thứ phức tạp, khó khăn hơn hoặc đã chấp nhận sự phức tạp lộn xộn thì thường còm-men mấy ngừ muốn quay về đơn giản/tự nhiên là ngừ phức tạp. Âu thì là mà “tính từ” là “hư từ” (tức là tính từ là từ hư cấu phụ thuộc người nói; câu này bạn mình hay dùng để nhắc nhở mình), khi nào thấy xài ngôn ngữ ko ổn nữa thì chuyển qua kênh giao tiếp khác là vừa. Nhưng mà dễ gì, cả bụng kiến thức học để hơn người kia, người ta có thể bỏ cái việc kẹt trong ngôn từ một sớm một chiều để cảm nhận được sợi dây gọi là mối liên kết vô hình sao?

Dù sao cũng có góp ý là: thay vì chiến dịch lung tung cũng tốn tiền cả bộn, thì bỏ cái tiền đó cho mí bạn nghiên cứu mần ra sản phẩm gì đó nó bảo vệ môi trường hơn là chỉ bảo vệ cái tay, mà bảo vệ cái tay cũng chả có bảo vệ được cái gì. Dịch bịnh mà tràn tới, cơ thể không khỏe mạnh thiệt thì ngày rửa tay tỷ lần thì có mà loét da tay chứ chả có giải quyết được cái gì, còn chưa nói là xả cái nước xà phòng ra làm chết hết đống tôm sú nuôi ở ruộng, rồi ở đó mà khóc huhu.

Ngũ Vị Hương

BỆNH TẢ

ĂN CHÍN UỐNG SÔI
Nhớ nhé cả nhà mình ơi!

“Hết chó lại đến ốc bươu bị “qui chụp” là nguyên nhân bệnh tả. Có ai ăn thịt chó tái hay ốc bươu sống đâu? Nấu chín là vi trùng tả chết ngắc.
Bệnh tả là bệnh lây qua nguồn nước (water-born disease). Đa số vi trùng tả khi đi vào dạ dày sẽ bị tiêu diệt bởi pH dạ dày. Do đó, bệnh tả thường bùng phát vào mùa nắng, khi người ta thường uống nhiều nước (bị nhiễm khuẩn) với một số lượng lớn.
Người ta kiêng thịt chó, ốc bươu, mắm tôm… nhưng sẵn sàng tu trà đá hay nước chưa nấu chín ừng ực (?)”
Lấy từ tường nhà ông bs. Nguyễn Đình Phương

Wiki nói về bệnh tả

KỶ NGUYÊN HẬU KHÁNG SINH (The-Post-Antibiotic-Era)

SGTT.VN – “Kỷ nguyên hậu – kháng sinh đã bắt đầu, đồng nghĩa với sự chấm hết nền y học hiện đại của chúng ta”, đó là lời cảnh báo thống thiết của TS Margaret Chan, Tổng giám đốc tổ chức Y tế thế giới (WHO). Bà Chan có hù doạ không. Nghe sợ quá!

Niềm phấn khởi không dài lâu.
Penicillin được Alexander Fleming (1881 – 1955) khám phá vào năm 1929. Hơn mười năm sau mới có sản xuất đại trà. Kỷ nguyên kháng sinh bắt đầu. Đúng là thần dược! Các thuốc kháng sinh diệt trừ các căn bệnh do vi khuẩn mà không gây hại cho người bệnh. Vậy là thiên nhiên và bệnh tật đã ở trong tầm kiểm soát của loài người. Than ôi! Niềm phấn khởi quá ngắn ngủi. Chẳng bao lâu sau, thế giới vi khuẩn vi diệu phát huy khả năng thần kỳ đáp trả các thuốc chống lại chúng. Các vi khuẩn đã lờn thuốc (kháng thuốc, quen thuốc).

Có mối đe doạ toàn cầu

Kỷ nguyên hậu kháng sinh.
“Vi khuẩn đã vuột khỏi tầm tay của các kháng sinh, các thứ bệnh thông thường như viêm họng hoặc trẻ bị xước da đầu gối lại có thể đe doạ mạng sống” – Đó là lời cảnh báo của Margaret Chan, trong một hội nghị ở Copenhagen, Đan Mạch vào giữa tháng 3.2012. Mối đe dọa “có tính toàn cầu, cực kỳ nghiêm trọng và đang gia tăng”. Bà Chan nói: “Vài chuyên gia cho rằng chúng ta đang trở về kỷ nguyên tiền – kháng sinh. Không phải đâu. Đây sẽ là kỷ nguyên hậu – kháng sinh. Điều này đồng nghĩa với việc chấm dứt nền y học hiện đại như chúng ta biết. Những phẫu thuật phức tạp, như thay khớp háng, ghép tạng các loại, hoá trị ung thư… trở thành khó khăn hơn nhiều hoặc rất nguy hiểm”. Tổng giám đốc WHO nhắc nhở không thể để mất các thuốc kháng khuẩn chủ yếu, cần cho việc săn sóc hàng triệu người, trở thành cơn khủng hoảng toàn cầu.

Thật là một cú sốc lớn khi các nhà nghiên cứu cơ quan CDC tổng kết, trong một năm rưỡi (2011), vi trùng S.aureus kháng thuốc methicilline (MRSA-Methicillin resistant Staphylococcus aureus) đã giết nhiều người hơn là HIV/AIDS tại Hoa Kỳ (trên 18.000 người mỗi năm). Các thuốc quý trị bệnh lao, sốt rét và HIV/AIDS có thể bị ảnh hưởng. Theo TS Chan, trong tổng số 12 triệu ca lao trên thế giới, ước lượng có 650.000 mang các chủng lao lờn nhiều thuốc (MDR-TB). Điều trị lao cực kỳ phức tạp, cần tới hai năm dùng thuốc rất độc và rất đắt tiền.

Báo cáo năm 2011 của viện Hàn lâm Vi sinh Hoa Kỳ mở đầu: “Cuộc vật lộn chống lại sự lờn thuốc là cuộc chiến mà chúng ta sẽ khó thắng được. Sức mạnh của hàng ngàn tỉ vi sinh vật, kết hợp với lực tiến hoá chắc chắn là ở thế thượng phong, sự kháng thuốc sẽ luôn xảy ra”.

Tổng giám đốc WHO quy cho việc dùng kháng sinh không đúng cách cho người và lạm dụng thuốc trong chăn nuôi súc vật. Tìm kiếm và sản xuất thuốc mới rất khó khăn. Nguồn thuốc hiện có đang khô cạn. Cơ hội thay đổi tình thế này thật mỏng manh.

Lúng túng.
Theo hiệp hội Bệnh nhiễm Hoa Kỳ, công nghệ dược phẩm không còn mặn mà với việc phát triển các kháng sinh mới. Đây là một quyết định có tính kinh doanh: các thuốc trị thấp khớp hoặc giảm cholesterol được sử dụng hàng tháng, hàng năm và các thuốc chống ung thư mà người bệnh và bảo hiểm y tế chịu trả hầu hết phí tổn giúp thu hồi vốn và lợi nhuận tốt hơn. Còn đầu tư cho các thuốc kháng sinh rất tốn kém, chỉ biên toa vài ngày trong thời điểm nào đó thôi và thuốc kháng sinh không tránh được bị lờn. Trong tương lai tìm và sản xuất kháng sinh mới là một thách thức to lớn, nhưng chỉ mới được nửa cuộc chiến. Còn cần phải theo dõi tốt các chủng vi khuẩn lờn thuốc, kiểm soát tốt nhiễm khuẩn trong bệnh viện, quản lý đúng mức dùng kháng sinh trong nông nghiệp, giữ vệ sinh và vô trùng bệnh viện.

Trớ trêu: con người trợ giúp các siêu trùng
Các bệnh viện là môi trường lý tưởng cho vi trùng lờn thuốc. Nhiễm khuẩn bệnh viện thường thuộc các loại bệnh nhiễm khó trị nhất. Lượng người bệnh dày đặc, sự sát trùng kém, HIV/AIDS và dùng nhiều kháng sinh gộp lại làm tăng nhanh đà tiến hoá của các siêu trùng (super bug), tên gọi mới dành cho vi khuẩn lờn thuốc.

Chăn nuôi công nghiệp.
Ở Hoa Kỳ gần 80% các thuốc kháng sinh dùng cho công nghiệp chăn nuôi lấy thịt, nhiều gấp bội lượng thuốc điều trị người bệnh. Dùng liều thấp nuôi các súc vật khoẻ để kích thích lớn mau và để hạn chế nhiễm khuẩn trong môi trường vệ sinh kém. Thật ngon lành cho siêu trùng gây nhiễm.

Các trại dưỡng lão.
Mật độ đông những người có hệ miễn dịch yếu kém, các người già thường nhiễm trùng kéo dài, kháng sinh phòng ngừa. HIV/AIDS gây mức lờn thuốc kháng khuẩn rất cao. Bị suy giảm miễn dịch, các người bệnh dễ mắc bệnh nhiễm.

Cuộc giằng co sinh tử
Kháng sinh tác động theo hai kiểu: giết chết các vi khuẩn hoặc ức chế sự tăng trưởng của vi khuẩn. Các kháng sinh tấn công ba đích chính: sự tổng hợp protein của vi khuẩn; sự phân đôi và sửa chữa của acid nucleic vi khuẩn; các enzyme tổng hợp của vỏ tế bào vi khuẩn. Tetracyclin bám dính vào các ribôsôm, vi khuẩn không chế tạo được protein nên không tăng trưởng được. Thuốc penicillin ngăn sự sản xuất Peptidoglycan, một chất tạo vỏ vi khuẩn.

Vi khuẩn né đòn.
Vi khuẩn thường dùng các enzyme để vô hiệu hoá kháng sinh. Enzyme bêta lactamaz phá huỷ thuốc penicillin nhiều kiểu tránh đòn: đối với Chloramphenicol vi khuẩn hạn chế thuốc nhập vào mình; đối với tetracyclin chúng tích cực bơm thuốc ra ngoài tế bào…

Lan truyền sự lờn thuốc.
Có một kháng sinh mới thì có sự lờn thuốc, không tránh được. Tỷ lệ lờn thuốc gia tăng khủng khiếp. Có sự lan tràn các chủng lờn nhiều thuốc. Vài loại vi khuẩn có những chủng lờn nhiều thuốc đến độ coi như hết thuốc chữa.

Mặc dầu sự đột biến gen lờn thuốc tần suất thật hiếm, nhưng tốc độ sinh sôi rất nhanh nên sự lờn thuốc chẳng cần thời gian dài để xuất hiện. Gen lờn thuốc được truyền cho hậu duệ: chuyển gen theo hàng dọc. Con vi khuẩn có một bộ phận gọi là plasmid, cấu trúc gen ngoài thể nhiễm sắc. Chính plasmid lo các công tác chuyển giao các gen lờn thuốc kháng sinh. Các vi khuẩn kháng thuốc đem các gen này biếu tặng quần thể và sự lờn thuốc mau chóng tràn lan. Cách này là chuyển gen hàng ngang.

Cư dân chính của địa cầu.
Vi sinh vật đơn bào này là dạng thái sự sống thống trị trái đất. Hành tinh này là của các vi khuẩn, loài người chúng ta chỉ sống ké thôi. Tổng khối sinh học của các vi khuẩn thì nặng hơn tất cả cây cối và động vật hợp lại. Các vi khuẩn sống trên địa cầu từ các đỉnh cao nhất đến các vực sâu thẳm của đại dương.

Charles Darwin sống lại sẽ rất vui. Vi khuẩn trở thành lờn thuốc với một ngón nghề rất đơn giản: sự chọn lọc tự nhiên (dùng từ của Darwin). Lần đầu tiên gặp thuốc kháng sinh, hầu hết (có thể là tất cả) các vi khuẩn đều chết đi. Nếu như có một hoặc vài con sống sót thì có chuyện. Các trùng này lập tức sinh sôi nảy nở thành một dòng vi khuẩn mới. Mỗi vi khuẩn hậu duệ thừa kế sự kháng một loại thuốc đặc biệt nào đó. Đây là các siêu trùng (super bug). Sự lờn thuốc minh hoạ rõ các nguyên lý tiến hoá của Darwin.

GS.BS Nguyễn Chấn Hùng
sgtt.vn, 12.08.2013 5:20 GMT+7

Chỉ cần Google ‘The-Post-Antibiotic-Era’ CBAC sẽ tìm thấy rất nhiều thông tin liên quan.

THẾ GIỚI VI DIỆU

Hành tinh của chúng ta là của con người?
Không! Cư dân chính của trái đất là vi trùng.

Từ thuở hỗn mang, khoảng 3,5 tỉ năm trước, vi trùng đã có mặt. Muôn muôn ngàn ngàn sinh vật li ti này đã tạo khí ôxy cho muôn loài lần lượt góp mặt trên địa cầu. Phân tích khí nitơ thành nitrat nitrit, làm chu trình carbon xoay vòng… sinh vật li ti trong cõi vi diệu, lao động miệt mài cho tất cả sự sống trên thế gian.
Vi khuẩn ban sơ đem hơi thở cho muôn loài

Vi khuẩn là sự sống đơn bào xuất hiện rất sớm trong lịch sử của sự sống trên trái đất. Nó đóng vai trò tuyệt diệu trong sự phát triển phức tạp hơn của muôn loài.

Có hàng tỉ vi khuẩn tốt.
Cơ thể chúng ta mang số vi khuẩn gấp mười lần tổng số tế bào, cưu mang vô số cư dân vi khuẩn trên da, trong mũi miệng và ruột. Có khoảng trăm loại có thể gặp trong mũi, vài mươi loại trong miệng, một mililít nước miếng chứa đến hàng chục tỉ vi trùng. Các vi trùng E.Coli trong ruột già nhiều không tính xuể. Chúng giúp tiêu hoá các thức ăn, tạo ra các vitamin, canh gác các nơi nhạy với các vi khuẩn gây bệnh. Việc này dễ thấy khi dùng kháng sinh quá sức chịu đựng của cư dân vi khuẩn trong ruột. Kết quả là bị tiêu chảy, các vi khuẩn lạ đã chớp thời cơ để lấp các khoảng trống.

Hệ thống sinh thái cả trên đất liền lẫn dưới nước lệ thuộc thật chặt chẽ hoạt động của các vi khuẩn. Chu trình của các chất dinh dưỡng như carbon, nitơ và sulfua được xoay vòng kín mít là nhờ các vi sinh vật này lao động không ngơi nghỉ.

Các vi khuẩn giúp làm đất đai màu mỡ.
Chúng chuyển khí nitơ trong không khí thành nitrat và nitrit cần cho cây cối tăng trưởng. Nếu không có vi khuẩn lo việc tái chế khí CO2 thì sự sống trên trái đất không thể hiện hữu. Cây cối dùng CO2 để tăng trưởng, và thải ra khí ôxy mà con người và loài vật cần để thở. Thử tưởng tượng nếu vi khuẩn không lo phân huỷ xác cây cối và động vật thì mặt đất này sẽ ra sao. Còn nhớ chuyện Tần Thuỷ Hoàng, muốn trường sinh, nhưng không được. Ông chết đột ngột khi vi hành. Thừa tướng Lý Tư phải dùng xe chở cá chết đi trước để che mùi xác vua hôi thúi trên đường đưa về kinh đô. Chính các vi khuẩn đã thành toàn cho ông vua quyền uy tột đỉnh.

Cổ xưa và thường tồn
Vương quốc cổ xưa nhất.
Di chỉ hoá thạch xưa nhất của vi khuẩn là 3,5 tỉ đến 3,6 tỉ năm. Khoảng phân nửa sau lịch sử sự sống, các loài eukaryốt mới xuất hiện (di chỉ hoá thạch khoảng 1,8 – 1,9 tỉ năm trước). Cho đến 680 triệu năm trước mới có di chỉ hoá thạch đầu tiên của loài vật cơ thể đa bào, sau khi 5 phần 6 của lịch sử sự sống đã trôi qua.

Hình: Ba vương quốc của sự sống Hiện nay muôn loài được xếp vào ba vương quốc của sự sống, thay cho trước kia chỉ phân hai: Prôkaryốt và Eukaryốt

Hình: Ba vương quốc của sự sống
Hiện nay muôn loài được xếp vào ba vương quốc của sự sống, thay cho trước kia chỉ phân hai: Prôkaryốt và Eukaryốt

 

Không thể bị huỷ diệt.
Các vi khuẩn với dân số tràn ngập, với sự đa dạng thật lớn, sống được ở mọi điều kiện môi trường, có nhiều sự chuyển hoá chưa từng thấy. Vũ khí hạt nhân hay cái gì nữa có thể tiêu diệt dễ dàng chúng ta trong tương lai và kéo theo khoảng vài ngàn loài có xương sống. Bom hạt nhân và bất cứ vũ khí tai hại của con người không làm suy suyển vương quốc vi khuẩn. Theo Stephen Jay Gould, riêng các vi khuẩn thôi đã là phân nửa lịch sử của sự sống và nếu tính cả quần thể vi khuẩn trong lòng đất, tổng khối lượng sinh học của chúng vượt trội phần còn lại của sự sống, kể cả cây cối. Vương quốc cổ xưa nhất, quyền lực tiến hoá mạnh mẽ và thường tồn luôn có ảnh hưởng nhất của sự sống trên hành tinh.

Vi khuẩn có nhiệm vụ mới.
Ngày xưa, con người thuần hoá thú hoang thành thú nhà. Ngày nay con người lại có khả năng thần kỳ: nuôi vi khuẩn để sản xuất. Vào những năm 1970, các nhà khoa học dùng hiểu biết về sự tổng hợp phân tử DNA để bắt đầu thao tác gen của các vi khuẩn. Người cắt và dán gen người vào DNA của vi khuẩn (thường là trong plasmid). Vi khuẩn sẽ trở thành các nhà máy sản xuất các prôtêin người, chẳng hạn insulin và các kháng thể. Nhờ chúng sinh sản quá nhanh, việc sản xuất vô cùng chóng vánh. Cuộc cách mạng gen còn đang tiếp diễn.

Con người vận dụng trí não ngày càng tuyệt vời. Khoa học đưa con người tiến xa. Nhân loại nắm quyền chủ tể, lấn ép muôn loài, khai thác trái đất không thương tiếc làm toàn cầu nóng lên, gây thêm bão tố lụt lội. Cả vương quốc vi trùng, lao động tự nhiên, làm việc miệt mài, không có đầu óc, không có ý đồ, không hề bon chen, tiêu dao trong thế gian, thành toàn cho mọi sự sống.

Tôi đã được thăm đền Angkor, kỳ quan thế giới, nơi đó thờ thần Vishnu, thần bảo tồn của đạo Bà la môn. Chiêm bái nhiều di tích kiến trúc Chăm ở Đà Nẵng, Phú Yên, Nha Trang và Phan Thiết, thấm thía quyền năng của Shiva, thần huỷ diệt. Ngẫu tượng Linga–Yoni lại thể hiện sự sáng tạo, năng lực của thần Brahma. Mắt chúng ta không thấy, vương quốc vi trùng như sống trong một thế giới vi diệu, thể hiện đủ cả quyền năng của Brahma, Shiva và Vishnu.

Cuộc chiến cam go
Vi trùng gây bệnh.
Vi trùng vào cơ thể bằng nhiều đường. Loại có trong không khí thì tụ lên da, đi thẳng vào mũi họng hoặc phổi. Chúng gây bệnh bạch hầu, viêm họng, uốn ván, lao… Loại khác thì lây qua thức ăn hoặc nước uống và gây bệnh thương hàn, dịch tả, gây trúng thực. Có thể phòng ngừa vài loại bệnh bằng tiêm phòng thường quy ở trẻ em. Nếu có bệnh thì dùng kháng sinh. Có cuộc khám phá penicillin thần kỳ vào năm 1928, sản xuất thành thuốc vào những năm 1940. Vào thập niên 1950, vi khuẩn bắt đầu lờn thuốc rồi. S.aureus đã “trên cơ” rồi.

Chống nổi với sự tiến hoá.
Con vi khuẩn có một bộ phận gọi là plasmid, cấu trúc gen ngoài thể nhiễm sắc. Chính plasmid lo các công tác chuyển giao các gen lờn thuốc kháng sinh. Các vi khuẩn kháng thuốc đem các gen này biếu tặng quần thể và sự lờn thuốc mau chóng tràn lan. Thật là một cú sốc lớn khi các nhà nghiên cứu cơ quan CDC tổng kết là trong một năm rưỡi vừa qua, vi trùng S.aureus kháng thuốc methicilline (MRSA–methicilline resistance S.aures) đã giết nhiều người hơn là HIV/AIDS tại Hoa Kỳ (trên 18.000 người mỗi năm). Một báo cáo mới đây của viện Hàn lâm vi sinh Hoa Kỳ mở đầu: “Cuộc vật lộn chống lại sự lờn thuốc là cuộc chiến mà chúng ta sẽ khó thắng được. Sức mạnh của hàng ngàn ngàn tỉ vi sinh vật, kết với lực tiến hoá xa xưa chắc chắn là ở thế thượng phong, sự kháng thuốc sẽ luôn xảy ra”.

Vài đặc điểm của vi khuẩn.
Chúng có các đặc trưng cơ bản của sự sống. Hít thở, chuyển hoá, tạo chất thải và màng bọc linh hoạt. Nhưng chúng không có nhân tế bào ngăn DNA với phần khác của tế bào. Điều này phân biệt prôkaryốt (tế bào không nhân, gặp ở hầu hết vi sinh vật, gồm cả vi khuẩn) và eukaryốt (tế bào có nhân, ở men bia, ở người…). Các vi khuẩn được bọc bằng một màng mà cấu trúc thay đổi tuỳ theo loại. Màng là điều kỳ bí: vi khuẩn có thể chịu bao sự khắc nghiệt bên ngoài nóng đến 120oC, lạnh đến 4oC, muối thật mặn, ngủ yên thật lâu trong vỏ bọc màng bọc chứa tế bào chất, giống như một chất keo chứa nước, enzym, chất dinh dưỡng, mang các bộ phận như các ribôsôm, các plasmid và một thể nhiễm sắc.

GS.BS Nguyễn Chấn Hùng

Có nhiều trang web về VTVK, vd http://bit.ly/MQ6Kha

DIỆT CHỦ NHÀ

Hôm trước có 1 bác chủ trang trại hỏi mình
“Ủ phân compost mà có phân bò trong ấy nhỡ E-coli nó nhiễm lên rau thì sao?”

Câu hỏi này làm mình nhớ lời 1 vị thầy mà mình có duyên gặp trên con đường nông nghiệp ‘Thuận Tự Nhiên’.

Vị này bảo

‘Loài người sợ vi trùng vi khuẩn (VTVK) vì không nhìn thấy chúng. Thành ra luôn lạm dụng hóa chất để diệt nó. Cứ đi 1 vòng các bệnh viện sẽ thấy số người chết và bị bệnh vì VTVK nhiều hơn hay vì bệnh không truyền nhiễm nhiều hơn? Nếu VTVK giết được người ta dễ dàng thì chúng ta chết hết rồi vì con đường lan truyền VTVK dễ dàng nhất là đồng tiền’

GS. BS. Nguyễn Chấn Hùng thì nói

“Vi sinh vật đơn bào chính là cư dân chính của địa cầu, là dạng thái sự sống thống trị trái đất. Hành tinh này là của các vi khuẩn, loài người chúng ta chỉ sống ké thôi. Tổng khối sinh học của các vi khuẩn thì nặng hơn tất cả cây cối và động vật hợp lại. Các vi khuẩn sống trên địa cầu từ các đỉnh cao nhất đến các vực sâu thẳm của đại dương.”

Mỗi lần gặp các vị thầy lại ước gì nhiều người được nghe những điều mình đang nghe.
Sẽ giới thiệu bác chủ trại gặp 1 vị thầy của mình để bác í hiểu hơn về các chủ nhân ông của trái đất. Vì EM (effective micro-organism) là yếu tố cực kì quan trọng trong việc canh tác ‘Thuận Tự Nhiên’.

Thật khó để tất cả mọi người đều gặp được các sư phụ của Xanh vì các vị đều ở ẩn
Nhưng nếu CBAC muốn tìm hiểu về các chủ nhân ông của trái đất thì đặt gạch bên dưới để Xanh sẽ mời các vị offline chia sẻ với chúng ta nhé.

Đọc thêm ở đây để có câu trả lời đơn giản, dễ hiểu cho trẻ em về VTVK http://bit.ly/1fGFe2r

MIỄN DỊCH

Đỗ Việt Hiền ghi lại từ buổi chia sẻ của bác Văn trong offline nhà Xanh tháng 6.2014 

“Khi chúng ta mắc bệnh (nào đó bất kì), tức là cơ thể chúng ta đã suy giảm miễn dịch rồi, nên chúng ta có thể bị tất cả các loại bệnh khác tấn công.

Nhưng mà người khoẻ thì không dễ nhiễm bệnh.

Cơ địa của mình không suy giảm miễn dịch, thì không có vấn đề.

Còn khi ta suy giảm miễn dịch thì cơ hội các bệnh khác tấn công là tự nhiên. Ở nhà cũng bị nữa.

“Cơ thể chúng ta mang số vi khuẩn gấp mười lần tổng số tế bào, cưu mang vô số cư dân vi khuẩn trên da, trong mũi miệng và ruột. Có khoảng trăm loại có thể gặp trong mũi, vài mươi loại trong miệng, một mililít nước miếng chứa đến hàng chục tỉ vi trùng.”

Khi suy giảm miễn dịch thì bệnh ngay.

Ở các sinh vật sống (cả con người và động vật thực vật), có 2 loại miễn dịch:

Miễn dịch Chủ động (MDCĐ) và Miễn dịch Tự nhiên (MDTN).

Hiện nay MDCĐ rất phổ biến, sử dụng vaccin, kháng sinh nhưng người ta ít chú trọng đến MDTN.

Làm sao để xây dựng MDTN?

 1. Không khí:

Quan trọng nhất là chất lượng không khí.

Hiện nay, không khí bị nhiễm hoá chất nhiều, nhất là “nhân thơm” = benzene.

Các chất này vào cơ thể là tích luỹ, không làm người ta chết ngay.

Nhân thơm này rất độc hại vậy nên hạn chế tối đa các loại xịt phòng, dầu thơm, thuốc khử trùng, bảo quản, chất tẩy rửa …

Chất rắn cũng bay hơi (VD: băng phiến), chất lỏng cũng bay hơi, đều nằm trong không khí hết.

2. Nước:

Nước có tôm cá sống được, lấy lên, để lắng, đun sôi là dùng được.

Nước máy trong vắt như thế nhưng nước máy mới chảy từ vòi ra nuôi cá không được.

Để sử dụng nước máy nấu ăn thì nên lấy ra cái thùng mở nắp để 24 tiếng rồi xài.

3. Ăn:

Người ta không thế sống quá: 3 phút nếu không có oxy, 3 ngày nếu không có nước, 3 tuần nếu không có thực phẩm.

Bây giờ loài người chỉ quan tâm cái ăn thôi. Và vì cố gắng mà nó sai đi. 

Làm thức ăn này kia bổ sung các chất, tăng nhu động ruột, tạo miễn dịch, tạo nạc, tạo xương, tạo cơ ==> bệnh càng nhiều là do cái ăn này, là do con người trộn vào.

Tất cả các loại đồ hộp, thức ăn làm sẵn, nước làm sẵn, bảo quản càng lâu chừng nào, chất bảo quản càng nhiều chừng nấy.

Cái gì để nó hư nhanh (tức đồ tươi) thì mình xài.

Gói mì ăn liền có trên 10 chất: đồng vị, tạo mùi, tạo màu, tạo ngọt, tạo dẻo, tạo chua cay … tất cả ghi mã số hết … toàn bộ là hoá chất không. Ăn vào là nổi mụn và mất miễn dịch. Lâu lâu ăn cho vui, đừng nên ăn nhiều. Kể cả bánh mì.

Ở thành phố, hạn chế tối đa các chất làm sẵn. Chỉ khi nào mà picnic hoặc đi đâu đó thì đành. Nhưng ăn ít thôi.

Nếu bạn nào ăn cơm trắng mà còn nghe mùi gạo tự nhiên (không tẩm hương) mới cắt, đấy là khứu giác, vị giác của mình còn.

Còn nếu các bạn thấy chỉ có mùi gia vị mạnh mới thấy ngon, là có vấn đề về gan thận rồi.

VI LƯỢNG

Thiếu vi lượng dễ suy giảm miễn dịch cấp.

Đó là lí do tại sao người ta truyền nước biển (thành phần là muối và bổ sung đồng, sắt, kẽm) cho người bệnh.

Chỉ có khoáng vi lượng đáp ứng miễn dịch ngay.

Vậy nên chỉ cần truyền nước biển là cho thêm khoáng vào, tạo miễn dịch.

Tất cả các loài sinh vật và con người trên trái đất này tổng hợp lại chỉ có: Carbon-Hydro-Oxy-Nito.

Phân hủy xong, đốt cháy đi thì nó còn những chất đó.

Còn lại gọi là vi lượng là Cu, Fe, kẽm Zn, mangan Mn, Mg,  …

Vi lượng có trong thực phẩm gì?  

Đầu bảng là sữa mẹ, hai là lòng đỏ trứng của tất cả các loài lông vũ chim, gà, vịt.

Người ta luôn nói sữa mẹ là thức ăn tốt nhất vì nó dễ hấp thu nhất, ăn vào bao nhiêu hấp thu bấy nhiêu. Trong sữa mẹ và lòng đỏ trứng có tất cả các loại vi lượng mà không có bất kỳ thịt cá rau củ quả nào có.

Các loại hạt nằm trong đất rất giàu khoáng vi lượng.

Đậu phộng đủ toàn bộ dinh dưỡng cần thiết cho con người từ vi lượng, chất béo, chất đạm, trong khi những loại khác không có chất béo.

Mỗi ngày cứ rang hũ đậu phộng, đậu đen, đậu trắng, rang để đó. Thậm chí là xay thành bột luôn, ăn sáng bằng thứ đó.

Trong trái chuối và thân cây chuối cũng có nhiều khoáng vi lượng.”

SUY GIẢM MIỄN DỊCH

Ngô Lan Dung ghi lại từ buổi chia sẻ với bác Văn 23.08.2014

Chuyến đi về trang trại ở Long An và câu chuyện không dứt về vi trùng, vi khuẩn của người tiến sĩ đi làm nông nghiệp.

Đấy là một trang trại đặc biệt, chuồng nuôi ngan không hề bị mùi hôi, không bao giờ phải dọn chuồng, ao nước không cần nạo vét mà đàn ngan vẫn rất khỏe mạnh.

Bí quyết được bác chia sẻ thật ra rất đơn giản, đó là quân bình chất lượng nước bằng cách sử dụng vi sinh để làm tăng sức đề kháng tự nhiên trong mỗi cá thể.

Từ câu chuyện đàn ngan ở trang trại đã dẫn dắt mọi người qua nhiều câu chuyện thú vị hơn về vi trùng, vi khuẩn.

Để sống được, con người luôn phụ thuộc 3 yếu tố THỞ (không khí), UỐNG (nước) và ĂN. Và xã hội càng đô thị hóa thì con người càng bị động trong 3 chuyện này.

Mỗi cơ thể có cơ chế miễn dịch tự nhiên và được phát triển từ nhỏ.

Khi cá thể còn nhỏ (trẻ em, con ngan con) được tiếp xúc với kháng nguyên (khói thuốc lá, mùi hôi…) với 1 lượng nhất định nằm trongngưỡng chấp nhận (ngưỡng chấp nhận này nhiều ít phụ thuộc vào cơ địa mỗi cá thể) sẽ tạo thành kháng thể để tạo miễn dịch.

Trong bản thân mỗi cá thể đều có số lượng lớn virus, vi khuẩn, và cuộc chiến với virus, vi khuẩn là không ngừng nghỉ. Khi hệ miễn dịch đủ mạnh sẽ làm ức chế hoạt động của các loại virus, vi khuẩn. Khi hệ miễn dịch giảm sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho virus, vi khuẩn tăng trưởng, đặc biệt vớinhiệt độ thích hợp dao động khoảng 18 – 24 độ C, lúc này rất dễ phát sinh các loại bệnh. Và thực chất virus càng độc, lây nhiễm càng nhanh thì thời gian sống càng ít, chưa kể với nhiệt độ cơ thể khoảng 27độC thì khả năng virus sống sót trong cơ thể là hầu như không có.

Vậy lý do tại sao các loại bệnh lại phát sinh nhiều trong những năm gần đây?

Lý do chính là do hệ miễn dịch của cơ thể bị yếu đi.

Bản thân thực phẩm được dịch vị cơ thể trung hòa để tiêu hóa, sau đó được hấp thu qua thành ruột vào máu.

Chỉ có hóa chất là cơ thể không tiêu hóa được cũng không tự đào thải được. Và miễn dịch mất đi là do hóa chất được đưa vào cơ thể thông qua con đường ăn, uống và thở.

Một số ví dụ:

Bệnh tiểu đường

Tuyến tụy là cơ quan tiết insulin để điều hòa lượng đường trong máu. Biểu hiện thiếu isulin rõ nhất là khi đói thì người ta bị chóng mặt. Tụy chứa các tế bào miễn dịch (gọi là lympho). Bình thường các tế bào miễn dịch này bảo vệ cơ thể chống lại các chất độc hại. Khi quá tải các chất độc hại (ví dụ: các chất bảo quản, các chất có chứa hợp chất nhân Benzen) thì các tế bào miễn dịch này bị suy yếu, kéo theo sự suy yếu của tụy, vì thế tụy không tiết được isulin, dẫn đến không điều hòa được lượng đường trong máu, gây bệnh tiểu đường.

Công nghiệp thực phẩm

Để tăng thời hạn bảo quản thực phẩm, người ta bổ sung thêm nhiều loại hóa chất bảo quản.

Các chất này khi vào cơ thể thường nằm trong xương, khớp, sụn, màng nhầy.

Khi cơ thể tích tụ quá nhiều hóa chất sẽ làm suy giảm hệ miễn dịch tự nhiên, do đó mọi thứ mầm bệnh lúc này đều trở nên nguy hiểm. Và nguy cơ càng cao hơn đối với trẻ em khi khả năng phòng vệ còn yếu.

Nhưng rất khó để nhận biết vì chúng tích lũy dần dần cho đến khi phát bệnh thì mới phát hiện ra.

Tóm lại bản thân mỗi gia đình, mỗi cá nhân cần phải biết phòng bệnhtrước khi quá muộn, thông qua 3 con đường chính là thở, uống và ăn. Cần biết cách lựa chọn nước uống, thực phẩm không sử dụng hóa chất trong quá trình nuôi trồng, thu hoạch và sau thu hoạch để có được sức khỏe tốt.

 

ĐẤT MẸ

Mình có 1 anh bạn là dân môi trường. Ảnh yêu môi trường đến mức nhiều người cho là cực đoan.
Ảnh nói “người ta không đối xử với Đất đai như Mẹ mình nữa (mother Earth) mà như 1 chủ chứa với gái mại dâm: khai thác triệt để, không cho nghỉ ngơi gì cả và không cần biết sự phù hợp”

Sốc chưa? Đã nói ảnh cực đoan mà

Nhưng ảnh không nói sai.
Từ những năm 50 của thế kỉ trước đến nay, các loại hóa chất độc hại được sử dụng trong canh tác nông nghiệp để diệt côn trùng và nấm bệnh nhưng nó cũng diệt luôn hệ vi sinh trong đất.

Các vi sinh làm việc ngày đêm để chuyển các vật chất hữu cơ và vô cơ thành vô cơ hữu dụng (VCHD) để thực vật có thể hấp thụ. Các VCHD này kết hợp với nhau tạo thành keo khoáng. Tùy theo tính chất đất của từng vùng mà tính chất keo khoáng cũng khác nhau (Chuyện này lí giải tại sao có cây hợp đất này mà không hợp đất khác).

Nên khi bọn vi sinh này bị diệt thì đất đai chai cứng, thiếu dinh dưỡng và khoáng chất. Mà thiếu khoáng thì khiến cây trồng dễ bị bệnh hơn và chất lượng nông sản cũng giảm.

Lí do mùi vị rau trái thời nay không còn ngon như trước là do thiếu hụt các khoáng chất trong đất.

táo

Dr. August Dunning, đã chứng minh rằng để có lượng sắt tương đương với 1 trái táo những năm 50, ngày nay chúng ta phải ăn 26 trái táo. Nguồn tham khảo: http://bit.ly/1oj6yHT

Để cải thiện lượng khoáng trong đất, cần từng bước phục hồi hệ vi sinh trong đất đồng thời bổ sung khoáng tự nhiên cho đất.
Cách bổ sung khoáng (ocean minerals) cho đất mà các bác nông dân ở Trà Quế đang làm là một trong những cách vừa kinh tế, vừa bền vững. Coi ở đây.

Bây giờ thì mình đã hiểu tại sao rau thơm ở Trà Quế thơm hơn hẳn rau thơm ở những nơi khác!
Link Facebook